Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1199: CHƯƠNG 1198: HƠN SÁU TRIỆU TỆ CỦA TIỂU PHÚ BÀ

Dư luận thật đáng sợ.

Đừng nói đến những thương gia nhỏ kia, ngay cả công ty vận chuyển hàng hóa của nhà bọn họ hiện tại cũng có tin đồn, việc tuyển dụng và xây dựng thêm kho bãi đều bị đình chỉ.

Đúng vậy, đầu tư đã nhận được, nhưng nếu Multi-group sụp đổ thì sao?

Nhân sự đã tuyển dụng, nhà kho đã xây dựng xong xuôi, mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn sàng, kết quả là không có đơn đặt hàng, còn mất cả vốn đầu tư, vậy thì phiền phức to.

Đối với các công ty tư nhân như Hằng Thông Hóa Vận, bọn họ thà không có vốn cũng không dám mở rộng mà không có đơn đặt hàng…

Tào Quang Vũ thở dài, bỗng thấy Siêu Tử đang ngẩn người bèn hỏi:

- Sao thế? Trên trần nhà có mỹ nữ à?

- Không có. Có điều tôi chợt để ý thấy là mấy ngày nay căn tin trường không phát tin của Giang ca.

- Đúng nhỉ…

“...”

Tại sao tin đồn lại lợi hại, là bởi vì bất kể chân tướng như thế nào, sức ảnh hưởng của nó luôn có thể thấm vào mọi mặt.

Ví dụ như trường đại học Lâm Xuyên, trong trường hợp không thể xác minh tin tức là thật hay giả, bọn họ chỉ có thể tạm dừng phát sóng tin tức trước, điều này cũng giống như việc các thương gia kia lựa chọn tạm dừng hợp tác với Multi-group, động cơ không khác nhau là mấy.

Rồi hiện tượng này sẽ tạo nên ảnh hưởng lớn với một nhóm người, tạo thành làn sóng tin đồn lần thứ hai, thứ ba, thậm chí là lần bốn, lần năm.

Ba người lão Tào nhìn quanh đã thấy vô số người đang xì xầm về chuyện này. Bọn họ cũng đang bàn tán về việc đài phát thanh của căn tin ngừng phát tin về Giang Cần.

- Tivi cũng không thấy đưa tin nữa, xem chừng những chuyện ở trên mạng là thật…

- Internet vốn là một ngành kinh tế bong bóng, dòng tiền đứt đoạn là chuyện bình thường…

- Có phải chỉ là tin đồn không? Doanh nghiệp lớn như vậy không thể yếu ớt như vậy chứ.

- Chắc là thật đấy. Tuy tôi học mỹ thuật, không hiểu chuyện kinh doanh nhưng nếu chỉ là tin đồn thì làm sao mà mọi người quan tâm nhiều thế được. Người sáng suốt nhìn một phát là hiểu ngay thôi.

Tào Quang Vũ, Chu Siêu và Nhâm Tự Cường ăn xong bữa cơm trong lời bàn tán rồi lo lắng đi ra ngoài, vừa ra đã thấy Phùng Nam Thư và Cao Văn Tuệ.

Hai người đứng bên kia đường, trước mặt là một chiếc Rolls Royce đen. Một ông lão mặc âu phục, đi giày da bước xuống xe, hình như là chú Cung - tài xế nhà bọn họ Phùng. Dường như ba người đang nói chuyện gì đó.

Phùng Nam Thư lãnh đạm, chú Cung thì luống cuống, liên tục lắc đầu.

- Sao thế?

- Phùng Nam Thư là lão công nô, muốn chú Cung bán xe và biệt thự mà mẹ cô ấy để lại cho.

Phùng Nam Thư nghe thấy tiếng động bèn quay đầu lại, thấy là bạn cùng phòng của Giang Cần, sau đó lấy ra một tấm thẻ ngân hàng:

- Tào thiếu gia, đưa cái này cho ca ca tôi nhé.

Tào Quang Vũ nhìn tấm thẻ ngân hàng, không nén được thở dài:

- Nếu công ty lão Giang thực sự gặp vấn đề thì vài chục triệu cũng không giải quyết được đâu. Chúng ta có gom hết tiền tiêu vặt lại đưa cậu ấy cũng vô dụng.

- Tiền tiêu vặt gì? Trong này có hơn sáu triệu đấy. - Cao Văn Tuệ điềm nhiên chỉ vào tấm thẻ.

- Bao nhiêu cơ?

- Sáu, triệu, tệ.

Tào Quang Vũ nín thở, trợn tròn mắt.

- Hai vợ chồng bọn họ sao ai cũng có thể phun tôi vậy? Trường học này rốt cuộc còn vương pháp hay không?!

Cao Văn Tuệ biết Tào Quảng Vũ là phú nhị đại chính hiệu, không thèm để ý đến y, quay sang nhìn Phùng Nam Thư:

- Cậu bán nhà bán xe thì tính sao giờ?

- Tớ ở nhà cậu ấy, đi xe cậu ấy, chú dì đều thích tớ , ông nội cũng bảo chúng tớ có thể bên nhau cả đời.

