- Tôi chắc chắn sẽ sống xứng đáng với sự tin tưởng của ông chủ.
- Đúng rồi Chúc tổng, tên đầy đủ của anh là gì?
- Chúc Kim Phúc.
Giang Cần nghe xong thì khen ngợi không ngừng, hắn còn nghĩ cái tên Từ Khải Hoàn đã đủ tốt lành, nhưng không ngờ rằng còn có người có tên tốt lành hơn cả Khải Hoàn.
Vừa Kim vừa Phúc, đơn giản là điềm lành hiển linh.
Đây thực sự không phải là mê tín thời phong kiến, mà là có cơ sở, ví dụ như tên gián điệp kia tên là gì nhỉ? Tống Hùng.
Hay lắm, mẹ nó tống khứ tất cả chủ quản của mình cho người khác.
Tất nhiên, sau khi Tống Hùng bị đào đến Lashou, gã lại đưa giám đốc và chủ quản của LaShou cho hắn, mê tín phong kiến lại trở thành sự thật.
- Khải Hoàn?
- Ông chủ, tôi ở đây.
- Một lúc nữa triệu tập tất cả nhân viên để họp, ngoài ra, nên tưới nước cho cây phát tài rồi.
- Được thưa ông chủ.
Buổi chiều, phân bộ Thâm Quyến tổ chức họp toàn thể, mỗi bộ phận đều đưa ra tổng kết cho trận chiến ở Thâm Quyến, làm cho Giang Cần liên tục gật đầu.
Diệp Tử Khanh cũng bay từ Thượng Hải tới, đi cùng cô còn có Thôi Y Đình.
Hai người bọn họ không đến để họp mà đến để tận mắt chứng kiến thị trường mà bọn họ đã đánh mất, đồng thời để giải quyết những tiếc nuối còn sót lại từ thời kỳ Tùy Tâm Đoàn.
Đến khi bọn họ đến chi nhánh thì đúng lúc bắt kịp cuộc họp tổng kết nên cũng tham gia.
- Thị trường Thâm Quyến là một phần cực kỳ quan trọng trong kế hoạch mua nhóm, có thể đi đến ngày hôm nay, vất vả cho mọi người rồi.
- Tôi không phải là một ông chủ giỏi lừa gạt tình cảm, không muốn quá nhiều nữa, tất cả đều ở trong tiền rồi.
- Dọn dẹp thị trường chỉ là bước khởi đầu, hoạt động hàng ngày mới là trọng tâm thực sự. Tôi hy vọng mọi người có thể đoàn kết trong tương lai để nhanh hơn và mạnh hơn.
Trên bục, Giang Cần mở vali ra, lộ ra từng xấp tiền giấy màu đỏ rồi đem đi phân phát theo từng phòng ban, Thôi Y Đình nhìn mà thất thần.
Nói thật, trước đây khi còn làm ở Tùy Tâm Đoàn, cô cảm thấy Chu Chấn Hào rất giỏi trang bức, nhưng y vẫn không thể làm ra mùi vị giống như Giang Cần bây giờ.
Sau khi phát tiền thưởng xong, trong hộp vẫn còn sót lại vài chồng tiền, chúng bị Giang Cần gỡ niêm phong rồi rải từng tờ một ra, tờ Mao gia gia màu đỏ bay khắp bầu trời, khiến mọi người đổ xô đi tranh đoạt.
Thôi Y Đình không hề có ý định đi giành, bởi vì cô vốn dĩ không phải là nhân viên của Multi-group, nào có mặt mũi đi giành tiền của người khác?
Nhưng điều cô không thể hiểu được là Giang tổng trẻ tuổi tiêu tiền như nước, ném hết đống này đến đống khác, như thể hắn đang cố tình ném tiền vào mặt cô.
Ánh mắt lạnh lùng cùng động tác phóng khoáng đó khiến cô - người phụ nữ gần ba mươi tuổi phải tim đập thình thịch, hai tai đỏ bừng, thầm nói hắn bá đạo như vậy sao? Quả thật giống như trong tiểu thuyết viết vậy.
Diệp Tử Khanh cũng bối rối:
- Y Đình, sao cô lại lấy nhiều thế?
- Cậu ấy... hình như cậu ấy cố ý ném nó vào trong ngực tớ. - Thôi Y Đình nói ra suy nghĩ của mình.
- Không thể nào. Đâu phải ông chủ không biết cậu, cậu ấy biết cậu không phải là người của công ty chúng tôi mà.
- Tôi cũng không biết nữa, có phải cậu ấy đang muốn chiêu mộ tớ không? Nói thật, tớ dao động rồi...
Thôi Y Đình cho rằng đây là lời giải thích hợp lý nhất, nếu không thì cầm tiền cho nhân viên của người khác, đều này quá không bình thường.
Mà trong lúc cô còn đang nói thì Giang Cần đã từ trên sân khấu bước xuống, liếc nhìn chồng tiền dày cộm trong tay Thôi Y Đình rồi nói:
- Xin lỗi, hình như cô không phải là người công ty chúng tôi, tôi phát nhầm rồi.
“?”
Giang Cần cầm lấy tiền, nhét lại vào túi mình rồi vui vẻ mời mọi người ra ngoài ăn tối.
Rải 80 ngàn ra ngoài, thu hồi được hơn 20 ngàn, nhưng hiệu quả lại là 80, chết tiệt, đây là lần thứ hai hắn dùng chiêu này, hiệu quả vẫn tốt như vậy.
Thôi Y Đình sửng sốt, căn bản không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng Diệp Tử Khanh đã ở chung lâu với bọn họ, có thể nói ngửi mùi chó nhiều mưa dầm thấm đất, đại khái có thể hiểu được suy nghĩ của Giang Cần.
- Đống tiền mà ông chủ vừa rải ra chắc phải có 80-90 ngàn, một phần ba trong số đó là hướng vào cậu. Như vậy vừa đạt được hiệu quả, vừa lấy lại được một phần ba số tiền, nhưng mọi người sẽ chỉ nhớ cậu ấy đã rải 80-90 ngàn mà thôi.
Thôi Y Đình há to miệng:
- Khang Kính Đào không có thua oan, anh ta thật sự không có thua oan...