Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1122: CHƯƠNG 1121: CỔ PHẦN KHÍCH LỆ

Tô Nại mím môi nói:

- Chị nghĩ, sau này chị thực sự có thể thuê được tài xế.

Đổng Văn Hào nghe tiếng thì cũng ngẩng đầu lên:

- Cô có phát hiện không, cái bánh mà ông chủ vẽ ra thật sự có thể ăn được.

- Ông chủ là thần bút của Mã Lương à?

- Bốn chữ đầu tiên thì chính xác rồi đấy.

Vào lúc ba giờ chiều, bản kế hoạch cổ phần của Multi-group được đăng lên mạng và được đưa tin rộng rãi, sau khi tin tức được lan truyền, một số giám đốc điều hành trong cùng ngành bắt đầu thảo luận riêng với nhau.

Ngưỡng mộ không?

Đương nhiên là ngưỡng mộ rồi.

Như Lai Phật Tổ đến cũng phải hô A Di Đà Phật, lão nạp quá ngưỡng mộ.

Nhiều người thậm chí còn nghĩ đến việc chuyển nơi công tác, hy vọng Khang Kính Đào sẽ ra tay lần nữa, đến chi nhánh của bọn họ đào xẻng, để bọn họ có thể thuận lý thành chương mà phản bội...

Đêm ngày 20, đèn đường vừa sáng, trong đêm tối, tin tức Multi-group thực hiện kế hoạch nhân viên nắm giữ cổ phần sôi sục suốt một ngày khiến nhiều kênh tài chính đều đang bàn tán về vấn đề này, từ sáng đến tối nhưng nhiệt độ của tin tức vẫn không hề suy giảm.

Cùng lúc đó, tại một gian hàng vỉa hè ở làng đô thị Thâm Quyến.

Giang Thao, Phan Đông Tử... cùng một số cựu chủ quản của Multi-group khác ngồi cùng nhau, sau khi đọc các bản tin, tất cả đều trầm mặc, sau đó bắt đầu uống rượu trong im lặng.

Trong một tháng này, bọn họ trải qua bao thăng trầm, tưởng là mùa màng bội thu nhưng chỉ trong chớp mắt, bọn họ đã mất tất cả.

Nhưng bản chất con người là mạnh mẽ, có thể tự chữa lành, khi đối mặt với sự thật mà bọn họ phải chấp nhận, bọn họ chỉ có thể tự an ủi rằng mọi chuyện đều là sự an bài tốt nhất của số phận.

Lúc đầu bọn họ cũng an ủi được một chút nên có tâm trạng đi ra ngoài uống rượu, nhưng khi tin tức vừa truyền ra, bọn họ lập tức lại sụp đổ.

- Các anh… đã tìm được việc làm chưa?

- Bây giờ tôi đang đi giao nước, loại bình nước lớn.

- Bao nhiêu?

- Hơn hai nghìn, miễn cưỡng đủ tiền sinh hoạt, đảm bảo mình còn sống rồi mới đi tìm tiếp được.

- Lão Phan thì sao?

- Sau khi bản tin được phát lên Tiêu đề hôm nay, tôi có đi phỏng vấn ở một số công ty, nhưng đều bị từ chối. Thế nên tôi không định kéo dài nữa, đang nghĩ đến việc về quê làm buôn bán nhỏ, đúng lúc mấy đứa nhỏ đến tuổi đi học rồi, tôi không muốn bỏ lỡ tuổi thơ của chúng.

Giang Thao trầm mặc hồi lâu, đột nhiên đập mạnh ly rượu xuống bàn:

- Đều là vì Tống Hùng, nếu không phải là hắn, chúng ta cũng sẽ không mất việc, thậm chí còn có một cơ hội để có được cổ phần!

Phan Đông Tử liếc y một cái:

- Cũng không hoàn toàn là lỗi của hắn, lúc đó chúng ta đều bị mỡ lợn làm mù mắt.

- Mẹ nó vậy cũng là Tống Hùng trét mỡ lên người chúng ta, nếu để tôi tìm được hắn, tôi nhất định sẽ đánh hắn nhừ tử!

- Hắn trốn đi rồi à?

- Hôm qua tôi say rượu, đến đập cửa nhà hắn, chết tiệt, một chút âm thanh cũng không có.

- Tôi nghe nói Multi-group sẽ truy cứu trách nhiệm hắn là gián điệp, không biết là thật hay giả…

Giang Thao hít sâu một hơi:

- Hắn có vào tù cũng là đáng đời, nhưng hắn khiến chúng ta tổn thất lớn như vậy, chuyện này phải tính thế nào?

Phan Đông Tử vỗ vỗ vai y:

- Trên đời không có người bán thuốc hối hận. Suy cho cùng vẫn là chúng ta quá ngu ngốc, dễ dàng bị lừa. Nếu như chúng ta kiên định ở lại Multi-group...

- Nếu như kiên định ở lại Multi-group...

Phan Đông Tử vừa nói được một nửa thì ngừng lại, uống hết rượu trong ly.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người đều rơi vào im lặng.

Con người sống trên đời, luôn phải đưa ra những lựa chọn, cũng sẽ gặp vô số lựa chọn, nhưng mà chắc chắn là bọn họ đã chọn phương án tồi tệ nhất vào thời điểm quan trọng nhất.

Nhớ lại cuộc họp ngày hôm đó, bọn họ nóng lòng muốn ký thỏa thuận từ chức, nóng lòng được lao vào vòng tay của LaShou.com, nịnh bợ tên họ Khang kia.

Kết quả bây giờ bọn họ mới phát hiện ra, hóa ra bọn họ đã tự nguyện rời khỏi vùng đất kho báu mà nhiều người muốn vào.

Đặc biệt là tin tức ngày hôm nay, nó thực sự khiến bọn họ thấy được như thế nào là bỏ lỡ một khối tài sản khổng lồ.

Tuy nhiên, theo định luật bảo toàn năng lượng, có người thua thì cũng có người thắng, chẳng hạn như những người nhìn thấy thời điểm thích hợp, trực tiếp nhảy công ty.

Trưa ngày 21 tháng 5, Giang Cần đến Thâm Quyến, gặp người phụ trách chi nhánh cũ của LaShou ở Thượng Hải, Chúc Kim Phúc.

- Ông chủ, tôi là Lão Chúc, bỏ gian tà theo chính nghĩa.

- Ồ, Chúc tổng, nghe danh đã lâu, bọn họ đều nói anh rất giống tôi?

Chúc Kim Phúc mãnh liệt gật đầu:

- Đúng vậy, tôi đã hiểu rõ văn hóa doanh nghiệp của chúng ta, chỉ chờ đổi nơi công tác thôi. Thật sự là Khang Kính Đào đến hơi muộn, nếu không thì tôi đã sớm vì Multi-group mà xung phong lên trận rồi!

Giang Cần vỗ vỗ vai y:

- Nghe anh nói chuyện là tôi liền biết anh rất muốn tiến bộ, chúng tôi cần nhân tài như anh gia nhập Multi-group.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!