- Hóa ra Giang học trưởng chiều vợ đến vậy…
- Nhưng mà… Phùng học tỷ đẹp vậy sao lại không lấy được giải thưởng ở mùa đầu tiên nhỉ?
- Đổng học trưởng bảo là Giang tổng coi Phùng học tỷ như bảo bối của mình, muốn giấu đi vĩnh viễn không cho ai thấy, lần thi đấu này cũng không phải là họ chủ động đăng ký.
- Giang học trưởng rõ ràng có giá trị mấy trăm triệu, nhưng Phùng học tỷ không cho anh ấy làm gì là anh ấy cũng không dám làm luôn, tự dưng sao lại thấy sự trái ngược này cũng đáng yêu thế nhỉ.
- Điều khiến tôi kinh ngạc vẫn là vụ Hỉ Điềm chỉ là món quà mà Giang tổng tặng cho Phùng học tỷ.
- Từ Giai Nhu nói người ta gian lận, cuối cùng cả trang web lại là của nhà người ta…
…
Lúc chạng vạng ánh trời chiều đỏ ửng, đám mây đỏ lững lờ bay về phía chân trời, đằng sau nó là sắc trời dần tối đen, tráng lệ và cũng cực kỳ xinh đẹp.
Một quả tròn vo có đầu chó kỳ dị được buộc ở cửa khu nhà thể mỹ, nó quỳ rạp xuống đất, sống không còn gì luyến tiếc, mà ở hàng hiên tối đen như mặc phía sau nó thi thoảng lại truyền ra vài tiếng rên cực kỳ đáng yêu.
Đôi bạn tốt vô cùng khăng khít ôm nhau, hôn nhau hồi lâu vẫn chưa tách ra.
Sau đó một người vẫn cứng như đá, một người đã nhũn ra như nước, bọn họ dùng hành động thực tế để chứng minh tình hữu nghị bổ sung cho nhau mới là tình hữu nghị tốt nhất, vĩnh cửu nhất.
- Cậu không cần cúp mà chỉ muốn được khen thưởng như thế này thôi ấy hả?
- Mình còn muốn nữa. - Phùng Nam Thư rúc trong lòng Giang Cần rên lên một câu.
Giang Cần hít sâu một hơi:
- Làm gì có bạn tốt nhà ai như vậy chứ? Phùng Nam Thư, cậu chẳng biết quy củ gì cả!
- Mình biết sai rồi, nhưng mà mình còn dám nữa.
- Đường đường là hoa khôi đấy.
- Mình là của nhà Giang Cần…
Phùng Nam Thư thở hổn hển cực kỳ vui vẻ, trong hàng hiên đen tối chỉ có đôi mắt xinh đẹp kia là sáng nhất.
Giang Cần nghe vậy thì hít sâu một hơi, thầm nghĩ người bạn tốt đáng giận này rốt cuộc đã dùng phép thuật gì mà có thể khiến tình hữu nghị trở nên mê người đến thế này chứ.
Tay phải của hắn không ngừng biến hóa hình dạng, nghiêm túc tự hỏi vấn đề này, trong lòng hắn cũng cảm thấy không thể tiếp tục như vậy nữa.
Còn tiểu phú bà thì vẫn rúc trong lòng hắn, yên lặng run rẩy, gương mặt nhỏ tinh xảo tràn ngập vẻ đáng thương.
…
Đêm hè oi ả, nhiệt độ tăng cao. Phần lớn sinh viên đều cất đệm, chỉ trải chiếu nằm cho mát. Nam sinh lại càng xuề xòa, thậm chí chẳng buồn trải chiếu, dẫn đến sáng ra thức dậy khắp người hằn in những đường cong quyến rũ.
Siêu Tử và Nhâm Tự Cường đang đứng trên ghế, tháo quạt máy xuống lau chùi, sau đó mở chốt cho quạt quay.
- Có gió không?
- Tôi cảm giác chắc cả cọng lông tơ cũng chẳng thổi nổi...
- Thôi, tạm chấp nhận vậy. Cái quạt cũ này còn quay được là nể mặt chúng ta lắm rồi.
Nhâm Tự Cường nhảy xuống ghế, rồi kéo ghế ngồi vào bàn, bắt đầu đánh bài với Trương Quảng Phát và Tả Bách Cường ở phòng bên. Chẳng mấy chốc, trên mặt cả ba đều chi chít giấy phạt.
Người ta nói năm ba đại học mới thực sự trải nghiệm được quãng thời gian tươi đẹp nhất của thời sinh viên. Lúc này, ai có người yêu đều đã ổn định, cũng chưa phải quá lo lắng về tương lai, bạn bè thì vẫn còn đông đủ.
Đánh bài, yêu đương, tán gẫu – cuộc sống tràn ngập niềm vui, chẳng tìm đâu ra một chút muộn phiền.
Câu nói này quả thật rất phù hợp với Nhâm Tự Cường và đám bạn.
Một lúc sau, Giang Cần đưa Phú Quý về phòng 208, sau đó quay lại ký túc xá. Tay phải hắn vẫn giơ lên trước người như đang nâng niu một quả cầu vô hình, còn tay trái thì mở cửa, trông có vẻ rất kỳ quặc.
- Lão Giang, tay phải cậu bị sao thế?
- Cậu bớt quản chuyện của ông chủ giá trị trăm triệu đi!
Tào Quảng Vũ đang ngồi trước máy tính xem phim, nghe câu này liền nổi da gà. Mẹ nó, tôi chỉ quan tâm cậu một chút mà cũng bị phun sao?
Giang Cần kéo ghế ngồi xuống rồi nhìn tay mình, trên mặt lộ vẻ ngơ ngác, trong lòng dâng lên một cảm giác tê dại lan tỏa.
Trên lòng bàn tay này, nâng niu một thứ vô hình, không thể chạm vào nhưng lại là tình bạn ấm áp, mượt mà.
Tiếp đó một tuần, nhiệt độ tiếp tục tăng cao, chiếc quạt cũ trong ký túc xá cũng hoạt động hết công suất. Tối nào phòng 302 cũng có ván bài, Trương Quảng Phát và Tả Bách Cường thỉnh thoảng còn mua thêm đồ ăn về vừa nhâm nhi vừa tán dóc.
Giang Cần không thích đánh bài cùng bọn họ, chủ yếu là do lão Nhâm không đồng ý luật “kẻ thua phải chung toàn bộ”, nên buổi tối y thường đi tham gia chạy bộ.
Câu lạc bộ chạy đường dài của đại học Lâm Xuyên gần đây tổ chức hoạt động chạy đêm quy mô lớn trong trường. Giang Cần chạy theo ba ngày, nhìn cơ thể mình ngày càng rắn chắc, trong lòng cảm thấy vô cùng kiên định.