Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1133: CHƯƠNG 1132: KẺ NUÔNG CHIỀU VỢ ĐIÊN CUỒNG

Lô Tuyết Mai nghe vậy thì gật đầu:

- Cũng sương sương rồi, Hỉ Điềm ở các trường đại học lớn đều đã chuẩn bị sẵn sàng, cuối tháng này có thể lên kệ, ly nam vương có mười mẫu mã, một mẫu hai ly, ly hoa khôi thì chỉ có năm mẫu mã thôi, còn lại thì đưa tặng thẻ ưu đãi với họa tiết giới hạn.

- Được, à mà họa tiết trên thẻ VIP đã dùng được ba năm rồi, có thể thay đổi một chút.

Đối với Giang Cần thì kết quả cuộc thi nam vương hoa khôi không hề quan trọng, quan trọng là các doanh số bán hàng, độ nổi tiếng và hiệu suất chuyển hóa hàng trên mạng kìa.

Ai số một ai số hai chẳng có tí tác dụng nào với hắn cả, còn không bằng 2.5G hình ảnh vi phạm quy định kia ấy chứ, vậy nên hắn cũng không quan tâm Từ Giai Nhu hay Vương Giai Nhu gì gì đó.

Nhưng sau khi nghe được nội dung nói chuyện của bọn họ, thì các nam vương hoa khôi xung quanh lại không nhịn được mà hỏi:

- Hỉ Điềm cũng là của Giang tổng hả?

Lô Tuyết Mai lắc đầu:

- Không phải, Hỉ Điềm là món quà ông chủ giành tặng bà chủ.

“...”

Zhihu và Hỉ Điềm luôn là đồng bạn hợp tác chiến lược, đây là chuyện mọi người đều biết. Hồi cuộc thi hoa khôi đầu tiên được tổ chức, hai xí nghiệp này đã làm một quả hợp tác cực kỳ sâu, nhưng rất ít người biết Hỉ Điềm lại là quà Giang Cần dành tặng cho Phùng Nam Thư.

Dù sao thì ngay từ đầu, Hỉ Điềm là dùng để lăng xê phí quảng cáo của Zhihu, nhưng sau đó khi độ phủ sóng của hai bên càng cao thì người dùng lại không quá hứng thú với quan hệ sau lưng, thế nên tin tức này vẫn khá là bùng nổ với bọn họ.

Vì theo bọn họ biết, hiện tại Hỉ Điềm đã là thương hiệu trà sữa nổi tiếng, giá trị lên tới gần năm trăm triệu…

Lúc này nhóm hoa khôi đứng cạnh nhau, nhìn nhau rồi lại nhìn Giang Cần, sau đó lại nhìn bọn Trịnh Siêu, bắt đầu nói nhỏ với nhau.

Hôm nay các nam vương đều mặc những bộ cánh lộng lẫy nhất tới tham dự buổi trao giải, trong khi đó trưa nay Giang Cần chỉ mặc một bộ âu phục bình thường đi họp ở Multi-group, nếu xét riêng về mặt nhan sắc thì hắn cũng không được xem là đẹp trai.

Nếu như không nói cho mọi người biết thân phận của Giang Cần, mà chỉ đưa ảnh của hắn đặt cạnh ảnh của Trịnh Siêu, Nghiêm Tử Dật thì chắc chắn có rất nhiều người sẽ không chọn hắn.

Nhưng nếu gặp ngoài đời thì đám nam vương đó không thể so lại thân phận, khí chất và sự tự tin của Giang Cần được, ngay cả đề tài nói chuyện cũng là những đề tài bọn họ không thể với tới.

Nghĩ tới đây, mọi người đều cảm thấy cái danh xưng nam vương này trở nên tầm thường hơn rất nhiều.

Mà các fan nữ đến đây vì các nam vương cũng nhìn chằm chằm vào từng hành động của Giang Cần, trong mắt lập lòe ánh sáng hướng tới con người bình tĩnh đối đáp với các thương nhân kia.

Nam vương đúng là đẹp trai thật, mỗi người lại có vẻ đẹp riêng. Nhưng từ khi nhìn thấy Giang Cần, bọn họ lại cảm thấy có thể có rất nhiều nam vương nhưng chỉ có một nam thần mà thôi.

Cảm giác này không liên quan đến nhan sắc của một người lắm, có vài người không dựa vào túi da bên ngoài mà vẫn sáng chói lòa, hơn nữa ánh sáng ấy còn khiến con người ta hướng tới hơn là một gương mặt điển trai.

Cảm giác này không phải tâm lý hám giàu, nó giống kiểu hâm mộ người mạnh hơn mình.

Nam vương có đẹp đến thế nào thì cũng chỉ là một người có gương mặt đẹp thôi, trong khi Giang Cần lại tràn ngập mạnh mẽ và tự tin, đúng chuẩn kiểu mùi vị và vầng hào quang daddy lóe mù mắt người ta.

Nghĩ vậy, mọi người đều không nhịn được mà nghĩ lại cảnh Phùng Nam Thư đưa cúp của mình cho Vương Văn Văn lúc ở trên sân khấu.

Xem ra là người ta không để ý thật, cũng không cần thật, có bạn trai như thế thì ai để ý tới một cái cúp nữa chứ.

- Lát nữa mọi người định đi đâu?

- Đi liên hoan á ông chủ.

Giang Cần gật đầu:

- Vậy mau đi đi, làm cả sáng chắc mọi người cũng đói bụng hết rồi ha, ăn nhiều chút, đừng tiết kiệm tiền cho tôi.

Đổng Văn Hào hiểu ngay lập tức, ‘xx nhớ tiết kiệm tiền cho tôi’:

- Ông chủ có muốn đi cùng không?

- Tôi…

Giang Cần quay qua nhìn Phùng Nam Thư một chút:

- Bạn tốt, mình có thể đi liên hoan với bọn họ không?

Phùng Nam Thư vừa vuốt ve đầu chó vừa ngước lên gương mặt lạnh như tiền, ngữ khí dịu dàng:

- Không muốn cho cậu đi.

- Cậu ấy không cho tôi đi.

- Vậy hết cách, tạm biệt ông chủ bà chủ nha.

Nhóm nam vương hoa khôi cảm giác tự dưng bị bón cơm chó vào mồm, hơn nữa còn bị bón đến mức thở không nổi lúc nào không hay.

Giá trị con người hơn trăm triệu, ông chủ Multi-group, tự tin mạnh mẽ, nam thần chói lóa, kết quả vị Giang tổng hào quang chói lóa này lại cực kỳ nghe lời Phùng Nam Thư, khiến bọn họ cảm nhận được sự chênh lệch giữa người với người.

Sau đó đoàn người đi dần ra ngoài sân thể dục, lúc ra cửa mọi người đều cùng nhau quay lại nhìn nơi vừa nãy.

Phùng Nam Thư cầm xích chó, đôi mắt trong trẻo, cô chỉ vào rừng cây phía trước nói gì đó, còn Giang Cần thì chỉ im lặng nhìn cô, trong mắt tràn ngập ý cười ấm áp như thể chỉ có một mình cô ở trong mắt.

Đúng lúc ấy Phùng Nam Thư quay đầu, lại thấy Giang Cần vẫn nhìn chằm chằm vào mình, bèn cảnh báo hắn rằng mình sắp xấu hổ rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!