Dương Học Vũ khẽ nhíu mày:
- Giang Cần không phải người tầm thường.
- Nhưng anh có nghĩ đến không, trước đây mọi việc Giang Cần làm đều có sự chuẩn bị mới có thể tung ra một đòn chí mạng, nhưng lần này thì không, lần này quá đột ngột, bọn họ không có thời gian chuẩn bị đầy đủ.
- Cái này…
Trần Gia Hân giơ một ngón tay lên:
- Một tuần, chỉ cần dư luận lần này duy trì liên tục trong một tuần, khiến người tiêu dùng không dám mua, thương gia không dám bán, Multi-group sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Dương Học Vũ trầm mặc một lúc:
- Một tuần rất nhanh.
- Đúng vậy, một tuần rất nhanh.
Trên thực tế, có rất nhiều người nghĩ giống như Trần Gia Hân.
Giang Cần luôn thể hiện mình là người bày mưu tính kế, quyết thắng ngàn dặm, tầm nhìn xa trông rộng gần như vượt qua giới hạn thời gian, chôn phục bút rất sâu.
Nhưng sự kiện đột ngột lần này đến quá nhanh, hơn nữa còn có các thế lực tư bản thêm dầu vào lửa, muốn xoay chuyển tình thế thực sự quá khó khăn.
Con người có lẽ có thể chiến thắng thiên nhiên, nhưng làm sao có thể xoay chuyển dư luận?
Cùng lúc đó, tại sân bay Lâm Xuyên, Giang Cần và Đổng Văn Hào hạ cánh lúc chạng vạng tối, vừa ra khỏi cửa đã bị gió lạnh dưới cơn mưa thu thổi chặt quần áo.
Tuy nhiên, điều khiến hắn cảm thấy ấm lòng là, bọn họ vừa ra khỏi sân bay đã gặp Ngụy Lan Lan, Đàm Thanh, Tô Nại, Lộ Phi Vũ, Từ Ngọc và Lô Tuyết Mai.
- Ông chủ, chào mừng trở về.
Giang Cần đưa vali cho Lộ Phi Vũ:
- Sao mọi người đều về đây, làm như xảy ra chuyện gì lớn lắm.
- Hot search đã treo cả ngày rồi, còn không tính là chuyện lớn sao ông chủ? Hiện tại, thương gia không muốn hợp tác với chúng ta, người tiêu dùng cũng đang điên cuồng trả lại phiếu.
Đàm Thanh không khỏi siết chặt nắm đấm:
- Mấy chuyên gia chó má kia rõ ràng là nhận tiền để nói bậy, vậy mà lại có nhiều người tin tưởng như vậy.
Giang Cần khoát tay:
- Đoàn Bảo lừa gạt nhiều người tiêu dùng và thương gia như vậy, tạo ra hiệu ứng ‘một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng’, rất bình thường.
- Bây giờ phải làm sao?
- Về trước rồi nói sau, trời lạnh lắm.
Giang Cần phất phất tay, ra hiệu cho mọi người lên xe, còn mình thì ngồi vào ghế sau chiếc BMW màu trắng của Ngụy Lan Lan.
- Ông chủ, chúng ta về trụ sở chính hả?
- Về 208 đi, cảm giác vẫn là 208 tự tại hơn.
Ngụy Lan Lan gật đầu, lái xe lên đường cao tốc, còn Lộ Phi Vũ thì lái một chiếc khác, theo sát phía sau.
Nửa giờ sau, xe từ từ lái vào Lâm Đại dưới cơn mưa thu, sau đó đi qua con đường trong khuôn viên trường, dừng lại trước cửa căn cứ khởi nghiệp.
Mọi người xuống xe, đi qua hành lang trống trải đến trước cửa 208, sau đó lấy chìa khóa từ dưới tấm lót chân của 207, mở cửa phòng, mùi ẩm mốc của căn phòng đóng cửa lâu ngày ập đến.
Trời mưa nên bên trong khá tối, Lộ Phi Vũ quen đường đưa tay bật đèn.
208 bỗng chốc sáng bừng, cảm giác quen thuộc lập tức ập đến.
- Cảm giác đã lâu không về 208, vậy mà lại không thấy xa lạ chút nào.
- Đúng vậy, nhớ lúc trước chúng ta bắt đầu từ nơi này.
Ngụy Lan Lan đáp lại lời Đàm Thanh, trong mắt tràn đầy hoài niệm, cô còn đưa tay nhặt lên một sợi dây thừng bị bỏ lại lúc dọn đi.
Tô Nại cũng không khỏi vuốt ve chiếc bàn của mình:
- Trước kia nhóm chúng tôi ngồi ở đây, cần cù chăm chỉ gõ ra hai thương hiệu Zhihu và Multi-group.
- Tôi cũng đã cống hiến hết tài năng của mình ở đây.
- Hu hu......
Lộ Phi Vũ không kìm được, che miệng khóc nức nở.
Giang Cần khó tin nhìn bọn họ, cả người tê dại:
- Mọi người đang làm gì vậy? Sao tôi lại có cảm giác Multi-group sắp đóng cửa thế?
Đàm Thanh cũng không kìm được nước mắt:
- Ông chủ, vấn đề rất nghiêm trọng.
- Nào có khoa trương như vậy.
- Nhưng tất cả thương gia ở Thượng Hải đều đang đòi tiền hàng, thậm chí một số thương hiệu còn yêu cầu Multi-group nộp 500 ngàn tiền đặt cọc, nói là phải nhận được tiền đặt cọc mới đồng ý tiếp tục hợp tác, những thành phố khác cũng gần như vậy.
Đàm Thanh chỉ nói vài câu ngắn gọn đã miêu tả rõ ràng tình hình thị trường hiện tại.
Từ Ngọc nghe xong sắc mặt thay đổi:
- Chúng ta đã chi không ít tiền để xây dựng mua nhóm cộng đồng và đầu tư vào Hằng Thông để làm chuỗi cung ứng. Mặc dù bây giờ đã có lãi, nhưng vẫn chưa có nhiều tiền mặt.
- Trước đây, để đảm bảo dòng tiền của công ty được lưu thông, chúng ta đã chia nhỏ thời hạn thanh toán hàng quý của bốn thành phố, nhưng nếu tất cả bọn họ cùng nhau đòi tiền, thì sổ sách của chúng ta cũng rất eo hẹp, càng không nói đến tiền đặt cọc.
“...”
Đàm Thanh nghe Từ Ngọc nói xong lại bổ sung thêm một câu:
- Ngoài ra, một số người tiêu dùng đã yêu cầu hoàn tiền.
Giang Cần nghe xong gật đầu:
- Số tiền hoàn lại có nhiều không?
- Không nhiều lắm.
Từ Ngọc cầm bảng dữ liệu trong tay:
- So với tiền hàng của đối tác thì chỉ là chín trâu mất một sợi lông.
Giang Cần gật đầu:
- Có thể kiểm soát dư luận được không?