Kết quả sau một đêm “Phùng Nan Thâu" vọt tới vị trí đầu bảng, ngang hàng với "Từ Giai Nhu” đệ nhất Học viện Văn học. Do đó, gần đây Giang Cần hơi thích gọi cô là hoa khôi trường.
Nhưng Phùng Nam Thư thích danh hào "bà chủ" hơn, hoặc là danh hào của "nhà Giang Cần”, đối với hoa khôi trường này tuyệt không thích.
Bất quá đến cuối cùng hoa khôi của Lâm Đại sẽ là ai, trước mắt còn có chút lo lắng.
Bởi vì tiểu phú bà rất nổi danh ở Học viện Tài chính, nhưng ở bên ngoài thì không, chủ yếu là bởi vì cô không thường lộ diện ở nơi công cộng, cảm giác rất thần bí.
Diện mạo là một thứ khó có thể cụ thể hóa nếu chỉ dựa vào não bổ. Tựa như tiểu thuyết nữ chủ, chỉ là xem văn tự, một trăm người có thể não bổ ra một trăm hình tượng bất đồng.
Lại thêm “Từ Giai Nhu" đăng tải một bộ ảnh chân dung tinh xảo, mà "Phùng Nan Thâu" chỉ có một tấm ảnh ngẫu nhiên, cho nên xếp hạng hai bên vẫn luôn là lên lên xuống xuống, giằng co lẫn nhau.
Mặt khác, Lâm Đại có ba khu trường, Học viện Văn học ở khuôn viên đông. Do đó, tự nhiên có người cảm thấy rất không phục đối với xếp hạng "Phùng Nan Thua”.
“Phùng Nan Thâu là ai vậy? Nghe cũng chưa từng nghe qua, chắc chắn là xoát phiếu!”
“Học muội Giai Nhu đẹp như vậy, làm sao có người mù được?”
“Lần trước Học viện Tài chính còn không thể vào chung kết, lần này muốn dùng thủ đoạn để thắng lợi.”
Những thảo luận như vậy, gần như là lúc nào cũng có thể thấy trong nhóm thảo luận của Học viện Văn học.
Từ Giai Nhu cũng sợ mình không lấy được đệ nhất, nên đích thân đi bỏ phiếu, kéo rất nhiều fan, sợ bại bởi Phùng Nan Thâu.
Chỉ là điều cô không ngờ là, thật ra “Phùng Nan Thâu” bị cô coi là đối thủ lớn nhất lại chưa từng mở trang web thi đấu, căn bản không có hứng thú.
Nếu cuộc thi này đổi tên, gọi là cuộc thi của nhà Giang Cần, thì không chừng cô thật sự sẽ bán Rolls Royce đi để quét vé.
- Giang Cần, ăn nữa.
- Đồ tham ăn, người ta bị cảm thì sẽ không thèm ăn, cậu lại đổ mãi không đầy, lát nữa mình dẫn cậu đi tiêm.
Phùng Nam Thư há mồm ăn thịt do Giang Cần đút tới, còn rất vui vẻ, kết quả nghe được lát nữa phải tiêm, lập tức hù mặt cắt không còn giọt máu.
Ăn cơm trưa xong, Giang Cần nói được làm được, đưa tiểu phú bà tới phòng y tế của trường để truyền nước.
Mà Phùng Nam Thư rõ ràng là một nữ thần cao lãnh, nhưng gan chỉ bé bằng hạt đậu phộng, vô cùng sợ kim tiêm, lúc bị đâm còn phải nắm chặt tay Giang Cần, cả người gầy yếu dễ đẩy ngã.
- Mất khoảng bốn mươi phút, tôi đi ăn cơm trước, các bạn... Không được làm gì khác đâu nhé.
- Cái giường này không chắc chắn, không chịu được va đập mạnh.
Trước khi đi, chị y tá dặn dò một câu, biểu tình rất nghiêm túc, như kiểu chỉ người hiểu mới hiểu.
Giang Cần tê cả người, thầm nghĩ là có bao nhiêu người thử rồi nên mới đặc biệt nhắc nhở như vậy.
Mặt khác hắn lại có chút tức giận, thầm nghĩ va đập cái gì? Chị có thể dặn dò người khác, nhưng sao lại dặn dò tôi? Chị không nhìn ra thiếu nữ thiên tiên vô cùng mê người này là bạn tốt của tôi à, mà tình bạn của chúng tôi lại thuần khiết không tỳ vết sao?
Đừng thấy ngoại hình tôi giống Ngạn Tổ, rất dễ hấp dẫn nữ sinh, nhưng tôi đi tiểu còn có thể dọa lui cương thi!
Còn Phùng Nam Thư thì nheo mắt lại, có chút nghiêm túc, nhìn xung quanh lại nhìn ca ca nhà mình, thầm nghĩ nơi này có hơi giống phòng chăm sóc sức khỏe trên trang web video kia.
- Nằm ngoan đừng lộn xộn.
- Biết.
Giang Cần trầm mặc một lúc lâu, đưa tay nắm lấy khung giường, dùng sức lách cách, không nhịn được mà cười lạnh:
- Còn muốn dọa tôi, không phải rất rắn chắc sao? Hai Lỗ Trí Thâm đánh nhau trên đó với ba Trấn Quan Tây chắc cũng chịu được.
Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn hắn:
- Ca ca, hình như cậu muốn làm chuyện ngoài tiêm thuốc.
- Đừng nói nhảm, mình không hề.
Giang Cần lấy táo từ trong túi ra, ngồi bên giường, gọt thành từng miếng nhỏ, đút cho cô ăn.
Phùng Nam Thư nằm trên giường bệnh, ngoan ngoãn há miệng chờ, ánh mắt dính chặt lấy hắn.
Có lẽ là chưa hết sốt hoàn toàn, sau khi nằm một lúc thì tiểu phú bà đá văng chăn, chân nhỏ mang tất trắng duỗi ra lề giường, lắc qua lắc lại.
Sao lại có đồ ăn hoang dại vậy nè?
Giang Cần sửng sốt một chút, bắt chân ngọc của cô, thuần thục cởi tất của cô ra.
Chân tiểu phú bà trắng như tuyết, ngón chân đáng yêu mượt mà phấn nộn, hương thơm mềm mại, chỗ nào cũng tốt chỉ là có chút lạnh cả người, xoa hồi lâu cũng không thấy ấm.
Không phải nói chân lạnh là không ai thương sao? Mình chiều cô như vậy, mà vẫn lạnh? Ông chủ Giang tức giận thiếu chút nữa đưa chân lên miệng.
Sau đó Phùng Nam Thư vèo một cái rụt chân về, giấu ở trong chăn, ánh mắt giống như là cảnh giác mèo con.
- Giang Cần là kẻ xấu, không cho cậu ăn.
- A, đến miệng rồi mà vẫn bay được?
Giang Cần đưa tay vào trong chăn của cô, sờ tới sờ lui, sau khi tìm được mục tiêu thì nhẹ nhàng gãi lòng bàn chân của cô, làm cho tiểu phú bà ngọ nguậy làm nũng.