Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1135: CHƯƠNG 1134: NGẠO CỐT LẠI GÃY THÊM MỘT NHÁNH

Người có tiền có thể thuê tài xế, mời thư ký để tiện cho việc ăn, mặc, ở, đi lại, nhưng chuyện tập luyện cơ thể thì vẫn phải tự mình làm, giống như việc đi vệ sinh vậy.

Hơn nữa, từ sau khi tình bạn thăng hoa, Giang Cần cảm thấy rèn luyện một thân thể cường tráng sớm muộn gì cũng có tác dụng.

Bạn hỏi công dụng gì ư? Hắn không biết, nhưng hắn có dự cảm, cơ thể rắn chắc như thép này sớm muộn gì cũng sẽ phát huy tác dụng.

Tối thứ tư, màn đêm buông xuống, trên sân vận động vang lên bài hát “Tôi tin tưởng” của Dương Bồi An. Đám đông vây quanh sân vận động, chạy hết vòng này đến vòng khác.

Số người kiên trì chạy bộ đến cùng chỉ đếm trên đầu ngón tay, phần lớn đều chạy rồi dừng, hoặc là trực tiếp chuyển sang đi bộ.

Giang Cần vừa chạy xong một vòng, mồ hôi nhễ nhại, thì bỗng nhìn thấy Phùng Nam Thư cùng bạn cùng phòng đến sân vận động, đang đi dọc theo ánh đèn mờ nhạt về phía khu nghỉ ngơi. Mái tóc đuôi ngựa cao vút của cô tung bay, biểu cảm vừa lạnh lùng vừa kiêu kỳ.

Hoạt động chạy đêm gần đây khá hot, không chỉ vì mục đích rèn luyện sức khỏe, mà còn là cơ hội giao lưu, kết bạn.

Có vài nam sinh mặc quần đùi, áo ba lỗ, từ khi tham gia hoạt động chạy đêm đã quen được mười mấy nữ sinh, nhưng một vòng cũng chưa chạy xong.

Mấy hôm trước Vương Hải Ny cũng có đến vài lần, lần này chắc là rủ cả phòng đến xem các chàng trai tuýt vận động.

- Ồ, Phùng Nam Thư, hình như chồng cậu cũng ở đây. Tớ nói rồi, đi là sẽ gặp trai đẹp mà!

- Chồng ở đâu? - Tiểu phú bà tóc đuôi ngựa hất cằm, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm điên cuồng.

Vương Hải Ny chỉ tay về phía khu nghỉ ngơi gần cột cờ:

- Kia kìa, người đang đứng uống nước, có phải không?

- Giống giống.

Phùng Nam Thư nhìn kỹ một chút, sau đó chạy tới dưới ánh đèn cột cờ, nhìn hắn:

- Giang Cần, buổi tối tốt lành.

Giang Cần đưa tay vuốt tóc đuôi ngựa của cô:

- Các cậu cũng đến chạy bộ à?

Vương Hải Ny và Cao Văn Tuệ cũng đi tới:

- Bọn tôi đến cho vui, tiện thể xem có học đệ nào hormone bùng nổ, body mềm mại không.

- Hormone bùng nổ, body mềm mại thì chắc không có, nhưng mà body rắn chắc, hít đất nửa tiếng dễ như uống nước, giống Ngạn Tổ thì có một người.

Vương Hải Ny nheo mắt:

- Thật hay giả? Có giỏi thì cho xem cơ bụng coi.

Phùng Nam Thư lập tức xua tay:

- Không có cơ bụng!

- Nam Thư, cậu keo kiệt quá. Chỉ nhìn một chút thôi, sáu múi cũng không mất múi nào đâu. Giang tổng, cho bọn tôi mở mang tầm mắt đi.

Giang Cần nắm lấy áo, suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng từ bỏ:

- Thôi, bạn tốt của tôi không cho các cậu xem.

Cao Văn Tuệ cười ẩn ý:

- Sủng thê cuồng ma.

Giang Cần: “???”

- Cậu không biết à? Từ sau cuộc thi hoa khôi trường, thân phận bà chủ của Phùng Nam Thư ai cũng biết, hơn nữa trên diễn đàn đều nói Giang tổng là sủng thê cuồng ma. Phùng Nam Thư không cho cậu đi liên hoan, cậu liền không đi.

- Đó đều là những kẻ không rõ sự tình, tự suy diễn. Bọn họ dễ tin lời đồn còn tạm chấp nhận, nhưng cậu rõ ràng biết chúng tôi chỉ là bạn tốt, sao cũng bị lời đồn mê hoặc vậy?

Cao Văn Tuệ cười khẩy:

- Tôi không tranh luận với cậu, dù sao cậu nói gì tôi cũng nghe không lọt tai.

Phùng Nam Thư ngước mắt nhìn hắn:

- Thân chính chẳng sợ bóng nghiêng. Giang Cần, cậu là sủng bạn tốt cuồng ma.

Giang Cần mỉm cười:

- Thấy chưa, chính chủ cũng nói vậy.

Cao Văn Tuệ bày ra vẻ mặt “đúng vậy, đúng vậy”, nhưng vẫn lẩm bẩm:

- Giống như lừa một tên ngốc...

Giang Cần lập tức nhíu mày, nghiêm túc nhìn bạn học Tiểu Cao. Hắn có thể nói tiểu phú bà ngốc, nhưng tuyệt đối không cho phép người khác nói cô ấy ngốc.

- Văn Tuệ, sau này đừng nói như vậy.

Cao Văn Tuệ thấy Giang Cần có vẻ để tâm, bèn lầm bầm:

- Tôi nói đùa thôi mà. Cậu không ngốc, được chưa? Tôi ngốc. Một đại gia giá trị mấy trăm triệu, bị nói ngốc mà cũng tức giận.

Giang Cần càng nghe càng thấy sai sai:

- Khoan đã, vừa rồi câu dỗ dành kẻ ngốc kia, rốt cuộc là nói ai?

Phùng Nam Thư cũng nheo mắt:

- Cô ấy nói bậy đấy, ca ca cậu không ngốc.

“???”

Vương Hải Ny đến sân vận động là để ngắm trai. Lúc này, vừa vặn có một nam sinh mặc áo ba lỗ chạy qua trước mặt, lập tức câu mất hồn cô nàng.

Thế là cô nàng liền kéo Cao Văn Tuệ, đi dạo quanh sân chạy bộ, như một con bướm xinh đẹp, lượn qua vô số anh chàng đẹp trai mồ hôi nhễ nhại, quen hay không quen đều có thể bắt chuyện.

Giang Cần đón bóng đêm nhìn theo, miệng méo xệch, thầm nghĩ bạn trai của Hải Vương Ny thật tội nghiệp, ngày nào cũng đội nón xanh.

- Giang Cần.

- Hả?

- Hình như bên trái của tớ lớn hơn bên phải một chút.

“?”

Nghe được giọng của Phùng Nam Thư, Giang Cần sửng sốt một chút, ban đầu không kịp phản ứng. Nhưng sau đó, khi hắn quay đầu lại thì đã thấy Phùng Nam Thư đang cúi đầu nhìn ngực mình, rồi lại ngẩng lên, ngây ngốc nhìn hắn.

- Làm sao phát hiện ra? - Giọng ông chủ Giang hơi run rẩy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!