- Người nhà Giang Cần đều sống thọ như vậy sao? Cụ cố nội vẫn còn sống à?

Phùng Nam Thư ngây người một hồi.

- Không, ông nội cậu ấy mất rồi.

Cao Văn Tuệ cũng ngây người.

- Thế sao ông nội lại nói hai người có thể bên nhau cả đời?

- Tớ hỏi ông có được không thì chưa thấy ông nói không được.

- Má? Vậy cũng được luôn hả?

Cao Văn Tuệ thấy logic của Phùng Nam Thư thật kỳ quặc.

- Nhưng lỡ như số tiền này cũng không đủ thì sao?

Phùng Nam Thư ngẫm nghĩ một lúc rồi vỗ ngực:

- Không sao, tớ nuôi cậu ấy được.

- Số tiền này là của bố cậu để lại cho cậu trước khi tái hôn. Cậu nghĩ nếu tiêu hết thì mẹ kế cậu còn cho cậu động vào gia sản à?

- Không sao. Nếu thế thì ca ca nuôi tớ.

Phùng Nam Thư rất thông minh, cô lấy tiền của mình để giúp Giang Cần.

Cô chẳng mong điều gì to lớn, chỉ cần có thể ở bên Giang Cần là đủ. Tiền bạc, xe cộ, nhà cửa với cô đều không quá quan trọng.

Ba người kia nghe xong thì thấy xấu hổ.

- Mẹ bà! Kiếp trước chắc chắn lão Giang là một con chó cảnh sát. Phải cắn chết rất nhiều kẻ xấu thì kiếp này mới có thể gặp được cô gái như Phùng Nam Thư.

“...”

Đêm xuống, nhiệt độ ở đại học Lâm Xuyên lại hạ thấp. Giang Cần lái xe về dưới ký túc xá rồi chùm áo khoác lên đầu.

Trước kia lúc tiếng tăm của Multi-group cũng không tồi, chưa từng nợ tiền hàng, chưa từng bán hàng giả, hình tượng vẫn rất tốt nên cách xoa dịu vẫn còn tác dụng.

Nhưng đây không phải cách lâu dài, vì thế cả công ty đều rất lo lắng. Dẫu thế, cơm ăn miếng một, việc làm bước một, có lo cũng vô dụng.

- Tôi về rồi các anh em.

Giang Cần đẩy cửa bước vào, bắt gặp Tào Quảng Vũ và đám bạn đang say sưa xem phim [Yến song ưng]. Thấy hắn trở về, cả ba nhất thời không biết nên nói gì.

Giang Cần cũng chẳng bận tâm, kéo ghế ngồi xuống rồi đăng nhập vào hệ thống nội bộ để xem phản hồi từ các phân trạm.

Thương gia sói mòn nghiêm trọng, các hoạt động cũng gần như đều bị hủy bỏ…

- Lão Giang.

- Ừ?

Tào Quảng Vũ đưa cho hắn một chiếc thẻ ngân hàng:

- Phùng Nam Thư đưa cho cậu, đây là toàn bộ số tiền của cô ấy.

Giang Cần nhận lấy, nhìn thoáng qua, nhận ra đây chính là chiếc thẻ mà hắn đã mượn vào kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, trong lòng không nhịn được mà nhớ đến cô:

- Cô ngốc này, tôi còn cần cô ấy bao nuôi chắc…

Lúc này Tào Quảng Vũ lại lên tiếng, giọng điệu nửa đùa nửa thật:

- Biết gần đây cậu bận rộn, nhưng cũng không đến mức chẳng buồn rửa mặt chứ? Sáng nay Trang Thần còn đem chuyện này ra châm chọc, bảo cậu lo đến nỗi quên cả trời trăng.

Giang Cần ngẩn người:

- Lo cái gì chứ, tôi đi quay phim mà. Sáng không rửa mặt là vì đến đoàn phim còn phải tẩy trang, hóa trang lại, rửa trước làm gì cho mất công.

- Quay phim?

- Quay quảng cáo cho Multi-group.

Giang Cần nói xong, liếc mắt nhìn Tào Quảng Vũ:

- Đúng rồi, có một vai nam phụ bỉ ổi, cậu có muốn thử không?

Mặt Tào Quảng Vũ lập tức nhăn lại:

- Nhìn tôi cao lớn oai phong thế này, giống kiểu người hèn hạ bỉ ổi sao?

- Nhưng mà gã bỉ ổi này là phú nhị đại, cảnh quay cũng đơn giản, chỉ là ngồi xe sang đi tặng hoa cho nữ thần, kết quả lời còn chưa kịp nói đã...

- Phú nhị đại á? Như vậy thì liên quan đến bổn sắc đây rồi, tôi nghĩ mình có thể thử xem...

- Vậy quyết định thế nhé!

Giang Cần dứt lời, quay đầu nhìn tấm thẻ ngân hàng trong tay, khóe miệng khẽ nhếch lên, đáy mắt ánh lên một tia lửa ấm áp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!