- Fetion muốn quảng cáo trên Zhihu, nhưng theo phân phó trước đó của ngài, đã bị từ chối.
- Còn có đợt mở rộng thứ hai của Alipay, có một hợp đồng cần ký, tôi đã mang đến cho ngài.
Khu vực thi đấu tennis của sân vận động Lâm Đại, khán đài phủ kín ghế ngồi màu xanh lam, Giang Cần đang ngồi ở vị trí chính giữa hàng thứ ba.
Bên cạnh hắn là thư ký Văn Cẩm Thụy, đang báo cáo công việc theo thứ tự từng mục trong tài liệu.
Đây không phải là một cuộc họp diễn thuyết, chỉ là một buổi báo cáo công việc, vì vậy Văn Cẩm Thụy không cần phải đọc thuộc lòng, mà chỉ cần nhìn vào tài liệu để đọc.
Tuy nhiên trong lúc đọc, cô đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, bởi vì ông chủ cứ liên tục hít hà bên cạnh, như thể bị bỏng vậy.
Thế là, Văn Cẩm Thụy hơi bối rối ngẩng đầu lên, liền thấy ông chủ đang nhìn chằm chằm vào bà chủ đang chơi bóng với bạn cùng phòng, miệng liên tục phát ra tiếng kêu.
- Ông... ông chủ?
- Hả?
Giang Cần lấy lại tinh thần:
- Có chuyện gì vậy?
Văn Cẩm Thụy trầm ngâm một chút:
- Ngân sách quảng cáo của Alipay đã đến, cần ngài ký một văn bản xác nhận.
- Mang theo không?
- Mang theo.
Văn Cẩm Thụy mở túi xách, lấy ra một tập tài liệu đưa cho Giang Cần.
Sau đó Giang Cần cầm bút, vung bút lên, tiêu sái ung dung viết xuống ba chữ - Giang Ái Nam.
Ánh mắt Văn Cẩm Thụy cứng đờ, vẻ bối rối trong mắt càng thêm đậm, nhìn Giang Cần, run rẩy như bị dẫm lên đuôi, trong mắt toát ra vẻ khó tin.
“?”
- Thôi, không ký nữa, để ngày mai tôi đến công ty sẽ ký.
- Ồ ồ...
Văn Cẩm Thụy gật đầu, nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng, sau đó quay người rời khỏi sân.
Lúc này Giang Cần mở bản hợp đồng ra, nhìn chằm chằm vào cái tên đó một lần nữa, cảm giác như có ma lực, khiến tim hắn đập thình thịch.
Tuy nhiên, hắn không nhận ra lúc này Phùng Nam Thư đã rời sân, vòng qua hàng ghế phía sau nhặt một quả bóng bị đánh ra ngoài, sau đó quay lại bên cạnh Giang Cần uống nước.
Góc độ này của cô vừa vặn có thể nhìn thấy ba chữ trên hợp đồng kia, sau đó ngây người một lúc, lén lút ngồi xổm xuống, áp sát khuôn mặt nhỏ nhắn.
- Tên hay đấy.
“?”
Giang Cần lập tức đóng hợp đồng lại:
- Cậu biết tên ai không?
Phùng Nam Thư nheo mắt như mèo:
- Không, mình không biết chút nào.
- Mình tưởng cậu biết chứ.
- Mình cảm thấy mình có thể quen biết.
Nghe tiểu phú bà nói cô quen biết Giang Ái Nam, hô hấp của Giang Cần thoáng dừng lại một giây, tiếp đó ho khan mãnh liệt một hồi, ánh mắt thì làm như vô sự mà liếc nhìn chung quanh, nhìn thôi cũng biết là đang cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại.
Thật ra, làm quen ai đó không phải là vấn đề.
Gặp mặt, chào hỏi, trò chuyện, thế là thành bạn bè rồi.
Hầu hết các mối quan hệ trên đời này, đại khái đều bắt đầu như vậy.
Nhưng mà, Giang Ái Nam là người mà cậu muốn quen là quen được sao? Kia phải đặt lịch hẹn trước mười tháng, mỗi ngày đều phải thử vài lần, dụng tâm tưới tiêu, dẫu vậy có khi còn chẳng đặt được lịch hẹn thành công.
Có một số người có thể chất tốt như mình đây, việc đặt lịch hẹn có thể trở nên vô tận, át chủ bài là nhiệt huyết tuổi trẻ và tinh thần hăng hái.
- Muốn quen biết Giang Ái Nam, đây không phải là chuyện dễ dàng.
Giang Cần cầm hợp đồng cuộn lại, lộ ra vẻ mặt vô cùng đáng sợ, dáng vẻ cũng rất nghiêm túc.
Phùng Nam Thư cũng bắt chước theo hắn hù khuôn mặt nhỏ, nói:
- Sau này mình sẽ quen biết.
Bốp…
Giang Cần gõ nhẹ một cái lên đầu cô:
- Cái gì cũng không hiểu nhưng mở miệng ra là nói như thật.
Phùng Nam Thư bĩu môi, hù khuôn mặt nhỏ:
- Mình sẽ tìm Vương Hải Ny nhờ dạy mình.
- Chuyện giữa bạn tốt mà đi hỏi người ngoài làm gì?
- Cậu nói mình không hiểu.
- Thì cũng không thể học cô ấy, cô ấy đó là muốn làm quen với bạn mới sao? Cô ấy chỉ thích đặt lịch hẹn thôi, cho dù đặt lịch hẹn thành công cũng chưa chắc đã dám gặp mặt.
Giang Cần chỉ cần liếc mắt một cái liền hiểu rõ chân lý tình bạn, nói:
- Bây giờ như này, cậu ngoan ngoãn một chút, chờ… chờ sau này có cơ hội rồi mình dạy cậu.
Hắn cố gắng dùng giọng điệu hết sức bình tĩnh để nói nửa câu sau, như thể đó không phải là chuyện gì quá to tát, chỉ là một chuyện nhỏ có thể dạy bằng lời nói.
Phùng Nam Thư ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, đôi mắt long lanh lặng lẽ nhìn hắn:
- Ca ca, trông cậu hơi biến thái.
“?”
Giang Cần quay đầu nhìn cô chằm chằm:
- Có vẻ cậu đã biết cách đặt lịch hẹn rồi nhỉ? Được lắm Phùng Nam Thư, xem ra dạo này cậu học lỏm không ít đâu!
Tiểu phú bà tự tin thẳng lưng ưỡn ngực, nói:
- Mình không biết, nhưng ánh mắt của cậu hơi biến thái.
- Lời này của cậu khiến mình cảm thấy cậu rất ngứa đòn.
- Mình không muốn.
Giang Cần đưa tay kéo cô đến bên cạnh, sau đó bóp nặn khuôn mặt nhỏ nhắn mang những đường nét tinh tế đã in dấu trong tuổi thanh xuân của vô số người thành đủ loại hình dạng đáng yêu.