Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1140: CHƯƠNG 1139: ĐỒ CÔNG DÙNG TƯ (2)

Giang Cần nhéo bàn chân trắng nõn của cô:

- Mình khỏe lắm, chắc chắn không phải cảm lạnh. Cậu đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện lọ chai nữa. Mình nghĩ cái hắt hơi này là do có người nhắc đến mình thường xuyên thôi.

- Ngao.

Tiểu phú bà chớp chớp hàng mi, chăm chú nhìn hắn một lúc, sau đó mở bình nước đưa qua.

Giang Cần nhận lấy bình nước, uống ừng ực hai ngụm, tiện thể đút cho cô một ngụm. Sau đó, hai người dựa sát vào nhau, tiếp tục xem [Hạ gia tam thiên kim].

Thành thật mà nói, hiện tại phòng 207 chỉ thiếu mỗi một chiếc giường, nếu không thì chẳng khác gì một căn hộ nhỏ xinh xắn. Đặc biệt là khi cùng Phùng Nam Thư cuộn tròn ở đây xem TV, cảm giác ấm cúng như gia đình tràn ngập.

Giang Cần định vài ngày tới sẽ mua thêm một ít đồ trang trí, thêm vài chậu cây cảnh, như vậy sẽ càng thêm sinh động.

Tuy nhiên, chuyện này phải giấu giáo sư Nghiêm. Ông vốn không tán thành việc sử dụng phòng học sai mục đích, nếu thấy hắn biến phòng khởi nghiệp này thành nhà trọ nhỏ, chắc chắn ông sẽ nổi trận lôi đình.

Đang nói chuyện, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra.

Tào Quảng Vũ, Đinh Tuyết, Nhâm Tự Cường, Vương Lâm Lâm bước vào, tay xách theo một đống đồ ăn thức uống, sau đó đánh giá phòng 207 một lượt.

Mùa hè ở Lâm Xuyên quá nóng nực, nhất là những ngày gần đây, ngay cả ký túc xá cũng không thể ở nổi, huống chi là bên ngoài. Vì thế, cả bọn phải nịnh nọt Giang Cần cả đêm, mới đổi lấy được cơ hội đến phòng 207 tránh nóng.

Căn cứ khởi nghiệp cách ký túc xá khá xa, nằm ở vị trí chéo góc, nên bọn họ chưa từng đến đây, chỉ có Tào Quảng Vũ và Chu Siêu đến phòng 208 dọn dẹp vệ sinh vài lần.

Lúc này nhìn thấy nơi này có TV, có bàn trà, có sofa, còn có điều hòa, lập tức thốt lên “tuyệt vời!”.

Nhà ai tốt số mà có thể sở hữu một căn phòng tình nhân như vậy trong trường chứ, đây quả thực là giấc mơ của mỗi sinh viên, nhất là những người đã có đôi có cặp.

- Giang ca có động thiên phúc địa như vậy mà còn về ký túc xá ở?

Nhâm Tự Cường rất ngạc nhiên, thậm chí có chút không hiểu.

Bạn muốn nói là do không có giường thì thật vô lý, bởi vì Giang ca tay cầm mấy trăm triệu, đừng nói giường, máy bay đại bác cũng có thể mua được.

Giang Cần vỗ vỗ đùi:

- Còn không phải vì anh đây trọng tình cảm, luyến tiếc các huynh đệ sao.

- Cậu là không nỡ từ bỏ phun tôi! - Tào Quảng Vũ một câu nói toạc ra chân tướng.

Y đến giờ vẫn còn nhớ rõ, Giang Cần nói y niềm vui của đại học chính là được phun mình, đây là tiếng người sao mẹ nó chứ!

- Được rồi được rồi, bớt so sánh, mua cái gì thì mau lấy ra đi, tôi đói chết mất.

- Mua đồ ăn, còn có bia lạnh.

Nhâm Tự Cường đặt đồ xuống, mở hết túi nilon ra, có đồ ăn sáng, có vịt quay, còn có ba món ăn nóng để ăn với cơm chiên cùng với một bao đậu phộng.

Giang Cần bóc đậu phộng, dùng ngón tay nghiền nát vỏ đút cho tiểu phú bà, ai ngờ tiểu phú bà nhìn chằm chằm chân mình, vẻ mặt đáng yêu lắc đầu.

Còn có chuyện tự ghét bỏ chính mình sao?

Giang Cần ném đậu phộng vào miệng mình, sau đó lấy từ dưới bàn trà ra một bao ly giấy dùng một lần, mở ra đặt ở trên bàn, rót sinh tố lúa mạch lạnh như băng vào.

- Giang ca, trụ sở các cậu đều đã tập thể chuyển đến trong nội thành rồi, phòng học này không cần trả lại sao?

- Nói đùa gì chứ, đến trong tay ta rồi thì Ultraman cũng đừng nghĩ muốn lấy lại, trừ phi cầm cái lớn hơn đến đổi, còn phải cảm ơn tôi.

Đinh Tuyết đang thì thầm với tiểu phú bà, nghe xong không nhịn được mà quay đầu lại:

- Giang tổng, hóa ra cậu làm ăn lớn như vậy sao?

Giang Cần gật đầu:

- Thương nghiệp, chính là đơn giản tự nhiên như vậy. Đúng rồi, Siêu Tử đâu?

- Siêu Tử nói muốn đi câu lạc bộ nộp bảng báo danh thi chạy nước rút, lát nữa sẽ tới.

Vừa dứt lời, cửa phòng 207 đã bị đẩy ra, Siêu Tử cất bước đi vào:

- Xin lỗi, đến muộn!

Giang Cần chen chúc về phía tiểu phú bà, dọn cho y một chỗ, bảy người tụ tập đông đủ, bắt đầu ăn cơm nói chuyện phiếm, cuối cùng cùng nhau nằm lăn ra thảm, thổi điều hòa mát mẻ, xem [Hạ gia tâm thiên kim], ai nấy phê pha...

Lúc này, Siêu Tử liên tục lấy điện thoại ra, gõ chữ lia lịa, thu hút sự chú ý của Giang Cần cùng đám bạn.

- Siêu ca, cậu nhắn tin với ai mà vẻ mặt gian xảo thế?

- Một học muội.

- Lại dùng chiêu 'một lần chủ động đổi lấy cả đời hướng nội' à?

Chu Siêu ngớ người một chút:

- Không phải, cô em này chủ động add tôi đấy. Nói là hay thấy tôi chơi bóng rổ ở sân vận động nên xin số QQ của tôi từ đồng đội.

Vương Lâm Lâm tựa vào Nhâm Tự Cường, quan sát một lúc rồi lên tiếng:

- Cô gái lần trước tôi giới thiệu cho anh, anh không ưng à?

- Cũng không hẳn là không ưng, nhưng em ấy suốt ngày tắm rửa.

- Tắm rửa thì tốt chứ sao, chứng tỏ người ta sạch sẽ. Chẳng lẽ anh thích con gái lôi thôi?

- Không phải thế. Nhưng mà, em ấy tắm xong là không thèm trả lời tin nhắn của tôi.

Chu Siêu nói xong lại tiếp tục gõ chữ:

- Vẫn là cô em này tâm đầu ý hợp, nói chuyện gì cũng hợp gu. Tôi cảm giác sắp thoát ế đến nơi rồi, đến lúc đó lại ăn mừng, tôi không còn là cẩu độc thân nữa!

.

(*)p/s: Cảm ơn bạn đọc [khanh120906] ủng hộ KP

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!