Một lúc lâu sau, Giang Cần mở mắt ra, mặt không chút thay đổi nói, giọng điệu có chút trống rỗng như bị chà đạp.
- Phùng Nam Thư, mình bấm đốt ngón tay tính toán, cảm giác cái mông nhỏ của cậu sắp gặp họa rồi.
- Ca ca, là nó dọa mình trước.
Giang Cần đưa tay vỗ vỗ đầu cô, vỗ đến khi cô kêu lên “A a”, sau đó cô xụ mặt nhỏ xuống, có chút ủy khuất, thầm nghĩ lần này mình không lừa cậu, chính là nó dọa mình trước mà.
- To gan lớn mật, có phải cậu muốn nếm thử bảo bối gia truyền thật sự của mình không?
- Là nó dọa mình trước.
- Không, không thể nào, lần này mình mang theo não sự nghiệp!
Phùng Nam Thư không hiểu hắn đang nói gì, ôm bụng nhẹ nhàng nói:
- Ca ca, khi nào thì ăn cơm, mình đói...
Đôi mắt cô trong veo nhìn Giang Cần, má phồng lên, có vẻ đáng thương sắp chết đói, khiến Giang Cần không nỡ đánh mông cô.
- Thâm Quyến cũng có một số món ăn ngon đấy, tối nay mình sẽ đưa cậu đi ăn một bữa thịnh soạn. Nhưng đến Hàng Châu, ha ha, cậu cứ chờ ăn mì gói đi.
Mưa ở Thâm Quyến tạnh vào buổi chiều. Giang Cần đưa Phùng Nam Thư ra ngoài ăn trưa, tiện thể đi dạo một vòng quanh khu thương mại gần đó, còn uống một ly trà sữa Hỉ Điềm.
Nếu không có tiểu phú bà đi cùng, chuyến đi này có lẽ chỉ là một chuyến công tác thuần túy. Dù sao Thâm Quyến đối với Giang Cần mà nói quá quen thuộc, kiếp trước hắn đã trải qua vô số xuân thu ở thành phố này, đã sớm không còn cảm giác mới mẻ.
Nhưng Phùng Nam Thư cùng hắn trở về chốn cũ, khiến hắn có cảm giác như “phú quý về quê”.
Năm đó, ở nơi này, hắn đứng trên đường phố nhìn những tòa nhà cao tầng, chỉ có sự mệt mỏi và mờ mịt sau một ngày làm việc. Còn bây giờ, trong lòng hắn tràn ngập bình yên và hạnh phúc.
Chi nhánh Thượng Hải của Multi-group còn đặc biệt cử một tài xế đến, sau đó mang đến một chiếc Canon EOS 5D Mark II.
Giang Cần trong lòng khẽ động, đưa Phùng Nam Thư đến nơi ở trước đây, nơi hắn từng phấn đấu, chụp rất nhiều ảnh, như thể đang nói lời tạm biệt, dùng tất cả những điều tốt đẹp của tiểu phú bà để đại diện cho hắn, xóa bỏ quá khứ cũ.
- Chiếc máy ảnh này thật tuyệt, không hổ là máy ảnh chuyên nghiệp, độ chi tiết, màu sắc, cảm giác hình ảnh và độ sâu trường ảnh, chụp kiểu gì cũng đẹp.
- Vậy… Nếu chụp Ngạn Tổ thì chẳng phải là…?
Giang Cần đưa máy ảnh cho tiểu phú bà, nhờ cô chụp giúp một tấm.
Sau khi nhấn nút chụp, ông chủ Giang hăng hái mở lại xem, sau đó nụ cười hơi thu liễm, khóe miệng có chút cứng ngắc, biểu cảm có chút miễn cưỡng.
Người thật vẫn đẹp trai, nhưng chỉ là Canon, không hơn không kém.
Phùng Nam Thư cũng tiến lại gần, gối cằm lên cánh tay Giang Cần, liếc nhìn:
- Ồ, đẹp trai quá.
- Thật sao?
- Mình muốn lấy nó làm hình nền.
Giang Cần liếc cô một cái:
- Cậu đúng là bạn tốt trong mắt tựa Tây Thi.
Phùng Nam Thư ngẩng đầu nhìn hắn:
- Giang Cần, mình đang mang não bạn tốt.
- Cậu biết suy một ra ba quá đấy...
…
Trước khi đến, Giang Cần đã hẹn với Bành Thắng của Tencent. Buổi sáng ngày 22, hắn sẽ đến tòa nhà Tencent làm khách. Cho nên sáng hôm sau hắn dậy từ rất sớm, sau khi thay âu phục, hắn còn tìm một tiệm làm tóc tạo kiểu tóc.
Phùng Nam Thư không phù hợp tham dự buổi gặp gỡ mang tính chất công việc như thế này. Hơn nữa, toàn người lạ sẽ khiến cô lo lắng nên Giang Cần đưa cô đến chi nhánh Thâm Quyến.
Mà Từ Khải Hoàn và Quan Thâm thì đi cùng hắn.
Vì đây là buổi thảo luận về hợp tác giữa WeChat và Zhihu, nên Bành Thắng đã mời giám đốc phụ trách mảng quảng bá của WeChat - Thích Trung tham dự buổi gặp gỡ.
- Giang tổng, nghe danh đã lâu, hân hạnh được gặp ngài. - Bành Thắng nói.
- Chào Bành tổng và Thích tổng. Xin mời ngồi. Xin đừng ngại, hãy coi như đây là nhà mình.
Bành Thắng và Thích Trung mỉm cười đáp lời. Khi chuẩn bị ngồi xuống thì bọn họ mới nhận ra, hình như đây chính là công ty của bọn họ mà.
Giang Cần lấy ra một phần tài liệu hợp tác đưa tới:
- Thích tổng, mời xem qua.
- Giang tổng thật sự là lôi lệ phong hành, tôi còn tưởng rằng chúng ta phải trò chuyện phiếm một hồi chứ. - Thích Trung đi tới phía trước kéo ghế dựa ngồi xuống, tiếp nhận tài liệu hợp tác, thuận miệng nói một câu.
Giang Cần nhếch khóe miệng:
- Tôi rất thích nói chuyện phiếm. Mọi người đều nói tôi lắm mồm, thế nhưng hiện tại trò chuyện phiếm không thích hợp lắm, bởi vì thời gian còn lại cho WeChat không nhiều lắm.
“...”
Thích Trung ngẩng đầu nhìn hắn một cái, rồi yên lặng thu hồi nụ cười. Biểu tình của y trở nên ngưng trọng một chút. Sau đó, mở trang đầu tiên của bản kế hoạch.
Trên đó chỉ có ba chữ, viết - Social đại chiến.
Tencent là một doanh nghiệp xuất thân từ phần mềm mạng xã hội, nổi tiếng nhất chính là QQ. Ứng dụng mạng xã hội này rất được giới trẻ yêu thích và theo đuổi. Ở thời kỳ đỉnh cao, số người online thậm chí vượt quá 200 triệu, là ứng dụng mạng xã hội phổ biến nhất trong nước.
Tuy nhiên, vì phần mềm hoàn toàn miễn phí, bản thân nó không có khả năng tạo ra lợi nhuận. Chi phí vận hành khổng lồ khiến Tencent phải chịu lỗ trong giai đoạn đầu.