Cuối cùng cũng không biết làm sao, cả người ông chủ Giang đều chui vào trong chăn, chen chúc cùng Phùng Nam Thư ở trên giường nhỏ.
Phùng Nam Thư thuận thế chui vào lòng hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, vẻ mặt vừa lạnh lùng vừa ngốc nghếch.
Con gái vốn là thân kiều thể nhuyễn, dáng người tiểu phú bà lại quá đỗi gợi cảm, hơn nữa vì đang sốt nên nóng hầm hập và ôn nhuận, đã ôm vào thì không nỡ buông.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, có thể cảm giác được nhiệt độ từ hơi thở và làn da của nhau, giống như tình bạn đang nóng lên.
- Đừng lộn xộn, cẩn thận kim tiêm rơi lại phải đâm một lần nữa.
- Ca ca, cậu vẫn loạn động.
- Vớ vẩn, mình không nhúc nhích chút nào.
Phùng Nam Thư choáng váng chốc lát, lén luồn tay phải xuống tìm chứng cứ, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc bị Giang Cần bắt tại chỗ, dẫn đến phạm tội không thành.
Sinh viên đại học, sức trẻ nhiệt huyết, đều hiểu rằng trên cơ thể con người luôn có những bộ phận không thuộc về sự quản lý của não bộ.
Hai người nhìn chằm chằm nhau một lúc lâu, không ai nói lời nào. Thi thoảng, bọn họ nháy mắt, co rúm mũi, hoặc phát ra những âm thanh kỳ quái để thu hút sự chú ý của đối phương.
Sự ngây thơ, hồn nhiên giữa các cặp tình nhân, thực sự không hề thiếu trong mối quan hệ của bọn họ.
Ba năm trôi qua, từ kỳ nghỉ hè năm đó đến tháng sáu năm nay, bọn họ đã làm bạn với nhau ba năm. Tình cảm bọn họ dành cho nhau ngày càng mãnh liệt hơn.
Giang Cần tuy không thừa nhận nhưng trong lòng biết rằng hắn không thể mất Phùng Nam Thư.
Tiểu phú bà này "trộm" nhà hắn, gọi hắn là "ca ca", thích quấn quýt lấy hắn, đã trở thành một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời hắn.
Hắn từng nghĩ đến việc nếu mình phá sản thì sẽ thế nào. Khó chịu là điều chắc chắn, nhưng ít nhất hắn cũng đã từng đứng đỉnh núi nhìn non sông, vậy cũng đáng.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ đến việc mất đi Phùng Nam Thư sẽ thế nào, bởi vì hắn không dám tưởng tượng.
- Có chút nhàm chán, hay là hôn đi?
“?”
Giang Cần ôm chặt lấy tiểu phú bà, sau đó dựa sát vào. Hắn hôn nhẹ cô một cái, rồi sau đó hoàn toàn chiếm lấy đôi môi nhỏ nhắn của cô, nhẹ nhàng mút mát, tận hưởng vị ngọt ngào.
Phùng Nam Thư không ngờ ca ca nói hôn là hôn thật, nên có chút choáng váng. Nhưng không lâu sau, cô bắt đầu đáp lại, tuy có chút vụng về.
Tuy nhiên, Giang Cần lại không ngờ đến một vấn đề.
Bọn họ đã từng đứng hôn, ôm hôn nhau, nhưng chưa từng nằm hôn nhau. Vì vậy, bầu không khí khi hôn môi lần này trở nên mập mờ hơn nhiều so với trước đây.
Hơn nữa, trước đây khi hôn tiểu phú bà, toàn thân cô mềm nhũn, không đứng vững, cần Giang Cần ôm lấy. Bây giờ có giường chống đỡ, tưởng chừng như không cần nữa.
Nhưng không cần là không cần, tay phải của hắn lại nhàn rỗi.
Sinh viên đại học có bạn tốt đều hiểu, khi hôn môi bạn tốt mà có một bàn tay nhàn rỗi thì đó thực sự là một chuyện rất đáng sợ, mức độ đáng sợ không thua gì việc có một quả bom hẹn giờ bên cạnh.
Hơn nữa, tay Giang Cần vốn có ý nghĩ riêng, vì thế nó "nhanh như chớp" nắm lấy một "đồi".
Tiểu phú bà ngây ngốc, dù miệng vẫn đang hôn, nhưng không nhịn được mà gọi một tiếng "ca ca", bàn tay nhỏ bé nắm chặt cổ áo Giang Cần hơn.
Giang Cần cũng choáng váng, đầu óc ong ong. Hỏng rồi, hắn thầm nghĩ, hình như không còn trong sạch nữa.
Không, sao gan mình lại lớn như vậy? Còn... Đầy đặn như vậy, lại mềm nhũn như vậy.
“...”
Sau một lúc lâu, Giang Cần buông lỏng miệng cô ra, nằm trên giường, cảm nhận nhịp tim cuồng nhiệt và chìm vào im lặng.
Con người hẳn là có giới hạn đạo đức của mình. Nếu không, khác gì chó? Bình thường trêu chọc miệng cô đã là quá đủ, làm sao còn có thể được voi đòi tiên?
Giang Cần cảm thấy mình quá đáng, quả thực như cầm thú. Sau đó, hắn tự trách bản thân hồi lâu, từ nhiều góc độ công kích mình vì hành động thiếu lễ phép, mới chậm rãi dời tay phải đi.
Phùng Nam Thư núp trong lòng Giang Cần, không nhúc nhích. Mãi đến khi Giang Cần vỗ vỗ lưng, cô mới chui đầu nhỏ ra khỏi chăn, nhưng chỉ lộ ra một đôi mắt xinh đẹp.
Cô xấu hổ.
- Thuốc sắp hết rồi.
- Ca ca, phía sau màn có thêm một chai nữa hay không?
“?”
Loảng xoảng...
Đáp lại Phùng Nam Thư không phải là giọng Giang Cần mà là tiếng giường bệnh đột ngột sụp đổ.
Cả người Giang Cần lún xuống, mông suýt nữa ngã thành tám cánh, nhưng vẫn nhanh tay ôm lấy Phùng Nam Thư, làm đệm thịt cho cô.
Giây phút này, Giang Cần ngừng thở. Tiểu phú bà ghé vào người hắn thì vẻ mặt nghiêm túc, hỏi một câu ca ca, chúng ta làm sao bây giờ?
Y tá phòng y tế của trường đến kiểm tra. Dù sao, thuốc hết trước khi rút kim sẽ gây nguy hiểm.
Trước khi vào cửa, cô còn ngâm nga hát, nhưng sau khi vào liền trầm mặc.
- Được được được, không hổ là sinh viên đại học, không cho làm cũng làm.
“?”
Giang Cần hít sâu một hơi:
- Chị không nên hiểu lầm, chúng em cũng không làm chuyện gì ngoài tiêm.