- Chúng tôi đã thử, nhưng không kiểm soát được. Có thế lực đứng sau thúc đẩy rất mạnh, mời rất nhiều chuyên gia và những người có sức ảnh hưởng lớn trên mạng, có tin đồn, thậm chí bịa đặt, vẫn không ngừng lan truyền, hiện tại còn có người nói cậu và ông chủ Đoàn Bảo là họ hàng.
Ngụy Lan Lan mím môi:
- Quan trọng nhất là, có người còn lập nhóm “nạn nhân của Multi-group”, khiến chúng ta giống như đã đóng cửa, không ngừng tạo ra khủng hoảng.
Đổng Văn Hào nghe xong nhíu chặt mày:
- Thật sự là có tổ chức, có kế hoạch, có phân công, sợ rằng chúng ta còn một tia hy vọng xoay chuyển tình thế.
Mọi người nói xong, tất cả đều nhìn về phía Giang Cần.
- Vấn đề không lớn, từng bước giải quyết.
Nguồn vốn của Multi-group cao hơn tưởng tượng của mọi người nhiều, ít nhiều gì hắn cũng có Bát Đại Thiên Vương. Nhưng để mở rộng hoạt động mua nhóm cộng đồng và đầu tư vào Hằng Thông Hóa Vận nên đã phải chi ra một khoản lớn.
Ngoài ra, Multi-group còn có kế hoạch nhập cổ phần Cao Đức và đầu tư vào một ngành công nghiệp quan trọng trong năm 2012, thế nên bây giờ mỗi khoản tiền đều là trọng yếu.
Trước kia nguồn vốn chưa từng là vấn đề bởi bọn họ hoàn toàn xoay sở được, nhưng bây giờ hàng ngàn thương gia cùng chèn ép, nguồn vốn của Multi-group bắt đầu lộ ra sự thiếu hụt.
Bởi thế nên tiền cho người dùng thì có thể trả, nhưng thương gia thì không.
- Chúng ta sẽ chơi một nước cờ hiểm và rồi lập lại thiết lập nhân vật của mình.
“...”
Sáng hôm sau, khí lạnh tràn về, nhiệt độ ở Lâm Xuyên chợt giảm xuống.
Hệ thống nội bộ của Multi-group nhận nhiệm vụ trực tiếp từ ông chủ. Các chi nhánh điều động toàn bộ nhân viên đi đàm phán, có thể thương thuyết với thương gia nào thì thương thuyết, còn thương gia không thể thương thuyết thì tạm dừng hợp tác.
Cách này vừa tổn hại nền tảng, vừa dễ bị chỉ trích.
Bởi vì mọi người sẽ cho rằng hắn thà dừng hợp tác còn hơn phải hoàn lại tiền. Liệu có phải thật sự là dòng tiền xoay vòng đã đứt đoạn rồi không?
Điều này giống như bạn bị trói trên thánh giá, bên dưới lửa đã đốt tới mắt cá chân nhưng bạn vẫn lấy chân đá đá vào củi chưa cháy hết, làm cho lửa cháy càng thêm mãnh liệt.
Nhưng dù là như vậy, Multi-group vẫn không chịu ống xả, tránh cho toàn bộ mắt xích tài chính sụp đổ như là đê vỡ.
Buổi sáng sớm, khí trời đã bắt đầu se lạnh. Trên những con đường Đại học Lâm Xuyên, sương giá đã bắt đầu xuất hiện, cùng với màn sương mỏng bao phủ khắp khuôn viên trường, khiến cho ánh sáng rạng đông không thể len lỏi vào được.
Giang Cần bắt đầu đi sớm về muộn. Trước kia một bình xăng chạy được cả tháng, giờ lại chỉ đi được ba bốn ngày.
Những tiết tấu này lọt vào mắt người ta, cộng với những tin tức tiêu cực phô thiên cái địa gần đây dần biến thành điềm gở.
- Tôi có linh cảm, lần này Giang Cần gặp rắc rối lớn rồi.
- Hồi trước cậu ta thế nào? Hiên ngang đi trong sân trường, vênh vênh váo váo, chỉ thiếu điều đi ngang. Thế mà nay lại phải dậy từ sáu giờ, đi vội vội vàng vàng có khi còn không kịp rửa mặt.
Trong căn tin, Trang Thần mượn cớ tán gẫu loan tin.
Tống Tình Tình nghe thấy thì nhíu mày:
- Sao cậu biết cậu ấy dậy mấy giờ? Sao cậu biết người ta không rửa mặt?
- Phòng tôi ở ngay bên cạnh phòng cậu ta, tôi có thể không biết sao?
- Nói như vậy… Trên mạng là sự thật?
- Không có lửa làm sao có khói? Nếu nguồn vốn của cậu ta không có vấn đề gì thì làm sao người ta bàn tán nhiều thế.
Phan Tú nghe thế bỗng ngẩng đầu lên:
- Giờ Giang Cần làm ăn lớn như thế thì cũng có nhiều thứ rủi ro lắm chứ. Dù sao cậu ấy cũng chỉ là sinh viên đại học thôi.
Trang Thần nghe được lập tức gật đầu:
- Thị trường cả nước rất hung hiểm, lại không có tư bản nào để mắt đến cậu ta, việc chuỗi tài chính bị đứt đoạn chẳng phải là chuyện nằm trong dự liệu sao?
Ba ——
Nhưng vào lúc này, một bàn tay hung hăng vỗ vào gáy y, suýt chút nữa đã khiến y úp mặt vào đĩa mì xào.
- Sao sáng sớm đã nghe thấy tiếng chó sủa thế?
Tào Quảng Vũ nhìn y:
- Cái miệng này, vừa ăn cơm vừa phun phân ra à?
Trang Thần siết đũa, phẫn nộ nhìn Tào thiếu gia:
- Sao? Tôi chỉ nói sự thật thôi. Trên mạng ai chẳng nói, tôi nói một hai câu thì chết ai?
- Nói cái rắm, cậu có tin tôi cho Siêu tử và Cường tử đánh cậu không?
Trang Thần nhìn Chu Siêu và Nhâm Tự Cường đột nhiên khoe hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, lầm bầm quay đầu đi:
“Một lũ thô thiển, ngu muội…”
Ba người phòng 302 trừng mắt nhìn y, sau đó đi mua cơm trong căng tin, xoay người tìm một chỗ ngồi xuống, nhưng không giống như mọi ngày, không khí có chút ngột ngạt.
- Có phải lần này Giang ca gặp trúc trắc thật rồi không?
- Lão Giang là chó đấy, cậu ta không cắn người khác đã là may rồi. Người ta còn cắn được cậu ta chắc? Kệ đi.
Tào Quang Vũ nói rồi xúc hai miếng cơm, nhưng trong lòng cũng khó yên.
Trước giờ lão Giang là người tươm tất, nếu không thì nước giặt quần áo của y cũng không bay nhanh đến thế, nhưng quả thực mấy ngày nay cậu ta ra ngoài cũng chưa rửa mặt.