Tào Quảng Vũ bắt chước giọng điệu nói chuyện điện thoại của Giang Cần, làm bộ làm tịch nhắn tin trả lời Bill Gates, như một con cá sấu trẻ tuổi đang làm ăn kinh doanh quốc tế.
Tài chính xoay vòng không được, nghĩa là tiền tiêu vặt tháng này đã hết, trong tay hơi kẹt.
Tào tổng của Hằng Thông Hóa Vận chính là cha của y, mỗi cuối tháng đều chuyển tiền tiêu vặt cho y.
Hợp tác nhiều năm, nghĩa là tôi luôn là người dùng trung thành của CN Mobile.
Sẽ không quỵt nợ nghĩa là sẽ không giống như người khác, bởi vì nợ phí nên lột sim ra và mua sim mới gắn vào.
Trước đây, Siêu Tử chơi một trò chơi nối hình các cô gái đẹp trên wap điện thoại, bị lừa 50 tệ tiền điện thoại, lột sim và đổi thẻ mới, lại trở thành thân nhẹ đẹp trai không nợ nần.
Nhưng Tào thiếu gia thì khác, thân phận phú nhị đại khiến y không thể tiếp nhận loại hành vi này.
Lúc này Giang Cần từ ban công trở về, lau tay, gọi điện thoại lại cho Bàng Nhị của Alibaba.
- Bàng tổng, vừa rồi tôi giặt quần áo, ban công ký túc xá cách âm tốt quá, thật ngại quá.
- A đúng, tôi ở ký túc xá nam của trường, quần áo vẫn phải tự giặt.
- Gặp mặt hả? Đương nhiên có thể, nhưng mà gần đây công ty có một số việc phải xử lý, hơn nữa tôi còn muốn tham gia một cuộc thi Toán trong trường, hay là đợi đến nghỉ hè được không?
- Vâng Bàng tổng, vậy chúng ta nghỉ hè gặp lại.
Giang Cần cúp điện thoại, nhìn về phía Tào Quảng Vũ:
- Nghỉ hè tôi muốn đi Hàng Châu, cậu nói với bố cậu, nghĩa đệ có việc làm ăn muốn tìm anh ấy cùng phát tài.
Tào Quảng Vũ nín thở:
- Cút!
- Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cháu trai, thật đáng yêu.
“…”
- Còn chuyện nước giặt quần áo, nhất định phải làm cho đến nơi đến chốn. Bạn tốt của tôi thích mùi quýt vàng.
Tào Quảng Vũ nghiến răng nghiến lợi:
- Lão Giang, giá trị con người của cậu cũng mấy trăm triệu, sao không tự mua nước giặt đi?!
- Tự mua thì mất đi cái sung sướng được hưởng ké.
Giang Cần nhét điện thoại vào túi, khoác áo hoodie, quay người bước ra khỏi ký túc xá. Sau đó, hắn nghe thấy tiếng chửi rủa vọng ra từ bên trong, nào là có chó cắn người, nào là ký túc xá này không thể ở được nữa.
Sau khi rời khỏi ký túc xá, Giang Cần đến Học viện Tài chính tìm Phùng Nam Thu, cùng cô đi ăn cơm ở căng tin.
Gần đây bạn tốt bị cảm, mũi nghẹt, nói chuyện úng úng, không còn vẻ ngổ ngáo kiêu ngạo như trước, ngược lại có chút đáng thương.
- Bảo cậu mặc áo ấm mà không nghe, giờ chịu khổ rồi chứ?
- Mặc ấm rồi mà vẫn bị cảm.
Phùng Nam Thư ôm cốc nước, húp từng ngụm, má ửng hồng, có vẻ lơ mơ dễ thương.
Trước đây cô luôn là hình tượng nữ thần lạnh lùng, thỉnh thoảng mới bộc lộ sự ngốc nghếch, nhưng đây là lần đầu tiên cô lộ ra vẻ yếu đuối ốm yếu như vậy, khiến Giang Cần không khỏi muốn cưng chiều cô hết mực.
Giang Cần đưa tay sờ trán cô:
- Hạ sốt chưa?
- Ừm, không sốt nữa.
- Đầu còn choáng không?
Phùng Nam Thư lắc đầu:
- Chỉ một chút thôi.
Giang Cần gắp một miếng thịt bò đưa cho cô, ai ngờ cô nuốt nước miếng rồi né tránh:
- Sẽ lây cho cậu.
- Hôm qua cậu hôn mình sao không lo lây cho mình.
Tiểu phú bà lầu bầu:
- Hôm qua mình hôn cậu là lúc mình ngốc, mình chẳng nghĩ được gì.
Giang Cần đổi đôi đũa:
- Mình dùng hai đôi đũa là được.
- Vậy mình ăn.
Tiểu phú bà nuốt lấy miếng thịt bò, vì mũi nghẹt nên cả âm thanh cũng méo mó, sau đó một ít nước mũi chảy ra.
Giang Cần rút khăn giấy lau cho cô:
- Còn là hoa khôi trường đâu nữa, nước mũi chảy hết cả ra ngoài.
- Mình không phải là hoa khôi trường.
- Vậy cậu là ai?
- Mình là người nhà Giang Cần. - Phùng Nam lí nhí hô.
Cuộc thi hoa khôi trường của Zhihu vẫn đang diễn ra, hiện tại đã đến giai đoạn gay cấn, mà Học viện Tài chính lại một lần nữa bị chế giễu.
Đối với những khoa như Khoa Máy tính, Khoa Xây dựng, không có nữ thần là do số lượng nữ sinh ít, thực sự là "thiếu hụt nguồn cung", nhưng Học viện Tài chính có tỷ lệ nữ sinh rất cao, không có nữ thần thì rất dễ bị trêu chọc
Vốn dĩ bọn họ ký thác hy vọng vào Tề Kỳ, hy vọng cô có thể xứng danh cho Học viện Tài chính. Nhưng ai biết, một thời gian trước, có người đăng ảnh tẩy trang của cô lên diễn đàn, kết quả danh tiếng Tề Kỳ xuống dốc không phanh.
Học viện Tài chính không có mỹ nữ lại một lần nữa lưu hành. Mọi người tức giận, vì thế ngàn người viết huyết thư cho Giang Cần, xin vị kia nhà hắn xuất chiến.
Người tiếp nhận Mã Giang Minh tên là Thôi Hà, là chủ tịch hội sinh viên đương nhiệm của Học viện Tài chính. Thôi Hà còn đặc biệt tìm Giang Cần để bàn chuyện này.
Nhưng Giang Cần keo kiệt muốn chết, không muốn cho người khác nhìn bạn tốt của mình.
Cuối cùng, Thôi Hà chỉ có thể ở ngoài cửa chụp lén một tấm sườn mặt Phùng Nam Thư lúc bọn họ đi học. Thôi Hà cũng lợi dụng cái tên "Phùng Nan Thâu" để báo danh tham gia bình chọn.
(*) Chú: Phùng khó thua!
Giang Cần đương nhiên biết, nhưng cũng không ngăn cản nữa. Bằng không để cho người khác biết, còn tưởng rằng hắn thích chiếm lấy bạn tốt của mình.