Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1167: CHƯƠNG 1166: TẶNG CẬU NGƯỜI CHA CÀNG CÓ TIỀN HƠN (2)

Rất nhiều công ty logistics tư nhân đầu tư mù quáng vào việc xây dựng cơ sở vật chất, nhưng cuối cùng lại không có đủ nguồn hàng, dẫn đến tình trạng đứt gãy dòng vốn không phải là hiếm.

Đặc biệt trong những năm gần đây, các nền tảng thương mại điện tử đã thúc đẩy sự phát triển của ngành logistics, khiến một số tài nguyên đều bị các công ty lớn sáp nhập, các công ty vận tải tư nhân buộc phải hành động thận trọng.

Nhưng nếu Giang Cần sẵn sàng đầu tư cho họ và giao đơn hàng cho họ, thì đó sẽ là một điều tuyệt vời.

Một mặt giải quyết vấn đề tài chính, mặt khác còn có đầy đủ nghiệp vụ, quả thực chính là tặng không.

- Dự kiến lượng hàng cung cấp của các cậu sẽ là bao nhiêu?

- Cái này không cần dự đoán.

Giang Cần lục lọi trong chiếc ba lô mang theo, lấy ra một tập tài liệu và đưa cho ba Tào.

Ba Tào nhìn từ đầu tới cuối một lần, nhướng mày:

- Cũng không lớn lắm nhỉ, cậu chắc chắn rằng đầu tư và lợi ích thu về của cậu có thể cân bằng được không?

- Đây chỉ là của một thành phố Thượng Hải.

- Ồ, vậy thì được.

Giang Cần ho khan một tiếng:

- Chỉ là quý thứ hai.

Ba Tào ngẩng đầu, mở to hai mắt:

- Ha ha, cái này phú quý lật trời...

- Thực ra trong tháng đầu tiên, chúng tôi vẫn chưa mở rộng toàn bộ thị trường Thượng Hải, lúc đó còn có hai đối thủ, nhưng giờ thì không còn nữa.

“...”

Ba Tào mở to hai mắt, á khẩu không trả lời được, vẻ mặt khiếp sợ, cực kỳ giống phiên bản trung niên của Tào thiếu gia.

Trong một đoạn thời gian sau đó, Giang Cần ở lại trong nhà Tào thiếu gia, đi theo ba Tào nghiên cứu tất cả sự vụ sau khi hợp tác.

Bao gồm xây dựng kho bãi, quản lý hàng hóa, kết nối trung chuyển, quy mô đầu tư vốn, cùng với phương hướng phát triển tiếp theo, cuối cùng hoàn thành một loạt phương án, sau đó trải qua thảo luận nhiều bên, hình thành một bản dự thảo.

Trong thời gian này, Tào Quảng Vũ suýt bị bố mình “xích” vào đùi, đi đâu cũng đi theo, bảo rằng muốn dạy y học kinh doanh.

Thật ra, ba Tào không vội vàng cho Tào Quảng Vũ tiếp quản công ty, dù sao ông còn đang ở tuổi tráng niên, xuân thu cường thịnh. Nhưng không hiểu sao, sau khi nói chuyện với Giang Cần lâu như vậy, ông bỗng trở nên vội vã.

Vì thế hai ngày nay, Tào Quảng Vũ bị Giang Cần “tra tấn” liên tục, cả ngày khóc không ra nước mắt:

- Ba, hôm nay con không muốn đi, con muốn chơi game.

- Con muốn chơi game, ba muốn đánh con, mau đứng dậy.

“...”

Giữa tháng 8, nhiệt độ lên đến đỉnh điểm, tiếng ve sầu kêu không ngớt.

Giang Cần giải quyết xong vấn đề hợp tác với vận chuyển hàng hóa Hằng Thông, liền đưa tiểu phú bà rời Hàng Châu, trở về Tế Châu.

Chuyến đi này, hắn đã xác định chi tiết hợp tác với hai công ty lớn, còn thương lượng xong việc đầu tư cổ phần với Hằng Thông, có thể nói là thu hoạch tương đối dồi dào.

Nhưng khi trở về thị trấn nhỏ này, mọi thứ bỗng nhiên chậm lại.

Sau đó Giang Cần phát hiện, tiểu phú bà bỗng nhiên bắt đầu thường xuyên đòi hắn ôm.

Sáng sớm thứ sáu, hai người vừa mới rửa mặt xong, cô liền đến gọi một tiếng “ca ca ôm”. Vẻ mặt cô còn có chút mơ màng như vừa mới tỉnh ngủ, mắt nhắm mắt mở, tay rụt trong tay áo ngủ và dang ra ôm eo Giang Cần.

Điều này khác với lúc đi công tác. Lúc đi công tác, tiểu phú bà ngoài việc giẫm lên điện thoại của hắn thì phần lớn thời gian đều rất ngoan ngoãn, thậm chí còn có chút lạnh lùng.

Giang Cần nhiều lần muốn hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô nhưng đều nhịn xuống, giả vờ như không thèm muốn cơ thể bạn tốt chút nào.

Kết quả lần này trở về, Phùng Nam Thư càng nhõng nhẽo hơn, như thể đã kìm nén đến mức sắp chết, dính lấy hắn không rời.

Giang Cần bất đắc dĩ đưa tay xoa đầu cô:

- Hôm nay làm sao vậy? Yếu ớt như vậy.

- Mấy ngày trước cậu không ôm mình.

- Giọng còn mềm như vậy, cậu đã tỉnh ngủ chưa đấy?

Giang Cần cúi đầu nhìn cô, phát hiện lúc này cô mới mơ màng mở mắt ra, hàng mi cong dài khẽ run hai cái:

- Mình dậy rồi.

Phùng Nam Thư mím môi nhỏ, lại nói:

- Ca ca, mình muốn ăn khoai lang nướng cho bữa sáng.

- Mùa hè nóng như vậy, ai bán khoai lang nướng chứ?

- Mình muốn ăn khoai lang nướng cho bữa sáng...

Phùng Nam Thư ngáp một cái, sau đó dụi dụi mắt, nhỏ giọng nói, có cảm giác như đang lẩm bẩm trong mơ. Sau đó, đầu nhỏ cúi xuống dựa vào ngực hắn, còn nhẹ nhàng cọ cọ hai cái.

Giang Cần im lặng một lúc lâu, thầm nghĩ vừa thức dậy đã muốn hôn môi thì cũng chẳng còn ai khác ngoài cô, sau đó đưa tay đẩy cô lên tường, nhẹ nhàng hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của bạn tốt.

Dù sao đây cũng là một nụ hôn hữu nghị, cường độ và cách thức không thể quá đáng, bởi vì tình bạn thân thiết vẫn phải có chừng mực.

Cho nên, ban đầu Giang Cần hôn rất nhẹ nhàng, rất quân tử.

Nhưng theo thời gian trôi qua, lực hôn bắt đầu có chút mất kiểm soát.

Nhẹ nhàng chạm vào, rồi lại mạnh bạo càn quét, cảm nhận vị ngọt thanh mát lan tỏa khắp khoang miệng, hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô thành đủ loại hình dạng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!