Trên thực tế, góc độ tấn công này thực sự đã thu hút sự chú ý trong thời gian ngắn, rất nhiều cư dân mạng sau khi xem video của các chuyên gia này, “đột nhiên bừng tỉnh”, thầm nghĩ chẳng lẽ đây là sự thật sao?
Chẳng lẽ Multi-group thực sự muốn dùng một chút ân huệ nhỏ để dụ dỗ mọi người, sau đó cuỗm đi càng nhiều tiền hơn?
Nhìn thấy những thảo luận và nghi ngờ của mọi người, Mạnh Ngạn Sinh nhếch mép cười, biết rằng mục đích của mình đang dần dần đạt được.
Tuy nhiên, điều khiến y không ngờ là, sau khi video của mình được phát hành, một hot search lặng lẽ leo lên đỉnh, khi y nhấp vào xem, nụ cười trên mặt y hoàn toàn cứng đờ.
“Bạn chỉ ngửi thấy mùi nước hoa của tôi, nhưng bạn không nhìn thấy mồ hôi của tôi.”
“…”
Vào buổi trưa, sau bữa trưa, LaShou, DianPing, Nuomi và người từ Wowo đến phòng họp và tìm Mạnh Ngạn Sinh cùng vẻ mặt khó hiểu.
Bởi vì bọn họ đang theo dõi dư luận internet, đột nhiên phát hiện ra rằng video của các chuyên gia đã bị xóa hoàn toàn.
- Mạnh tiên sinh, video đâu rồi?
- Tôi đã bảo người xóa đi, bây giờ không thể phát hành thứ này, sẽ phản tác dụng.
Trần Gia Hân cau mày:
- Tại sao?
Mạnh Ngạn Sinh trầm mặc một lát rồi nói:
- Quảng cáo của Multi-group đã được phát hành, hiện đang dựa vào độ hot của việc hoàn trả tiền vé cho người tiêu dùng để leo lên hot search Weibo.
- Bọn họ muốn làm quảng cáo khuyến mãi sao? Vậy chẳng phải là đúng ý chúng ta sao? - Trương Thao không nhịn được mà lên tiếng.
- Không, thứ đó... không giống quảng cáo, mà giống phim tuyên truyền của Giang Cần hơn, các anh tự lên Weibo xem sẽ biết, chúng ta đã sai, cậu ta không phải đang xây dựng hình tượng cho Multi-group, cậu ta đang xây dựng hình tượng cho chính mình.
“?”
Nghe những lời của Mạnh Ngạn Sinh, mọi người lần lượt lấy điện thoại di động ra, mở hot search Weibo và thấy một hàng tiêu đề.
[Giang Cần, tôi là người phát ngôn cho chính mình]
Đoạn quảng cáo này dựa vào độ hot của Multi-group, quả thực tăng vọt rất nhanh, hơn nữa dần dần được đăng lại trên rất nhiều trang web.
Giang Cần có vóc dáng cao ráo, thân hình cao gầy, tướng mạo cũng coi như thanh tú, nhưng rất nhiều người đều bỏ qua một ưu điểm khác của hắn, đó là giọng nói của hắn rất trầm ổn và có sức hút.
Mở đầu quảng cáo, một giọng nói không quá cao vút hay du dương, cũng không khiến người ta rơi lệ, rất nhẹ nhàng, rất trầm lắng, vang lên với sức mạnh to lớn.
“Bạn chỉ ngửi thấy mùi nước hoa của tôi, nhưng bạn không nhìn thấy mồ hôi của tôi.”
“Bạn có quy tắc của bạn, tôi có lựa chọn của tôi.”
“Các bạn phủ nhận hiện tại của tôi, tôi quyết định tương lai của tôi.”
“Các bạn cười nhạo tôi hai bàn tay trắng, không xứng đáng để yêu.”
“Tội nghiệp bạn vì bạn luôn chờ đợi.”
Nửa đầu phim quảng cáo có ba câu chuyện nhỏ, một nữ nhân viên văn phòng xinh đẹp bị quấy rối tình dục, cô ấy đã chọn cách từ chối; một học sinh kiên trì vẽ tranh bị cha mẹ la mắng nhưng cuối cùng lại nhận được thư trúng tuyển.
Và một cô gái xinh đẹp phải lựa chọn giữa một chàng trai nghèo và một phú nhị đại đi xe sang trọng, cô ấy đã chọn nhận quà của chàng trai nghèo.
Chỉ là một đoạn canh gà ngắn ngủi, nhưng kết hợp với giọng nói của Giang Cần, mơ hồ toát ra một loại sức mạnh ẩn nhẫn và bùng nổ.
Cuối cùng hình ảnh chuyển cảnh, Giang Cần xuất hiện trong bộ vest lịch lãm, ngồi trong phòng họp màu trắng tinh khôi. Đối diện hắn là ba vị tổng giám đốc trông có vẻ thành đạt, điềm tĩnh, địa vị cao, trên mặt nở nụ cười chế giễu nhàn nhạt.
Giang Cần vung tay, ném mấy bản hợp đồng trong tay ra ngoài. Giấy tờ bay lơ lửng trên không trung, rồi bị tua chậm một giây, trên đó viết “Thỏa thuận nhập cổ”.
