- Anh biết em là hoa khôi hạng nhất mà, chúc mừng chúc mừng.
- Vậy em nên đứng giữa hai người đúng không?
- Đương nhiên là không rồi, đây là bà chủ của bọn anh mà.
Nghe vậy Từ Giai Nhu cứng cả người, một lúc lâu sau mới hồi thần lại và hiểu ý.
Vị trí kia không giành cho hoa khôi hạng nhất mà giành cho bà chủ bọn họ, mà gọi là bà chủ có nghĩa cô là bạn gái Giang Cần.
Mà những người khác cũng đã hiểu, âm thanh đặc biệt, một mình lên sân khấu, trong lời mời còn có thêm câu đã có bạn trai, tất cả đều trở nên hợp lý trong giờ phút này.
Giang tổng có giá trị vài trăm triệu kia hóa ra lại là một kẻ ghen tuông và kiểm soát bạn gái chặt chẽ đến mức không cho Phùng Nam Thư đi cùng người con trai nào khác, còn mượn vụ này để thông báo cho mọi người rằng cô đã có bạn trai.
Vụ gian lận thì lại càng vô nghĩa, người ta là bà chủ của Zhihu thì muốn bao nhiêu cái hạng một chả được, không phải sao? Còn cần phải gian lận nữa à?
[Chẳng bao lâu sau em sẽ biết cái danh hiệu hoa khôi này chỉ là một trò cười mà thôi.]
Từ Giai Nhu bỗng nhớ tới lời khuyên bảo của người đầu tiên giành được danh hiệu hoa khôi hạng nhất, đầu óc ầm ầm vang lên.
- Bà chủ, lát nữa chúng tôi định đi ăn một bữa cơm, cô có muốn đi cùng không?
- Không đi, Giang Cần tới đón tôi rồi.
Phùng Nam Thư duỗi tay chỉ ra ngoài sân thể dục, mọi người liền thấy ông chủ giá trị mấy trăm triệu đang lái một chiếc xe điện màu hồng nhạt phi đến.
Ngày đầu hè trời trong nắng ấm, trên sân trường ông chủ lớn có giá trị con người lên đến mấy trăm triệu lái chiếc xe điện kiểu nữ đi vào sân thể dục, thậm chí lúc đi qua vạch giảm tốc hắn cũng không giảm mà nghiền qua luôn, cực kỳ đẹp trai.
Đặc biệt là khi tiếng “Rầm” vang lên, mông ông chủ Giang đã rời khỏi yên xe nhưng một giây sau đó hắn vẫn bình tĩnh ngồi xuống lại, cảnh tượng này quả thực là đẹp không dám nhìn.
Nhưng khi Giang Cần đang định đi vào sân thể dục, không hiểu sao hắn lại dừng xe lại rồi nhìn xuống đũng quần, sau đó lại lái về, ánh mắt tìm kiếm dọc theo đường đi.
Nam vương, hoa khôi và những người xem ở hiện trường đều ngơ ngác không hiểu gì.
Mãi đến năm phút sau Giang Cần lại lái xe về, dưới chân có thêm một sinh vật to mọng, hình như là một con chó thì phải.
“Ông chủ đang làm gì vậy?”
“Hình như là lúc đi qua vạch giảm tốc rung lắc quá mạnh nên làm Phú Quý Lật Trời bay ra ngoài, vừa nãy là quay lại tìm…”
“Giá trị con người mấy trăm triệu rồi, không thể làm chút chuyện đáng tin cậy được sao?”
“Khó nói lắm…”
Mười mấy giây sau Giang Cần dựng xe ở cạnh sân thể dục, Phú Quý Lật Trời cũng đã tự xuống xe chạy tới cô chủ của mình.
Cảnh tượng ấy cực kỳ điện ảnh, giống như cảnh cuối cùng trong phim “Mục Đích Sống Của Một Chú Chó” ấy, chạy như điên, nhảy nhót, thè lưỡi, trông cực kỳ hoạt bát.
Khi mọi người còn đang nghĩ con chó này sẽ nhào vào lòng cô chủ thì nó lại nằm bẹp xuống làm biếng, thè lưỡi thở hổn hển.
Biểu cảm cũng sinh động không kém.
Thôi, cứ để thế giới này hủy diệt đi.
“Đấy là con chó hả?”
“Hình như không phải, giống một quả gì đó có đầu chó thì đúng hơn…”
Giang Cần cũng phục rồi, hắn nhặt xích chó lên kéo nó đi tới hiện trường, thấy vậy Phùng Nam Thư vội vàng chạy tới gọi ca ca một tiếng rồi nhận lấy xích chó, xoa đầu nó hồi lâu.
Giang Cần xoa bóp khuôn mặt nhỏ của cô một cái, sau đó đi tới trước mặt mọi người, nhìn xung quanh một vòng:
- Lễ trao giải kết thúc rồi hả?
- Kết thúc rồi ông chủ, cậu đến muộn.
- Bên tòa thị chính có cuộc họp mà tôi không xin dời được, à đúng rồi, nam vương hạng nhất đâu? Ai hạng nhất thế?
Nghe thấy Giang Cần hỏi đích danh, Trịnh Siêu lập tức bước ra, cụm “Bên tòa thị chính có cuộc họp” cứ văng vẳng trong đầu y, làm y nói thôi cũng rụt rè:
- Giang học trưởng, em là người đứng thứ nhất.
Giang Cần đánh giá y một lúc lâu, quả nhiên giống Nghiêm Ngật Khoan, thế là hắn vui mừng gật đầu:
- Có người nối nghiệp rồi, như vậy thì tôi có thể yên tâm dỡ gánh nặng của nam vương Lâm Đại xuống rồi.
“?”
Đổng Văn Hào cũng thở phào một hơi, trên mặt tràn ngập vẻ cảm động:
- Ông chủ, cuối cùng cậu cũng có thể nhẹ nhõm rồi.
Giang Cần vỗ vỗ vai y, lộ ra biểu cảm cuối cùng cũng gỡ được gánh nặng rồi mới mở miệng hỏi:
- Tình hình dẫn lưu thế nào rồi?
Đổng Văn Hào gật đầu:
- Hoạt động hằng ngày đã tăng, độ nổi tiếng của Multi-group cũng bay lên rõ ràng.
Giang Cần nhìn một vòng quanh sân thể dục sáng sủa:
- Mau chóng lên kệ các sản phẩm liên quan để duy trì sức nóng. Giá bán tại gian hàng của chúng ta sẽ cao hơn một chút, sau đó sử dụng chiết khấu của Multi-group để hạ giá xuống. Chuyện này anh tự bàn bạc với Lan Lan đi.
- Hiểu rồi ông chủ.
- Tuyết Mai, bao bì giới hạn của trà sữa Hỉ Điềm đã được làm xong chưa?