Buổi chiều mùa hè, một cơn gió nhẹ thổi qua Đại học Lâm Xuyên, không khí cũng trở nên mát mẻ hơn một chút.
Theo tiếng còi tập hợp vang lên, tiết thể dục của lớp 3 và 4 sắp kết thúc, mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Cao Văn Tuệ cũng cất vợt của mình, sau đó nhìn thấy Phùng Nam Thư thong thả đi tới, tuy rằng vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng nhìn trạng thái có vẻ rất vui vẻ.
- Cậu và Giang Cần vừa rồi lại lén lút làm chuyện xấu gì? Sao vui vẻ vậy?
- Nói chuyện phiếm thôi.
Cao Văn Tuệ hơi tò mò:
- Nói chuyện phiếm cũng có thể vui vẻ sao? Nói chuyện gì?
Phùng Nam Thư phồng má:
- Đặt lịch hẹn.
- Hẹn hò gì? Đi concert à?
- Không phải.
- Cái gì vậy? Hay môn học tự chọn?
- Cũng không phải.
- Phùng Nam Thư, hai người lại chơi trò mã hóa, như vậy mình rất khó đẩy!
Phùng Nam Thư lắc đầu, đeo vợt chạy cộc cộc ra khỏi sân vận động.
Giang Cần đã rời khỏi sân vận động trước một bước, sau khi quay về ký túc xá, hắn cảm thấy hơi lạnh, sau đó nằm trên giường, trong đầu có một kết tinh nhỏ đang tập tễnh chạy loạn khắp nơi.
Tình huống này giống như lúc mua nhà và trang trí nhà bạn tốt, chỉ là lần này mãnh liệt hơn hai lần trước.
Điều này thực ra cũng rất bình thường, dù sao trong lòng hắn cũng đã là người hơn bốn mươi tuổi, muốn có một kết tinh tình bạn chạy loạn khắp nơi cũng không có gì lạ.
Giang Cần suy nghĩ một hồi, sau đó bất thình lình ngồi dậy, nhìn chằm chằm ga trải giường một lúc lâu, sau đó đứng dậy cởi nó ra, mang ra ban công giũ giũ.
Tào thiếu gia và mấy người kia thì trốn tiết thể dục, lén lút chuồn ra ngoài từ lối thoát hiểm, đến quán net chơi hơn hai tiếng lúc này mới quay về ký túc xá.
Nhìn thấy hành động kỳ quái của Giang Cần, ba người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Lão Giang, cậu đang làm gì vậy?
- Giũ vụn xương.
Tào Quảng Vũ lộ ra vẻ mặt khó hiểu:
- Cậu làm gì trên giường mà lại có vụn xương?
Giang Cần vừa giũ vừa quay đầu lại:
- Đó là xương cốt thép kia xưa của tôi.
“?”
- Thần kinh.
- Thằng nhóc thối, nói chuyện với chú kiểu gì đấy?
- Cút đê!
Hằng Thông Hóa Vận đã nhận được đầu tư của Multi-group vào đầu tháng 8, hiện đang mở rộng tuyển dụng, chuẩn bị hoàn thiện chuỗi cung ứng, hai bên gần đây tích cực phối hợp, hiệu quả rất cao.
Bây giờ ba Tào nhìn thấy Giang Cần cũng phải xưng anh em với hắn, vì vậy suy ra Tào thiếu gia thậm chí còn không phải là em trai, mà là cháu trai của Giang Cần.
Nhưng mở rộng không phải là chuyện một sớm một chiều là xong, cho dù nhận được đầu tư, vẫn có một số việc cần phải làm từ từ.
Giống như ba Tào - bắt đầu gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, dựa vào một đội xe ô tô nhỏ để dần dần đi đến ngày hôm nay. Nên khi thành lập công ty, bọn họ cũng không có cấu trúc và hệ thống đặc biệt nghiêm ngặt như bây giờ.
Hiện tại, bộ phận nhân sự của Multi-group đang giúp Hằng Thông nâng cấp nội bộ, không ngừng nỗ lực để vận hành hợp lý theo hướng công ty hóa.
Đây là nền tảng, đối với tất cả các công ty muốn phát triển quy mô lớn hơn thì chuẩn hóa chính là bước đầu tiên.
Ngoài việc cải cách nội bộ, chuỗi cung ứng rau quả đầu tiên với Thượng Hải và Kinh đô cũng đã bắt đầu hoạt động thử nghiệm.
Sau khi nhân viên đi công tác ký hợp đồng với nhà cung cấp địa phương, bọn họ sẽ yêu cầu nhà cung cấp chuẩn bị kho riêng cho Multi-group, sau đó bàn giao cho nhóm quản kho của Hằng Thông để tiếp nhận, bốc xếp và vận chuyển.
Trong giai đoạn vận chuyển hàng hóa này, trưởng nhóm cộng đồng sẽ đăng thông tin ưu đãi trước trong nhóm ưu đãi hàng ngày.
Ví dụ như trái cây được nhập trực tiếp từ nơi sản xuất, ưu tiên cho những người đặt hàng trước, đợi đủ số lượng đơn đặt hàng rồi mới tiến hành phân phối giao hàng.
Một phần khác thì được đưa đến siêu thị hoa quả tươi của Tiên Hối tiên sinh, bán offline giúp nâng cao tốc độ cập nhật hàng hóa lên nhiều lần.
Lúc này, mạng lưới mua nhóm cộng đồng được đầu tư bằng nguồn vốn khổng lồ đã dần chuyển từ thua lỗ sang có lãi.
Cuối tháng 9 gần đến kỳ nghỉ Quốc khánh, Đặng Viện - phụ trách tìm kiếm nguồn hàng từ các nơi khác, đã trở về báo cáo tiến độ công việc hiện tại cho Giang Cần.
- Chúng tôi đã đàm phán được với khoảng 8 nhà cung cấp, ngoài ra thì còn có 6 thị trấn ký thỏa thuận mua bảo đảm với chúng ta. Bởi vì công ty chúng ta không ép giá như những đại lý thu mua khác, nên quá trình đàm phán diễn ra rất suôn sẻ.
- Trước đây tôi luôn thắc mắc, tại sao có rất nhiều nơi trái cây chín đến vứt đầy đường ở quê cũng không ai mua, nhưng giá trái cây ở các thành phố lớn lại cao đến thế.
- Cho đến khi tôi đi tìm kiếm hợp tác, tôi mới biết những công ty môi giới đó ép giá thu mua, nâng giá bán ra cao đến tàn nhẫn.
Giang Cần ngồi trong phòng họp, nghe Đặng Viện báo cáo xong liền đưa ra ý kiến:
- Sau này chúng ta có thể triển khai một chương trình hỗ trợ nông nghiệp chuyên biệt.