Trang Thần nâng ly rượu lên chạm vào y, có chút phong khinh vân đạm mở miệng:
- Không có gì, chỉ là không cẩn thận nghe được Tống Tình Tình và Thuần Thuần nói chuyện phiếm.
- Bọn họ nói chuyện gì vậy?
- Hình như Giản Thuần muốn sinh con, tôi không nghe rõ phần sau, nhưng tôi nghe thấy tên của tôi.
Trang Thần trực tiếp uống cạn ly rượu trong tay, cảm thấy cả người lâng lâng, dùng một thành ngữ để hình dung, chính là Như Mộc Xuân Phong.
Trương Quảng Phát nhìn y sửng sốt một chút, sau đó nheo mắt lại, luôn cảm thấy ấn đường của y hơi xanh.
Cùng lúc đó, Giang Cần nói chuyện điện thoại xong, vừa bưng ly rượu lên, liền thấy Tào thiếu gia vẻ mặt sốt ruột phất tay:
- Lão Giang, hai ta đổi chỗ ngồi, vị trí của cậu quá đẹp trai, tôi bảo Siêu Tử chụp cho tôi một tấm.
Giang Cần méo miệng:
- Đổi vị trí cũng vô dụng, bởi vì đẹp trai không phải vị trí, mà là Lão Tử!
- Khổng Tử cũng không được, mau để tôi chụp một tấm.
- Mẹ nó thật lắm chuyện.
Ai ngờ hắn vừa bưng ly rượu đứng lên, Trương Quảng Phát ở bên cạnh lập tức hoảng hốt, cũng bưng ly rượu đứng lên, còn tưởng rằng Giang Cần muốn nói lời chúc mừng chứ.
Giang Cần kinh ngạc nhìn y một cái:
- Quảng Phát cậu muốn tiến bộ nhanh như vậy sao? Nhưng đây không phải là mời rượu, tôi chỉ đổi chỗ với Tào ca thôi.
- Ồ, ồ...
Lúc này Tào Quảng Vũ điên cuồng chạy tới, ngồi vào vị trí của Giang Cần, còn lấy điện thoại ra, bắt chước tư thế vừa rồi của hắn.
Siêu Tử cũng phối hợp, không ngừng chỉ huy, bảo y sang trái một chút, nghiêng đầu bên phải, cuối cùng trầm mặc hồi lâu, điện thoại di động phát ra tiếng chụp.
- Đẹp trai không?
Tào thiếu gia nhanh chóng chạy tới, cầm lấy điện thoại di động nhìn thoáng qua, phát hiện mình chỉ có nửa cái mặt, không, là một phần ba mặt, mà hình ảnh chính giữa lại là một em gái mặc váy bò ngắn.
Chu Siêu hít sâu một hơi:
- Tào ca, tôi nhất kiến chung tình.
“???”
Giang Cần đứng bên cạnh uống rượu, nhìn mọi người cười nói, dường như có chút xúc động, không nhịn được mà khẽ thở dài.
Nhâm Tự Cường xách chai rượu rót đầy cho hắn:
- Giang ca, sao cậu thở dài?
- Tôi cảm thấy ghen tị khi nhìn các cậu phong nhã hào hoa, trẻ tuổi, có nhiều niềm vui như vậy, còn tôi thì thực sự không có gì ngoài tiền vô nghĩa.
“...”
Sau đó, người của lớp 3 ăn uống no đủ, nhao nhao rời đi, lại đi KTV gần đó gào hú nửa ngày mới tận hứng.
Mà trong lúc bọn họ đi hát, trong một quán spa ở Thâm Quyến, Tống Hùng và Khang Kính Đào đang thoải mái đến quên cả trời đất, xa hoa trụy lạc hơn nhiều so với hạng mục giải trí của sinh viên đại học.
- Tình hình các chủ quản ở Long Cương, La Hồ và Phúc Điền thế nào rồi?
- Tạm thời đã đạt được thỏa thuận, ngày mai tôi sẽ đi thúc giục bọn họ ký hợp đồng lao động.
- Tống tổng, quả nhiên là nhân tài.
Tống Hùng nửa nằm trên ghế massage, nhìn cô gái trẻ đang bóp chân cho mình, mỉm cười:
- Khang tổng, ngài chính là Bá Nhạc của tôi.
(*) Chú: kẻ chăn ngựa nhìn là biết ngựa nào ngon…
Khang Kính Đào khoát tay:
- Hai chúng ta hợp tác chính là đôi bên cùng có lợi.
- Nói đến đây, tôi muốn nói thật với ngài, tôi thực sự không muốn làm việc ở Multi-group nữa. Theo một bọn sinh viên mới ra trường thì có thể làm được chuyện gì lớn lao? Còn chẳng phải là làm loạn sao?
- Lời nói của Tống tổng quả thực đã nói đúng trọng tâm. Sinh viên mới ra trường mà đi kinh doanh, quả thực là làm loạn mà.
Khang Kính Đào rót cho Tống Hùng một ly rượu vang:
- Có điều tôi nghe nói kế hoạch ban đầu của bọn họ là ngày mai bắt đầu triển khai chương trình ưu đãi đặc biệt. Phiền Tống tổng giúp tôi theo dõi một chút.
Tống Hùng tỏ ra không quan tâm:
- Hiện tại Multi-group ngay cả chủ quản cũng không có, không lẽ để những giám đốc kia dẫn đội sao? Bọn hắn thì biết cái gì!
- Cũng đúng. Tuy nhiên, nếu như anh có thể giúp chúng tôi đào thêm một nhóm tiếp thị thì tốt. Tôi nghe nói đội tiếp thị của Multi-group được phân cấp bậc. Nếu như có thể đào mấy người Vương giả Tối cường, thì nói không chừng trụ sở còn cấp thêm một phần tiền thưởng cho anh.
- Cái này...
Tống Hùng do dự một chút, sau một lúc lâu lắc đầu:
- Nhân viên tiếp thị ở Thâm Quyến đều là bị các anh sa thải, tôi thực sự không có bản lĩnh đó.
Khang Kính Đào vỗ vai Tống Hùng:
- Tống tổng không sao, có thể làm được đến bước này, tôi biết anh đã rất cố gắng.
- Khang tổng có thể thông cảm cho tôi là tốt rồi.
- Đến đây đi, đổi một hạng mục thú vị hơn. Chỉ bóp chân mãi cũng chán.
Khang Kính Đào nói chuyện và nhấn chuông gọi phục vụ.
Tống Hùng nghe tiếng đứng dậy, liền nhìn thấy cửa phòng bao bị đẩy ra. Sau đó, một nhóm các cô gái mặc sườn xám, vớ đen, vớ trắng, trang phục chuyên biệt... Ồ ạt đi vào, dáng người đầy đặn, thon thả.
Nhìn thấy cảnh này, Tống Hùng lập tức hưng phấn, cảm giác như có một ngọn lửa bùng cháy trong đũng quần.
Đúng vậy, đây mới chính là cuộc sống!
Y làm việc cho Multi-group lâu như vậy nhưng chưa từng thấy qua tiết mục này. Rõ ràng đều là người trưởng thành, còn mẹ nó giả bộ thanh cao làm gì.