Virtus's Reader

Khi bọn họ xuất hiện, ánh mắt của rất nhiều cô gái đã dịu như nước thậm chí còn đỏ mặt, khiến người ta cảm thấy nơi này là một buổi fansign hơn là lễ trao giải.

Người tiếp theo đi vào sân thể dục là Từ Giai Nhu, Vương Văn Văn và , bọn họ đều đã makeup lồng lộn, mặc lên mình những bộ váy xinh đẹp nhất, còn để lộ ra cẳng chân trắng như tuyết khiến đám con trai ồn ào náo động.

Nam vương hoa khôi tập trung về một chỗ trông cứ như là phim thần tượng.

Đặc biệt mặt trời đầu hạ còn ấm áp vừa đủ, nhìn làn váy của hoa khôi bay bay, nụ cười rộng rãi nở trên môi nam vương là bọn họ đã thấy khoảng thời gian đại học này của mình đã mãn nguyện lắm rồi.

- Xin chào, mong được làm quen với cậu, tôi tên là Trịnh Siêu.

- Tôi là Từ Giai Nhu thuộc Học viện Văn học, tôi biết cậu là Trịnh Siêu vì ngày nào tôi cũng bỏ phiếu cho cậu mà, chúc mừng cậu đạt được hạng đầu nha.

Từ Giai Nhu kẻ một đường eyeline siêu tự nhiên, còn đánh mắt màu cam nhạt cộng với cái váy thục nữ trên người làm cho ai nhìn cũng phải rung rinh.

Gu của Trịnh Siêu là kiểu con gái như vậy, thế nên từ lúc bắt đầu hai mắt liền dán chặt vào cô:

- Ngày nào tôi cũng bỏ phiếu cho cậu nên tôi cũng có một phần công lao trong hạng nhất của cậu đó nha.

- Trùng hợp đến vậy sao? Vậy chúng ta cũng ăn ý quá đi.

Từ Giai Nhu nhoẻn miệng cười, giọng nói pha chút nghịch ngợm.

Kiểu con trai cao ráo rắn chắc lại còn có đường nét ngũ quan sắc nét như Trịnh Siêu cũng chuẩn gu của Từ Giai Nhu.

Chỉ là không biết vì sao cô luôn cảm thấy tuy Trịnh Siêu rất tuấn tú nhưng vẫn còn kém hơn Giang Cần ngày đó rất nhiều.

Nhưng kém ở đâu thì cô lại không nói rõ được.

Chỉ là khi đối mặt với nam vương đệ nhất bảng, cô vẫn còn có gan đi tìm khuyết điểm của y, nhưng khi đối mặt với Giang Cần cô lại có cảm giác rụt rè không dám nhìn thẳng vào đối phương.

Sức mạnh của đồng tiền?

Từ Giai Nhu cảm thấy không phải, vì cô cho rằng bản thân không phải là người nông cạn đến vạy, cô vẫn cảm thấy lý do của chuyện này là khí chất thi thoảng lọt ra ngoài của Giang Cần quá mạnh mẽ.

Cái đó không thể sở hữu chỉ bằng cái mặt, mà đó là khí chất của một người bề trên.

- Hai người thì tốt rồi, đều là đệ nhất cả, trong khi tôi chỉ đứng số ba thôi, chắc chắn mọi người sẽ nhớ rõ đệ nhất, đệ nhị có khi cũng có thể được nhớ đến nhưng làm gì có ai nhớ tới đệ tam chứ.

Đúng lúc hai người đang khen nhau thì Vương Văn Văn cũng không nhịn được mà tham gia vào.

Vị hoa khôi thuộc ngành báo chí này thuộc kiểu đẹp thuần khiết, đôi mắt ngập nước như biết nói, giọng nói xen chút ấm ức khiến người ta thương tiếc.

Nghiêm Tử Dật khoanh tay dựa vào bàn trên sân khấu:

- Cậu nên đứng đệ nhị mới đúng.

- Hết cách, phiếu không bằng người ta.

Từ Giai Nhu nhìn về phía Vương Văn Văn:

- Gian lận không tính, tất cả mọi người đều sẽ không đồng ý, nên cậu vẫn đứng thứ hai.

Trịnh Siêu nghe vậy thì cười lớn:

- Cậu ta định gian lận cướp vị trí số một cơ, nhưng chắc là sức ép dư luận lớn quá nên mới không dám gian lận tiếp ấy chứ.

Từ Giai Nhu không kìm được sự đắc ý:

- Vậy nên thi thoảng nhìn thấy gì đó không công bằng thì nhất định không được nhẫn nhịn, vẫn nên đứng ra đấu tranh, chứ không, đám người đó sẽ càng ngày càng kiêu ngạo cho mà xem.

- Cũng đúng ha.

- Aizz tôi nghe nói nam vương và hoa khôi sẽ cùng nhau đi lên bục nhận thưởng như minh tinh bước lên thảm đỏ ấy, Nghiêm Tử Dật, hình như cậu cùng nhóm với người gian lận kia đúng không?

Lông mày Nghiêm Tử Dật hơi nhíu lại:

- Có được yêu cầu đổi không nhỉ?

Từ Giai Nhu không nhịn được mà cười ra tiếng:

- Gặp dịp thì chơi thôi, đừng nghiêm túc quá thế, cơ mà cậu có thể tránh xa cậu ta một chút.

Lúc đám nam vương và hoa khôi bàn luận sôi nổi thì đám người dưới sân khấu cũng bắt đầu nhao nhao thảo luận về người đứng thứ hai bảng hoa khôi.

Vì năm hoa khôi và bốn nam vương đã tới đủ, chỉ còn lại người có nhiều tranh cãi nhất vẫn chưa thấy đâu, khiến ai cũng tò mò.

Nhưng khi mọi người nhao nhao bàn luận thì Đổng Văn Hào dẫn đầu nhân viên công tác của Zhihu đi tới, trong tay còn cầm cúp hay quà tặng gì đó, cuối cùng bày hết ở một nơi không xa.

Lúc này một bóng người xinh đẹp trong đám người bỗng quay đầu lại, làn váy trắng tinh bay lên theo gió làm cho đám người tụ tập dưới sân khấu sửng sốt.

Ấn tượng đầu tiên của mọi người là da của cô gái này trắng quá, sau đó mới đến gương mặt xinh đẹp tuyệt trần kia.

Nhưng chỉ một giây sau, bóng người đó đã mất hút trong đám nhân viên Zhihu, khiến cho người ta có cảm giác sắc đẹp vừa lướt qua, không thể khôi phục tinh thần trong một thời gian há dài.

Sau đó lễ trao giải chính thức bắt đầu, âm nhạc vang lên, đại nội tổng quản Đổng Văn Hào mặc âu phục đi giày da bước lên bục phát biểu vài lời mở đầu.

Y đã quá quen với việc này rồi, dù sao thì lần trước, đều là y nói lời mở đầu ở cả bốn buổi trao giải ở bốn trường đại học mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!