Bên trong Multi-group luôn có một bầu không khí tích cực hướng lên, ngay cả nhân viên tiếp thị cũng tự nguyện đi học bổ túc kiến thức vào buổi tối, huống chi là thư ký riêng của ông chủ.
Vì vậy, Văn Cẩm Thụy cũng rất muốn tiến bộ.
Ông chủ của cô, miệng thì cứng lắm, cả ngày chơi trò tình bạn thuần khiết với bà chủ, như thể có sở thích đặc biệt gì đó.
Nhưng mọi người ở 208 đều biết, mặc dù bà chủ là một bạch phú mỹ trong sáng, nhưng thực ra cô ấy rất dính ông chủ.
Cho nên, giữa “hai phòng” và “phòng giường lớn”, cô thư ký nhỏ đã vắt óc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng khôn khéo chọn “phòng đôi”, để không làm phật lòng ai.
Phòng đôi cũng rất thú vị, tách ra thì không làm phiền nhau, mỗi người ngủ một giường, thoải mái vui vẻ.
Nhưng ghép lại thì còn lớn hơn cả phòng giường lớn, muốn làm gì thì làm.
Ngồi, đứng, nằm, nằm sấp, mở rộng tình bạn mọi lúc mọi nơi, không từ chối bất kỳ khả năng nào!
Giang Cần nghe cô giải thích xong, há hốc miệng, thầm nghĩ Cẩm Thụy à Cẩm Thụy, con mẹ nó cô thật sự muốn tiến bộ quá đấy.
Làm thư ký của tôi có vẻ hơi ủy khuất cho cô, nếu không thì tôi điều cô đến Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên, để cô phụ trách mảng kinh doanh khách sạn nhé.
Tại sao trong đội ngũ của tôi toàn là những loại cẩu tài này vậy?
Nhưng mà…
Giang Cần cúp điện thoại, trong đầu hiện lên hai chữ, chỉ là.
Chỉ cần mọi người trong sạch, thì thực ra tình bạn có thể không câu nệ cái gọi là hình thức, đúng không?
Giống như hắn và tiểu phú bà, trong lòng trong sạch như hành tây trộn đậu phụ, cho nên dù có hôn miệng cũng không phá hỏng tình bạn. Cái này gọi là quân tử luận tâm bất luận tích!
Mẹ nó, Giang Cần tự thuyết phục bản thân, chấp nhận sắp xếp giường đôi.
Thật ra trước đây hắn cũng từng ở cùng phòng với tiểu phú bà, chính là lần đầu tiên đi khảo sát thị trường ở Thượng Hải, nhưng không phải là cho đến bây giờ vẫn là bạn tốt sao, tuyệt đối không biến chất.
Ổn.
Giang Cần nhét điện thoại di động vào túi, quay trở lại phòng, liền thấy tiểu phú bà đã đá giày da nhỏ ra, để lộ đôi chân nhỏ nhắn mịn màng được bao bọc bởi đôi tất ren mỏng bán trong suốt, đầu ngón chân đáng yêu hồng hào.
Hôm nay cô ngoan ngoãn đến mức bất ngờ, tư thế ngồi nghiêm chỉnh, không hề có ý định chui vào lòng bạn tốt.
Vì vậy, bầu không khí trở nên ngây thơ một cách bất ngờ.
Thật ra Giang Cần không hề biết, mặc dù Phùng Nam Thư có vẻ mặt lạnh lùng, nhưng thực sự cô rất muốn chui vào lòng hắn. Nhưng vừa rồi có người nói Thâm Quyến không thấy mặt trời, tiểu lão hổ phơi ba ngày cũng không khô.
Cô sợ bạn tốt của mình sẽ phát hiện ra rằng mỗi lần hôn và ôm hắn, cô đều tè ra quần...
Giang Cần cũng không ngờ, cảnh tượng ngây thơ như vậy lại khiến hắn càng không chịu nổi. Bởi vì cả hai đều có tâm tư riêng nên không thể không suy nghĩ miên man.
Mỗi khi như vậy, con người sẽ phát hiện ra rằng, ngay cả quyền kiểm soát suy nghĩ của chính mình đôi khi cũng không hoàn toàn thuộc về bản thân.
Hắn nhìn tiểu phú bà, phát hiện tiểu phú bà cũng đang nhìn hắn, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, người này ngốc hơn người kia.
- Ca ca, mình muốn xem TV.
- Được, xem TV để xua tan cái nóng của tình bạn đi!
“?”
Giang Cần cầm điều khiển từ xa, nhanh chóng bật TV.
Tivi thời đại này không có quảng cáo khởi động máy hơn một trăm giây không thể bỏ qua, không có hướng dẫn tiêu phí, cũng không có chiêu trò nạp hội viên còn phải trả phí phát sóng.
Nhưng TV không thông minh, bọn họ chiếu gì thì bạn xem nấy.
Mà vào mùa hè, thường thường là bốn tác phẩm kinh điển chiếm sóng.
Giang Cần nhấn tới nhấn lui, cuối cùng vẫn chọn Hoàn Châu Cách Cách.
Tế Châu không có chuyến bay thẳng đến Thâm Quyến, bọn họ phải quá cảnh ở tỉnh lị mới bay tới đây. Một đường tàu xe mệt mỏi cộng thêm tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ hợp tấu, còn thôi miên hơn cả hát ru.
Giang Cần xem chưa được bao lâu đã híp mắt lại, rơi vào trạng thái mơ màng.
Hoàn Châu Cách Cách thực sự vô nghĩa, rất nhiều người xem xong đều bị hỏng đầu óc…
Lúc này, Phùng Nam Thư đang nằm nghiêng trên giường, xem Dung ma ma tiêm cho Tử Vi và Tiểu Yến Tử, vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng chỉ trong chớp mắt, cô phát hiện ca ca đã nhắm mắt lại.
“...”
- Bây giờ mình là bé ngốc xấu rồi.
Phùng Nam Thư lặng lẽ nhấc bàn chân ngọc trắng nõn lên, lén lút đưa đến gần mặt hắn, thử xem hắn có thực sự ngủ hay không.
Thấy Giang Cần không có phản ứng gì, tiểu phú bà không khỏi vùi đầu vào gối, nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt sáng long lanh.
Ngay khi cô sắp bị khuôn mặt ngủ say của ca ca làm cho mê mẩn, tiểu phú bà bỗng liếc thấy có thứ gì đó nhô lên, thu hút sự chú ý của cô ngay lập tức.
Nhìn kỹ lại, hình như là điện thoại dự phòng mà ca ca giấu đi không cho mình nghịch.
Phùng Nam Thư sững sờ trong giây lát, dùng chân nhẹ nhàng giẫm xuống, để nó an phận nằm yên.
Sau đó lại nhô lên, lại giẫm, lại nhô lên, lại giẫm, chủ yếu là do lòng háo thắng.