Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1128: CHƯƠNG 1127: BẢNG HOA KHÔI KỲ HAI (2)

“Vậy thì bạn cũng không thể ngang nhiên trao giải thưởng cho một người xoát phiếu được chứ?”

“Mọi người, chúng ta có thể lập nhóm tham gia lễ trao giải, khi trao giải nhì thì tất cả chúng ta đều hét lên.”

“Hahaha, thật tệ khi hét trước mặt nhiều người.”

“Phải để cho bọn họ biết, yêu cầu của chúng ta rất nghiêm khắc!”

Trung tâm Quảng Giáo cũng khá quan tâm đến cuộc thi sắc đẹp này của Zhihu, dù sao với tư cách là cơ quan truyền thông của trường, tuy bọn họ chỉ quảng bá một số việc mà chính phủ yêu cầu nhưng đâu đó vẫn hy vọng có thể hòa nhập với sinh viên.

Vì vậy vào ngày thứ hai sau khi danh sách được công bố, Từ Giai Nhu đã được mời phỏng vấn.

Trong quá trình phỏng vấn, Từ Giai Nhu cũng gặp được Sở Ti Kỳ - đứng đầu bảng hoa khôi kỳ đầu tiên, đồng thời cũng là trưởng ban phát thanh của Quảng Giáo.

Ngoại hình của hai người cũng coi như là không phân cao thấp, nhưng ngực của Từ Giai Nhu lớn hơn Sở Ti Kỳ nên dáng người cũng tính là nhỉnh hơn một chút.

- Học tỷ, chị có đi trao giải cho em không?

- Tôi sao?

Sau cuộc phỏng vấn, Từ Giai Nhu nhìn Sở Ti Kỳ:

- Chị là người đứng đầu bảng hoa khôi kỳ đầu tiên mà, chị trao giải cho em thì sẽ trông giống như một truyền thống, nói không chừng còn có thể nổi tiếng trên diễn đàn nữa đấy.

Sở Ti Kỳ nghe xong, im lặng hồi lâu:

- Học muội, nghe chị một câu, đừng quá coi trọng vị trí hoa khôi này.

- Tại sao chứ?

- Rất nhanh em sẽ biết vị trí hoa khôi này thực chất chỉ là một chuyện cười.

“?”

Sở Ti Kỳ rất hiểu tâm lý hiện tại của Từ Giai Nhu, lúc đó khi cô giành được vị trí hoa khôi hạng nhất, cô cũng đi khoe khoang khắp nơi, hận không thể để tất cả mọi người đều biết chuyện này.

Lúc đó cô cũng như vậy, được mọi người ngưỡng mộ, hưởng thụ hào quang vô hạn, mãi cho đến khi nghe tin Phùng Nam Thư cũng học ở trường này, nghe tin Giang Cần không cho phép cô ấy tham gia cuộc thi.

Vì vậy, mỗi khi nghe ai đó nói mình là hoa khôi hạng nhất, cô đều cảm thấy rất miễn cưỡng.

Từ Giai Nhu không hiểu tâm lý của Sở Ti Kỳ, nghĩ rằng có thể cô ấy cảm thấy vị trí hoa khôi hạng nhất của mình không còn là duy nhất nữa nên khi nói chuyện mới có chút chua chát như vậy, thế là cô không quan tâm nữa, quay người rời khỏi trung tâm Quảng Giáo.

“Học trưởng, em được hạng nhất rồi.”

“Đến lúc đó anh có thể đến dự lễ trao giải không? Anh có thể tự tay trao giải cho em được không?”

Giang Cần ngồi trong căng tin, nhìn tin nhắn trên QQ, sau đó đưa tay đút cho Phong Nam Thư một miếng thịt:

- Hết ốm rồi, ăn cơm ngon miệng rồi nhỉ?

Phùng Nam Thư liếc nhìn hắn:

- Giang Cần, mình cảm thấy mình khỏi ốm hơi nhanh.

- Vậy có nghĩa là cậu có sức khỏe tốt.

- Làm sao mới có sức khỏe kém?

Giang Cần sửng sốt một chút:

- Không phải là cậu đang nghĩ cách để mình lại bị ốm nữa đấy chứ?

Phùng Nam Thư nói với vẻ mặt nghiêm túc:

- Mình không.

- Nếu cậu cố tình bị ốm, mình sẽ đánh đòn cậu.

- Ca ca có đôi khi không hiểu sao lại thông minh lên…

Lúc này Giang Cần mới nhấc điện thoại lên, xem tin nhắn:

- Tiểu phú bà, cậu có biết cuộc thi đã kết thúc rồi không? Hiện tại cậu là hoa khôi hạng hai đấy.

Phùng Nam Thư lắc đầu, nhìn chằm chằm vào đôi đũa của hắn, mở miệng:

- Giang Cần, muốn ăn nữa.

Sáng sớm cuối tuần, phông bạt in Zhihu · Multi-group · Tiêu đề hôm nay được dựng thẳng ở trong sân thể dục Lâm Đại. Xung quanh là các quầy hàng nhỏ san sát nhau, bày bán nhiều sản phẩm liên quan.

Đến cả tiểu thương ở quảng trường trước cũng chạy tới hóng hớt, ké fame buổi trao giải hoa khôi nam vương năm nay.

Gì mà sản phẩm mới của tiệm bánh ngọt nào đó, rồi siêu thị học viện đẩy mạnh tiêu thụ mặt hàng nào đó, hay quầy tư vấn lớp luyện thi IELTS TOEFL…

Tự dưng cả cái sân thể dục tràn ngập không khí của một hội chợ lớn, thậm chí còn náo nhiệt hơn cả buổi biển diễn văn nghệ hôm trước.

Mà đúng là có một lượng sinh viên khá lớn trong trường đang đi về phía sân thể dục, bọn họ vừa đi vừa cười nói, cuối cùng tập trung hết ở dưới bục trao giải, nhìn qua chỉ thấy dòng người chen chúc xô đẩy.

Dù sao lần này không chỉ có hoa khôi mà còn có cả nam vương nữa, ai có thể cưỡng lại được màn trình diễn của vô số trai xinh gái đẹp chứ.

Quan trọng nhất là, mọi người đều là những người tham gia bỏ phiếu nên đương nhiên sẽ có cảm giác như chính tay mình đưa người mình thích lên đỉnh, với cả nơi tổ chức cũng không xa nên không có việc gì thì tất nhiên sẽ tới hóng hớt.

- Nhìn kìa, người kia là nam vương đệ nhất Lâm Xuyên, Trịnh Siêu đấy.

- Tôi vẫn thấy Nghiêm Tử Dật đẹp trai nhất, tiếc là cậu ấy chỉ được xếp thứ hai thôi.

- Nghiêm Tử Dật không cao bằng người ta thì biết sao đây, cơ mà nếu xem mặt không thì đúng là đẹp hơn Trịnh Siêu một tí thật.

Ở nơi mọi người cùng nhìn chăm chú có hai chàng trai cao ráo hào hoa phong nhã đi tới, thời trang cũng khá thời thượng, từng bước đi từng cử chỉ đều toát lên sức hút khó cưỡng của tuổi trẻ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!