Phùng Nam Thư bị hôn đến mức ngây ngốc, núp trong lòng Giang Cần, đưa tay ôm lấy cổ hắn, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập, khuôn mặt cũng nóng lên, cả người mềm nhũn như không xương.
Ôm tiểu phú bà cao một mét bảy trong lòng vẫn có chút áp lực, Giang Cần liền ôm cô di chuyển về phía sau, cuối cùng ngồi xuống ghế sofa, ôm cô vào lòng.
Tiểu phú bà nhắm mắt chịu trận, không biết hắn sẽ đột nhiên ngồi xuống, cho nên gần như ngã ngồi lên người hắn, còn đáng yêu “ưm” một tiếng, môi lưỡi tách ra trong nửa giây.
Nhưng chỉ trong nửa giây, cô lại ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, như thể đã bật chế độ tự động làm việc, chỉ là thân thể hơi trượt xuống ghế sofa.
Giang Cần hết cách đành phải ôm lấy mông nhỏ của cô, ôm chặt lấy cô, hôn đến mức cô không thở nổi.
Một lúc lâu sau, chiếc đồng hồ cũ của nhà bọn họ Giang bắt đầu phát ra tiếng “leng keng leng keng”, phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng khách.
“Ba” một tiếng, Phùng Nam Thư được thả ra, biểu cảm càng thêm mơ màng.
- Như vậy đã hài lòng chưa?
Tiểu phú bà lau miệng, khẽ gật đầu, mặc dù có chút lạnh lùng, nhưng thực ra trong lòng đã muốn làm nũng.
Giang Cần thầm nghĩ hài lòng là được, sau đó đứng dậy đi vào bếp rót một cốc nước để giải khát:
- Vậy cậu muốn ăn gì cho bữa sáng?
Phùng Nam Thư ngẩng đầu nhìn hắn:
- Mình nói mấy lần rồi, mình muốn ăn khoai lang nướng.
“?”
Giang Cần nhìn cô, sau khi xác định cô không nói từ ngữ mã hóa, hắn sửng sốt, mắt dần nheo lại:
- Vừa rồi cậu thực sự muốn ăn khoai lang nướng?
- Ca ca? Hình như hơi ngốc nha. - Tiểu phú bà nghiêm túc nói.
- Cậu mới ngốc, thực sự muốn ăn khoai lang nướng sao không nói sớm, miệng bạn tốt bị cậu mút đến đau rồi.
Tiểu phú bà nheo mắt nhìn hắn:
- Miệng mình bị bịt kín, nói không ra lời.
Giang Cần lập tức nghiêm mặt nhìn cô:
- Chuyện khác mình không quan tâm, chỉ hỏi cậu có thích không?
- Thích, muốn hôn nữa.
- Được rồi, cậu thích thì không tính là mình chủ động.
“?”
Tiểu phú bà ngẩn người một lát, liền thấy Giang Cần đã đến cửa thay giày, sau đó cô cũng chạy tới, cởi dép lê, xỏ vào giày, ngồi xổm xuống buộc dây giày, nhìn hắn chằm chằm.
- Đây không phải là bữa sáng.
Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ nhắn, nghiêm túc cảnh cáo hắn.
Giang Cần: “...”
Ngày 20 tháng 8, cuối tuần.
Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành đều được nghỉ. Sau bữa trưa, hai người bật điều hòa và xem TV trong phòng khách, tận hưởng một mùa hè nhàn nhã.
Phùng Nam Thư nằm gối đầu lên đùi Viên Hữu Cầm, mắt lim dim, tận hưởng cảm giác được “mẹ” ngoáy tai.
- Thoải mái không?
- Thoải mái ạ, nhưng hơi ngứa một chút.
Phùng Nam Thư nhẹ nhàng nói, ánh mắt hướng về phía phòng để đồ.
Lúc này Giang Cần đang kiểm tra báo cáo cuối tháng của các trạm trong phòng để đồ. Cửa mở để hưởng ké điều hòa từ phòng khách, chủ yếu là để tiết kiệm điện.
Thị trường mua nhóm ở các thành phố tuyến một hiện tại khá yên ắng, không có biến động lớn. Chỉ có thị trường tuyến hai và tuyến ba ở phía Nam đang diễn ra cuộc chiến hỗn loạn giữa ba bên.
LaShou tấn công mạnh mẽ và bắt đầu cạnh tranh thị phần với Nuomi, trong khi Wowo không thể ngồi yên và huy động vốn để bắt đầu thâm nhập thị trường.
Giang Cần vừa mới biết tin LaShou tiến quân về phía Nam, trong lòng có chút tiếc nuối, thầm nghĩ các người chạy rồi thì tôi cướp trứng gà kiểu gì? Sao lại có thể hèn hạ như vậy chứ?
Tôi coi các người là bạn, hiện tại chính là lúc cần các người nhất, vậy mà các người lại nói đi là đi?
Giang Cần tức giận, cảm thấy như bị phản bội.
Tuy nhiên sau khi suy nghĩ lại, hắn cũng có thể hiểu được suy nghĩ của LaShou.
Hiện tại bọn họ chỉ còn thị phần ở thủ đô, nhưng phải đối mặt với sự tấn công khi nam bá nữ của Multi-group, ai cũng biết bọn họ không thể trụ được lâu. Vì vậy để duy trì hoạt động kinh doanh, bọn họ buộc phải tiến xuống phía Nam để khai thác thị trường tuyến hai và tuyến ba.
Nhưng điều Giang Cần không biết là, hiện tại LaShou đang lên kế hoạch sau khi Alipay được tích hợp, bọn họ sẽ giết trở về trực tiếp sáp nhập Multi-group.
Tuy nhiên, LaShou thực sự là vận rủi quấn thân, uống nước lã cũng vướng răng.
Khi mới tiến vào thị trường phía Nam, bọn họ rất kiêu ngạo, bởi vì Nuomi là kẻ bại trận dưới tay bọn họ. Trước đây, Nuomi nắm giữ một lượng lớn tài nguyên ở Thâm Quyến nhưng vẫn không thể vượt qua bọn họ, vì vậy LaShou căn bản không coi Nuomi ra gì.
Có thể nói rằng, chỉ cần không phải là Multi-group, gặp ai bọn họ cũng đánh.
Nhưng ai ngờ, một thời gian trước, Nuomi đột nhiên tích hợp dịch vụ bản đồ do Baidu cung cấp, hoạt động kinh doanh của LaShou lại một lần nữa bị đình trệ.
Multi-group không mở rộng ở các thành phố tuyến hai và tuyến ba phía Nam, vì vậy Nuomi đã trở thành lựa chọn hàng đầu của người tiêu dùng về mặt tiện lợi. Baidu một lần nữa đầu tư vào bọn họ và bắt đầu phát triển thị trường phía Nam.
Có tiền, có công nghệ, LaShou bị dồn vào chân tường và bị đánh tơi bời, người đều choáng váng.