Ngay lúc này, nhạc nền nhẹ nhàng bỗng trở nên mạnh mẽ.
“Các anh có thể coi thường tuổi trẻ của chúng tôi, nhưng chúng tôi sẽ chứng minh, đây là thời đại của ai.”
“Giấc mơ, là hành trình cô độc đã định trước, trên đường không thể thiếu nghi ngờ và cười nhạo.”
Giang Cần trong hình ảnh từ từ ngẩng đầu lên, trong bối cảnh vô số lời chỉ trích, nắm chặt nắm đấm, đấm mạnh về phía trước với vẻ mặt không chút thay đổi.
“Nhưng, vậy thì sao?”
“Cho dù mình đầy thương tích, cũng phải sống thật xinh đẹp.”
Dưới những mảnh kính vỡ đầy trời, Giang Cần đối mặt với ánh sáng duy nhất trong bóng tối.
“Tôi là Giang Cần, tôi làm người phát ngôn cho mình.”
“...”
Hồi lâu sau, phòng họp vẫn im lặng như tờ, da đầu mọi người đều tê dại.
Xong rồi, Giang Cần đã sử dụng quảng cáo này, cùng với hành động hoàn trả tiền vé đã hết hạn cho người tiêu dùng trước đó, để tạo cho mình một hình tượng có thể chống lại bất kỳ lời đồn nào!
Cùng lúc đó, trong khu vực bình luận quảng cáo của Multi-group, có một bình luận được mọi người thích dần dần đẩy lên đỉnh, được tất cả mọi người nhìn thấy.
“Multi-group, có phải bị các nhà tư bản nhắm vào không? Chỉ vì bọn họ muốn hoàn trả tiền cho chúng ta?”
Từ trên mạng đến thực tại, từ Tiêu đề đến Tieba, hình ảnh Giang Cần trong bộ âu phục lịch lãm, đấm vỡ gương, bước ra khỏi bóng tối dưới ánh sáng duy nhất tràn ngập khắp mọi nơi tựa nhưu virus.
Câu nói “Dù mang đầy thương tích, cũng phải sống thật xinh đẹp” và “Tôi là Giang Cần, tôi làm người phát ngôn cho chính mình” vang vọng khắp mọi ngóc ngách.
Đặc biệt tại căn tin trường Đại học Lâm Xuyên, quảng cáo này xuất hiện xen kẽ giữa các chương trình truyền hình, thu hút sự chú ý của mọi người và khiến bầu không khí trở nên im lặng.
Lúc này, một thiếu gia điển trai, lịch lãm đang ăn trưa bỗng nhíu mày khó chịu.
Trước đây, y chưa từng xem trọn vẹn quảng cáo này và cũng không biết mình sẽ đóng vai một “bại khuyển phú nhị đại”. Rồi so sánh bản thân với Long Ngạo Thiên trong quảng cáo, y cảm thấy bực bội, miệng đầy lời thô tục, làm người phát ngôn cho chính mình, mẹ nó hắn không thấy ngại sao?
Thiếu gia cảm thấy hai người đúng là anh em, nhưng mà mẹ nó chẳng bằng cậu nhanh phá sản đi cho rồi.
- Tào ca, đừng nóng giận. Cậu diễn vai phú nhị đại rất giống mà.
- Mẹ kiếp cậu sủa cái gì thế? Tôi vốn là phú nhị đại mà!
- Vậy chứng tỏ diễn xuất của cậu càng xuất thần nhập hóa. Diễn hay đến mức khiến tôi quên rằng cậu là phú nhị đại, chỉ nhớ cậu là một con chó bại trận!
“???”
Tiếp đó còn có một thiếu nữ thiên tiên cũng không thể rời mắt khỏi màn hình. Bây giờ cô như thể bị dán keo 502 vào ghế căng tin, ánh mắt trong veo của cô dán chặt vào hình ảnh gấu chó tung nắm đấm uy lực, cuối cùng hai tay đút túi cùng với biểu cảm đầy thách thức đối thủ.
Nếu TV toàn phát những quảng cáo như thế này, sau này cô sẽ không xem phim nữa, chỉ xem quảng cáo thôi!
- Phùng Nam Thư, đi về ngủ trưa thôi!
- Không được, tớ phải xem lại một trăm triệu lần nữa.
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny liếc nhìn nhau:
- Làm sao giờ?
Vương Hải Ny thở dài:
- Thôi quên đi, ngồi thêm một lát đi. Tớ hiểu được tại sao. Nếu tớ có một người chồng đẹp trai như vậy, tớ cũng sẽ ở trong căn tin suốt ngày.
- Hải Ny thật tốt bụng. - Phùng Nam Thư nheo mắt cười, lộ ra vẻ sung sướng như mèo con.
- Nhưng mà, dường như Giang Cần đúng là đang bị nhắm mục tiêu. Vừa rồi tớ còn thấy một tiêu đề nói rằng 'Cẩn thận ân huệ nhỏ, rơi vào bẫy lớn hơn', nhưng bây giờ nó đã bị xóa rồi.