- Khang tổng chọn trước?
- Vậy tôi không khách khí.
Khang Kính Đào tiến lên đánh giá một vòng, cuối cùng ôm eo người phụ nữ mặc sườn xám. Hai người mỉm cười nói chuyện và đi vào gian phòng nhỏ bên cạnh.
Mười lăm phút sau, Khang Kính Đào ngồi trên giường, thỉnh thoảng liếc sang gian phòng đối diện. Cô gái kỹ thuật cao cấp bên cạnh y cũng bắt đầu nhàm chán chơi điện thoại di động.
Xong việc 10 phút rồi nhưng ông chủ này vẫn không cho đi. Người có tiền quả thực có nhiều tật xấu.
Nhưng cô đâu có biết, trong tình huống như vậy, ai ra ngoài trước người đó sẽ thua. Đây là chiến tranh của đàn ông!
Mười phút nữa trôi qua, Tống Hùng ở đối diện cũng bắt đầu cảm thấy bồn chồn.
Hai mươi lăm phút cũng khá lắm rồi nhỉ? Sao Khang Khang Kính Đào lại mạnh mẽ như vậy? Thật hay giả? Hay là y cũng đang chờ?
Ngay lúc Tống Hùng đang suy nghĩ miên man, điện thoại di động trong túi y bỗng nhiên rung lên. Là một vị chủ quản phụ trách Long Cương gọi đến, nói rằng giám đốc Quan gọi điện thoại cho anh ta, yêu cầu anh ta đến công ty một chuyến.
Tống Hùng tỏ ra xem thường. Y cảm thấy mọi chuyện như đã được sắp đặt sẵn, giống như mũi tên đã được bắn ra khỏi cung. Cho dù bọn họ nhận ra có điều gì không ổn, cũng không thể làm gì được.
LaShou hứa hẹn cho y 3x lương, cộng thêm nửa triệu tiền thù lao. Kẻ ngốc cũng biết chọn thế nào.
- Bọn họ thích hỏi gì thì hỏi, cậu cứ giả ngu giả dại là được.
Tống Hùng dặn dò một câu qua điện thoại, sau đó phát hiện cửa phòng đối diện bị đẩy ra. Y cũng không chần chừ, bước ra ngoài, cùng Khang Kính Đào khen ngợi lẫn nhau, đều nói đối phương dũng mãnh hơn người, dũng mãnh thiện chiến!
Lúc này hai cô gái cũng từ trong phòng đi ra, liếc mắt nhìn nhau, bật cười ha hả, sau đó lắc lắc mông rời đi.
- Khang tổng, vậy tôi... Về trước đây?
- Vâng Tống tổng, tôi không tiễn xa đâu, đi thong thả.
Khang Kính Đào đưa mắt nhìn Tống Hùng lái xe ra khỏi cổng lớn, chính mình cũng đi ra khỏi khu nhà bí ẩn, sau đó quay đầu lại nhìn thoáng qua quảng cáo Multi-group ở trạm xe buýt, biểu tình dần thu liễm.
Thực ra khu vực kinh doanh của LaShou đã thu hẹp rất nghiêm trọng, nhất là sau khi vừa đánh mất thị trường Thượng Hải. Đoàn đội ban đầu còn đang nhàn rỗi, căn bản không cần nhiều người như vậy.
Nhưng dù vậy, việc đào người vẫn là phải làm.
Bởi vì thương chiến thực sự không đơn giản chỉ là tự mình cố gắng, mà quan trọng nhất là khiến đối thủ vấp ngã.
Nói một cách đơn giản, cho dù hành động này không có lợi cho bản thân, nhưng chỉ cần có thể làm đối thủ bị thương nặng, cũng coi như là một loại thắng lợi.
Quan trọng nhất là, hiện tại Multi-group quá mạnh mẽ. Từ tháng 11 năm ngoái tiến nhập thị trường Thượng Hải, đến tháng tư nâng cấp trang web, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, bọn họ đã bắt đầu áp đảo các trang web khác.
Cứ tiếp tục như vậy, không ai có thể ngăn cản được tốc độ thống nhất thị trường của bọn họ.
Cho nên, Khang Kính Đào muốn cho các trang web khác biết rằng Multi-group không phải là không thể chiến thắng. Đào người của bọn hắn, hắn có nhiều thủ đoạn hơn nữa cũng không thể làm gì được.
Y rất khẳng định, nếu như kế hoạch Thâm Quyến lần này thành công, các trang web khác đều sẽ noi theo con đường của y. Mỗi người một xẻng, đào Multi-group đến mức không còn ai có thể sử dụng.
Đến lúc đó, mọi người cùng nhau tấn công, tiêu diệt kẻ mạnh nhất trước, sau đó có thể từ từ cạnh tranh.
Cũng chính vì vậy mới có câu nói "cây to đón gió".
Khang Kính Đào châm một điếu thuốc, rít hai hơi, sau đó ném xuống đế giày giẫm nát, đưa tay gọi taxi trở về khách sạn.
…
Giữa trưa ngày hôm sau, thời tiết ở Lâm Đại khá đẹp. Bầu trời xanh thẳm điểm xuyết vài đám mây trắng. Tuy rằng nhiệt độ tăng cao, nhưng gió thổi cũng không khô nóng.
Giang Cần lái xe đến ký túc xá nữ của Học viện Tài chính, dẫn Phùng Nam Thư đi mua tiểu lão hổ mới cho cô.
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny cũng ầm ĩ muốn đi, nói đã lâu không đi dạo trung tâm thương mại, không nói hai lời liền chen lên xe.
Sau khi đến trung tâm thương mại, ba cô gái bắt đầu đi dạo, Giang Cần nhận được điện thoại của Quan Thâm.
- Ông chủ, tôi đã hỏi một lượt rồi. Trần Trường Bằng, Vương Việt, Mạnh Phàm Sâm... Còn có mấy người cắn răng không nói, tổng cộng chín người, đoán chừng là tất cả đều dự định từ chức.
- Chủ quản ở khu vực kinh doanh của LaShou gần nhất là ai?
- Giang Thao và Phan Đông Tử.
Giang Cần nghe xong nhếch miệng:
- Còn có cả người nhà của chúng ta nữa, thật con mẹ nó mất mặt! Sao có thể tham lam như vậy? Tôi khinh!
Quan Thâm: "...”
- À đúng rồi, LaShou đưa ra điều kiện gì cho bọn họ?
- Lương gấp đôi.
- Vậy cậu nói với hai người này, hiện tại công ty không thể thiếu những nhân tài như bọn họ. Tôi có thể cho bọn họ ba lần lương.
Quan Thâm sửng sốt hồi lâu:
- Lương gấp 3, nhiều như vậy, thật hay giả?
Giang Cần híp mắt cười:
- Đương nhiên là giả, tôi keo kiệt như vậy, sao có thể cho lương gấp 3?
- Cái này...