Phùng Nam Thư gật đầu:
- Không làm, trăm phần trăm.
- Ah, đúng đúng.
Y tá cũng là người trẻ tuổi, căn bản không tin lời bọn họ. Cô tiến đến giúp Phùng Nam Thư rút kim, còn cẩn thận quan sát:
- Va chạm mạnh vậy mà kim còn chưa trẹo, kỹ thuật tốt nhỉ.
Phùng Nam Thư nghe có người khen Giang Cần liền vui vẻ:
- Chị là người tốt, Giang Cần rất giỏi.
Giang Cần đưa tay vỗ vỗ đầu cô:
- Bây giờ không phải là lúc để khen ngợi mình.
“?”
- Lưu lại mã số sinh viên, họ tên, lát nữa còn thông báo cho toàn trường.
Giang Cần hít sâu một hơi, thầm nghĩ mẹ nó, cao minh thật!
- Chị y tá, có thể chị không biết, em là Giang Cần.
Cô y tá mỉm cười:
- Làm sao tôi không biết được? Giang tổng à, giá trị con người mấy trăm triệu kia, hiện tại cả căng tin đều là tin tức của cậu, tôi cũng không ngốc.
- Vậy là...
- Không có 'vậy là'. Giường bệnh là vật dụng của trường, hư hao phải viết rõ nguyên nhân. Tôi cũng không thể nói nó tự dưng nghĩ quẩn mà tự sát được. Giang tổng, cậu không cần làm khó tôi, nhưng cũng không cần khẩn trương. Tôi chỉ báo lên thôi, việc thông báo hay không là do phòng giáo vụ quyết định.
Hồi lâu sau, Phùng Nam Thư về ký túc xá. Trước khi vào cửa, cô còn nhìn ngực mình.
Cao Văn Tuệ đang viết tiểu thuyết trong ký túc xá, thấy cô trở về thì kinh ngạc:
- Không phải cậu và Giang Cần dính là dính cả ngày sao? Sao hôm nay về sớm vậy?
- Giang Cần đi tìm hiệu trưởng gia gia.
- Tại sao?
- Cậu ấy và tớ đã làm gì đó ngoài tiêm trong khi tiêm.
“?”
Phùng Nam Thư nhìn Cao Văn Tuệ:
- Văn Tuệ, tớ hỏi cậu một chuyện.
Cao Văn Tuệ dừng gõ bàn phím:
- Chuyện gì?
- Bây giờ cậu còn tè ra quần không?
- Tớ bao nhiêu tuổi rồi, sao có thể tè ra quần được?
Phùng Nam Thư trầm mặc một chút:
- Vậy nếu Vương Hải Ny tè ra quần, cậu có cười nhạo không?
Cao Văn Tuệ sửng sốt một chút rồi cười khúc khích:
- Tớ có thể cười cho đến khi tốt nghiệp!
- Ồ.
- Mà cậu hỏi cái này làm gì? Vương Hải Ny tè ra quần hả?
Phùng Nam Thư phồng má, cao lãnh hồi lâu nhưng không nói, sau đó xoay người đi nhà vệ sinh và khóa cửa ban công.
Cao Văn Tuệ còn không biết rằng chính vì câu trả lời sai lầm của mình, mà Phùng Nam Thư đã phán cô có tội, tước đoạt quyền đi tiểu của cô cả buổi chiều, cho đến khi Phùng Nam Thư giặt tiểu lão hổ xong.
…
- Thông báo? Thông báo gì?
- Em... Làm sập giường bệnh trong phòng y tế.
Trong văn phòng giáo vụ, Trương Bách Thanh mở trang hệ thống trong máy tính ra nhìn thoáng qua:
- A, thấy rồi. Mặt trên ghi là chân giường gãy. Cậu tìm người đi sửa hoặc mua cái mới là xong rồi. Chuyện nhỏ này mà cũng đáng giá thông báo?
Giang Cần nín thở, thầm nghĩ chị y tá thật ác độc, đây là đang bày trò với mình. Chắc là vì chị ta không có bạn tốt nên ghen tị.
Hắn rời khỏi văn phòng, gọi điện thoại cho Ngụy Lan Lan, nhờ cô hỗ trợ mua một chiếc giường mới cho phòng y tế. Yêu cầu là phải chắc chắn nhất, có thể chịu được hai Lỗ Trí Thâm đánh ba Trấn Quan Tây.
…
Tiểu phú bà khỏi bệnh cảm rất nhanh, trong nháy mắt cô đã khôi phục dáng vẻ “ca ca không ở bên cạnh, ta rất hung hăng đấy”.
Nhưng có vẻ cô rất không hài lòng với chuyện mình đã khỏi bệnh, rõ ràng còn chưa dùng hết một bình thì đã khỏi bệnh rồi, có phần hơi quá nhanh một chút.
Hơn nữa, cô cũng chưa nhìn thấy hai Lỗ Trí Thâm đánh ba Trấn Quan Tây…
Sau khi cô khỏi bệnh thì Giang Cần lại tiếp tục bận rộn, hắn ngựa không ngừng vó bắt đầu thực hiện kế hoạch nhân viên nắm giữ cổ phần ở trong nội bộ của công ty, đồng thời thành lập công ty hợp tác để làm nền tảng cho việc nắm giữ cổ phiếu của Multi-group và phân phối cổ phiếu.
Ngày 20 tháng 5, nhằm ngày 18 tháng 4 âm lịch.
Đợt phân phát định mức cổ phần đầu tiên đã được chia cho nhân viên cũ của 208, tùy theo cấp bậc và đóng góp, mỗi người đều nhận được số lượng tương ứng.
Rồi còn có giám đốc chi nhánh, nhân viên chủ quản...
Chỉ cần là những người đã đạt được số năm làm việc nhất định và đáp ứng các tiêu chuẩn sau khi được bộ phận nhân sự đánh giá, thì hầu như sẽ nhận được số cổ phần.
Sáng hôm đó, sau khi thỏa thuận cổ phần được công bố, đọc và ký kết, từ chi nhánh Lâm Xuyên đến bốn thành phố tuyền đầu, rồi đến thị trường ở các thành phố tuyến hai và tuyết ba, tất cả nhân viên đều rất phấn khởi.
Bởi vì tại thời điểm này, bọn họ không còn là những người lao động kiếm tiền lương theo nghĩa thông thường nữa.
Khi mọi người làm việc cùng nhau, công ty sẽ phát triển mạnh mẽ, lợi nhuận cũng thuận theo mà tăng lên, tài sản chồng chất như núi. Chỉ cần nghĩ về điều đó thôi, mọi người đều cảm thấy phấn khích.
- Em cảm thấy mình sắp đạt được tự do tài chính rồi.
Ngụy Lan Lan chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ:
- Chị Tô Nại, chị nghĩ thế nào?
- Nếu biết sớm hơn thì chị đã không cần phải tốn sức đi thi lấy bằng lái xe rồi.
- Tại sao?