Trong 207 gió thổi mát rượi, ba đại lão gia ngồi bệt trên thảm, lưng tựa vào sofa, chen chúc nhau xem Chu Siêu trò chuyện với cô học muội qua điện thoại. Càng xem, bọn họ càng thấy thú vị.
Mà dường như cô học muội này còn am hiểu về NBA, đặc biệt là kiến thức về các cầu thủ ngôi sao, quả thực thuộc lòng như cháo chảy.
Giang Cần và hai người bạn nhìn nhau, thầm nghĩ Chu Siêu đúng là nhặt được bảo bối, thế mà tìm được một cô học muội tâm đầu ý hợp đến vậy.
- Em ấy vừa nói dạo này trời nóng quá, câu này nên trả lời thế nào đây? - Chu Siêu quay sang hỏi Giang Cần.
Giang Cần liếc Chu Siêu, gợi ý:
- Cậu bảo thư viện mát mẻ, hỏi xem ẻm có hay đến đó không?
Chu Siêu ngơ ngác:
- Để làm gì?
- Vậy là cậu có thể đường đường chính chính rủ ẻm đến thư viện hóng mát rồi, thông minh lên nào!
- Chết tiệt, đúng nhỉ!
Giang Cần nhếch mép, cười khẩy:
- Đây là chiến thuật đấy! Muốn rủ con gái đi chơi, cứ kiếm cớ tán gẫu về mấy địa điểm thú vị. Nếu cô ấy cũng tỏ ra hứng thú, thì hỏi luôn có muốn đi cùng không.
Tào Quảng Vũ ở bên cạnh vuốt cằm, suy tư:
- Theo tôi, hẹn hò ở thư viện hơi kém sang, không toát lên khí chất soái ca của Siêu tử. Nên chọn chỗ nào lãng mạn hơn.
Nhậm Tự Cường lắc đầu, phản bác:
- Thư viện thì đông người quá, còn chỗ lãng mạn thì lộ liễu ý đồ, không thoải mái bằng căng tin đâu.
“?”
Giang Cần nhướng mày, không đồng tình:
- Vớ vẩn! Thư viện là nhất! Có cả hoàng kim ốc lẫn Nhan Như Ngọc, thư viện trong lòng tôi chính là thánh địa!
(*) Hoàng kim ốc: nhà đẹp; Nhan Như Ngọc: người đẹp
Chu Siêu suy nghĩ một lát, liếc nhìn ba chị dâu đang xem TV ở tổ bên cạnh, cuối cùng quyết định chọn thư viện.
Tào Quảng Vũ vỗ vai y:
- Sao không nghe lời tôi?
Siêu Tử ho khan một tiếng:
- Cảm giác trong ba người, Giang ca có tiếng nói nhất trong nhà, tôi học theo cậu ấy. Hơn nữa, cậu ấy với Phùng Nam Thư cũng quen nhau ở thư viện.
- Nhà tôi thì không có tiếng nói chắc? - Tào Quảng Vũ phản bác.
- Tào ca, cậu quên lần trước cãi nhau với Đinh Tuyết rồi à? Cả đêm gào khóc đòi chia tay, thế mà sáng hôm sau sáu giờ đã dậy, trang điểm biến thành chó mẹ luôn, rồi nhi nhót chạy đi xin lỗi người ta...
Tào Quảng Vũ nghiêm túc giải thích:
- Chủ động xin lỗi không phải là sợ vợ, mà là độ lượng với bạn gái, là biểu hiện của người đàn ông tốt. Hai người cãi nhau, ắt phải có một người xuống nước trước chứ.
Chu Siêu liếc xéo:
- Nhưng tối hôm đó sau khi cậu về, tôi thấy đầu gối của cậu đỏ ửng.
“???”
Giang Cần và Nhậm Tự Cường ôm bụng cười lăn lộn, tiếng cười như ngỗng kêu vang khắp phòng.
Cùng lúc đó, Đinh Tuyết nghiêm túc nói với Phùng Nam Thư:
- Nam Thư, em muốn ở bên Giang Cần cả đời thì nhất định phải bắt cậu ấy mua giường để ở đây, rồi thường xuyên nũng cậu ấy.
Giang Cần vừa nghe thấy câu này, lập tức quay đầu lại:
- Mua giường làm gì? Đinh Tuyết, cô dạy hư Nam Thư rồi!
- Tôi thích dạy hư đấy, ai bảo cậu suốt ngày phun lão Tào nhà tôi. Sớm muộn gì cậu cũng gây họa!
Phùng Nam Thư: “?”
Hơn năm giờ chiều, bảy người bọn họ mới ăn trưa mà đã đói meo, rủ nhau đi căng tin.
Đinh Tuyết có thí nghiệm phải làm, Siêu Tử còn phải đi chơi bóng rổ. Giang Cần muốn nhân lúc chạng vạng đưa Phùng Nam Thư đi dạo, Phú Quý con chó kia uổng phí mọc tận bốn cái chân, thế mà chạy theo xe điện không kịp.
Đợi tối về ký túc xá, Siêu Tử nằm trên giường, ôm điện thoại cười ngây ngô như kẻ ngốc, lăn qua lộn lại, khiến cả giường kêu cót két.
Sau một đêm, Giang Cần mới hiểu được, hóa ra khi hắn và Phùng Nam Thư phá vỡ ranh giới tình bạn, Siêu Tử lại chịu uất ức nhiều như nào, mẹ nó trằn trọc như điên khiến giường kêu ầm ĩ cả đêm.
Mẹ nó sắp đục được cái lỗ trên ván giường luôn rồi, lúc đó mình cũng như vậy sao?
Mẹ nó sinh viên đúng là cứng như sắt, không mềm mại chút nào!
Sáng hôm sau, ánh bình minh vừa ló dạng, Diêu Thịnh Đông – giám đốc chi nhánh Kinh Đô đã gọi điện báo cáo tình hình công việc.
Làn sóng này của Multi-group rất ổn định, chỉ trong một tuần ngắn ngủi, mạng lưới bán hàng xung quanh khu đô thị đại học và một số khu thương mại chính đã được thiết lập.
Tuy nhiên bọn họ không vội vàng mở rộng quy mô mà tập trung tối ưu hóa tuyến đường và quy trình giao hàng.
- Chúng tôi đã thiết lập 23 trạm nhận hàng, phủ sóng hơn 51 tiểu khu.
- Nguồn cung cấp hàng hóa rất dồi dào, tuy nhiên nhân lực đang hơi thiếu, chúng tôi dự định tổ chức tuyển dụng công khai.
- LaShou hình như gặp chút vấn đề, có một giám đốc điều hành đã nghỉ việc, người này được đào đến từ 24Quan, có lẽ là do mâu thuẫn nội bộ.