- Khu vực phụ trách của hai chủ quản này cách LaShou gần nhất. Nơi nguy hiểm như vậy, LaShou nói không chừng có thể trả bốn lần lương. Đây cũng là chuyện duy nhất mà tôi với tư cách là ông chủ có thể làm cho bọn họ.
Giang Cần nói xong, lại có chút cảm động vì phong cách Doanh nhân Nhân dân cao thượng của mình.
Lúc này, giọng nói của Quan Thâm lại vang lên:
- Vậy nếu LaShou thực sự trả lương gấp 4 cho bọn họ thì sao?
Giang Cần mím môi:
- Vậy cũng chỉ có thể chúc phúc bọn họ. Tuy nhiên, trước khi bọn họ đi, lấy danh nghĩa thanh toán tiền lương tháng trước để triệu tập bọn họ cùng nhau mở một cuộc họp. Đến lúc đó tôi sẽ gọi điện thoại qua, động viên hai câu.
- Tốt, ông chủ. Mặt khác, giám đốc Từ cũng có chuyện muốn báo cáo. Tôi đưa điện thoại cho anh ấy nhé?
- Được, đưa cho anh ta.
Giọng nói của Từ Khải Hoàn nhanh chóng vang lên trong điện thoại:
- Ông chủ, tôi đã tiếp xúc và nói chuyện với một số giám đốc và chủ quản của LaShou.
Giang Cần nhếch khóe miệng:
- Hiệu suất rất cao, kết quả thế nào?
- Có một số người thực sự muốn nhảy việc.
- Anh cho bọn họ điều kiện gì?
Từ Khải Hoàn ho khan một tiếng:
- Tôi không dám ra điều kiện. Ông chủ, không phải ngài để tôi hỏi chơi sao? Tôi sợ tôi ra điều kiện xong bọn họ đáp ứng ngay tại chỗ thì làm sao bây giờ? Lại nói trôn trôn sẽ bị đánh đấy.
Giang Cần nhíu mày:
- Vậy anh nói như thế nào?
- Tôi nói bọn họ đều là nhân tài quý giá, để cho bọn họ về suy nghĩ kỹ, tự đưa ra mức giá! Thành công thoát thân!
- Làm tốt lắm, Khải Hoàn!
- Nhưng ông chủ, chúng ta làm sao bây giờ?
- Hãy để viên đạn bay một lúc.
Giang Cần cúp điện thoại, liếm mặt chó đi vào cửa hàng nội y của phụ nữ, sau đó liền nhìn thấy tiểu phú bà xách giỏ mua sắm chạy vù vù qua trước mặt mình.
- Chờ một chút, trong giỏ của cậu là cái gì?
“?”
Phùng Nam Thư dừng bước, vẻ mặt nhu thuận đưa giỏ cho hắn xem.
Bên trong là những bộ đồ ren mỏng tang, gần như trong suốt, có hai dây buộc lại với nhau, tưởng tượng thôi đã thấy khó chịu, còn có những bộ đồ bó sát, hở hang... Khiến Giang Cần nhìn vào mà kinh ngạc, tâm trí bay bổng.
- Mình... Mình không mua loại này, ngoan nào, mình là sinh viên trẻ tuổi, không chịu nổi một chút...
Phùng Nam Thư chỉ chỉ Vương Hải Ny:
- Những thứ này đều là do Hải Ny chọn cho mình.
Giang Cần hít sâu một hơi, nắm lấy khuôn mặt đáng yêu của cô:
- Cất những thứ này đi, chúng ta chỉ mua loại tiểu lão hổ bằng bông thuần như trước kia, nghe lời.
- Ôi, Giang đại quan nhân, cậu quản thật rộng nhỉ!
- Có chuyện gì vậy?
Vương Hải Ny vươn tay ôm lấy bả vai Phùng Nam Thư:
- Bạn tốt mặc quần lót như thế nào mà cậu cũng cũng quản à?
Giang Cần á khẩu hồi lâu, quay đầu chĩa mũi nhọn vào Phùng Nam Thư:
- Cậu có nghe mình hay không?
- Mình nghe lời cậu nhất.
- Nam Thư, cậu ta cả ngày mạnh miệng bạn tốt của cậu, vậy cậu ta không quản được cậu mặc quần lót gì.
- Không được, ca ca nói cái gì chính là cái đó?
- Cậu... Lão công nô!
Phùng Nam Thư nháy mắt hù khuôn mặt nhỏ nhắn:
- Vương Hải Ny cậu là người xấu, cậu còn nói như vậy thì tớ sẽ vui vẻ!
Giang Cần: "???”
Cuối cùng, Phùng Nam Thư vẫn nghe Giang Cần, còn những thứ kia thì bị Vương Hải Ny mua đi, lúc trả tiền còn lộ ra một ánh mắt khiêu khích.
Giang Cần cười ha hả, thầm nghĩ mình cũng không có tư cách quản cô ta mặc quần lót gì.
Sau đó, một hàng bốn người "tùy tiện" tìm một cửa hàng của Hà tổng, một bữa cơm trưa miễn phí. Mà sau khi cơm nước xong không bao lâu, hắn lại nhận được điện thoại của Quan Thâm.
Không ngoài sở liệu, sau khi nhận được tin tức, Khang Kính Đào lập tức luống cuống. Y cảm thấy Giang Cần đặc biệt bỏ ra giá cao giữ lại Giang Thao và Phan Đông Tử chính là vì muốn triển khai phản kích nhằm vào LaShou. Nhưng nếu quả thật đánh chính diện thì bọn họ thật sự không có một chút cơ hội nào. Vì vậy, vì tuyệt hậu hoạn, y thật sự ra giá trên trời cho Giang Thao và Phan Đông Tử: bốn lần lương.
Vậy thì hết cách rồi, Giang Cần buông tay. Chúng ta nghèo a, cưỡng ép giữ lại có thể giữ được sao?
Thế là, Quan Thâm dựa theo phân phó của Giang Cần, tiếp nhận đơn xin nghỉ việc của bọn họ, cũng thanh toán tiền lương tháng trước. Cuối cùng, y gọi tất cả chủ quản đến cùng một chỗ, mở loa ngoài của điện thoại di động.
- Chào các vị chủ quản, tôi là ông chủ của mọi người Giang Cần, một sinh viên bình thường.
- Tôi biết nhiều người trong số các vị thậm chí chưa từng gặp tôi, nhưng không sao, ngay cả vậy, tôi sẽ gửi cho các vị lời chúc chân thành nhất của tôi.
- Các anh đều là những chiến binh của tôi, là những người trưởng thành cùng Multi-group.
- Có Bá Nhạc nhìn ra được ưu điểm của các anh, đưa ra điều kiện phong phú hơn, thật ra ngay cả tôi cũng cảm thấy vinh dự.
- Ví dụ như Trần Trường Bằng, mới thăng chức chủ quản được nửa tháng đúng không? Vậy mà được nhận lương gấp đôi, đây là LaShou tán thành các anh, các anh nhất định không nên phụ lòng tin tưởng này.