- Trên mạng nói gì cũng tin được à! Lần trước cũng vậy, trên mạng bảo ông đi tích trữ muối thì ông đi tích trữ muối!
- Cái bình luận ma quỷ đó lan truyền rầm rộ như vậy, còn… tổ chức đại hội, tôi còn tưởng rằng mình sắp phát tài rồi chứ!
- Ừ ừ cái gì cũng tưởng, bây giờ thì hay rồi, đến khách hàng cũng không có, ông nhìn phía đối diện kia một chút kìa!
Bà chủ đang bận rộn trong quán tức giận càu nhàu, đổ hết rác vào thùng rác trước cửa.
Năm ngoái DianPing triển khai ở kinh đô, có quản lý thị trường đến ký hợp đồng với cửa hàng của bọn họ, lão Ngô nhất quyết không ký, nói bọn họ không có tiền đồ, kết quả chưa đầy ba tháng LaShou đã sụp đổ.
Sau đó Multi-group đến kinh đô, triển khai khắp nơi, đội tiếp thị địa phương không ngừng lui tới các khu phố buôn bán, nhưng lão Ngô vẫn kiên trì quan điểm của mình, không ký, nói bọn họ không có tiền đồ, sau đó DianPing và LaShou cùng nhau sụp đổ.
Mấy ngày trước trên mạng đồn Multi-group sắp phá sản, lão Ngô bỗng nhiên trở nên thông minh, là người đầu tiên chạy đi hủy hợp đồng chờ thanh toán, chặn ở cửa công ty bọn họ ba ngày liền.
Sau đó hủy hợp đồng ký, nhận được tiền hàng mơ ước bấy lâu, lão Ngô vui mừng khôn xiết ký hợp đồng với DianPing.
Qua một đêm, khách hàng biến mất.
Vận may thực sự là thứ vô cùng huyền diệu, nếu đó là số tiền nằm ngoài tầm tay của bạn thì cho dù bạn có chạy nhanh như thế nào đi chăng nữa cũng vô dụng, nó vẫn mãi mãi không thuộc về bạn, không kiếm được chính là không kiếm được!
Bản thân lão Ngô cũng cảm thấy bực bội, thầm nghĩ chẳng lẽ mình… không thể một lần chọn trúng đáp án chính xác sao?
- Ngày mai ông gọi điện thoại cho quản lý Trần đi, nói là chúng ta không hủy hợp đồng nữa, sau này chúng ta sẽ làm ăn tử tế, an tâm kiếm tiền.
“Vừa mới đòi lại tiền hàng, lẽ nào tôi không có sĩ diện à?” Lão Ngô nghe xong lời này liền tức giận.
Vợ lão Ngô lườm ông một cái:
- Thể diện quan trọng hay kiếm tiền quan trọng?
- Bà xã, em nghe anh nói, chuyện trên mạng rất khó hiểu, Multi-group cũng vậy, đột nhiên không được rồi lại đột nhiên được, anh cảm thấy lần này còn có thể đảo ngược, ván trước anh chạy quá nhanh, ván này ổn định, dồn hết vào DianPing, chắc chắn sẽ thắng!
- Ông không thấy là mấy năm nay ông đều chọn sai đáp án sao?
Lão Ngô sửng sốt một chút:
- Mỗi lần đều thiếu một chút.
Vợ lão Ngô dừng công việc trong tay lại:
- Vậy tôi nghĩ ông nên thay đổi suy nghĩ một chút, chơi trò đánh ngược, ông cảm thấy DianPing có thể thắng thì chúng ta sẽ dồn hết vào Multi-group, dù sao thì ông cũng chưa bao giờ chọn đúng!
“???”
- Thời đại bây giờ khác với trước kia, mọi người đều mua phiếu giảm giá rồi mới ra ngoài ăn uống, không giống như trước kia mở cửa là có khách, chọn đúng nền tảng rất quan trọng.
Lão Ngô không muốn nghe vợ cằn nhằn, kiên trì quan điểm của mình, vừa lúc nghe thấy có người gọi thêm đồ ăn, sau đó liền đứng dậy đi vào trong phòng.
Người gọi thêm đồ ăn là một bàn hai người, một người trẻ tuổi, một người trưởng thành, hai người vừa đến không lâu, nhưng ăn khá nhanh.
Lão Ngô mang đồ ăn cho bọn họ, tiện thể ngồi xuống phòng bên cạnh, lại châm một điếu thuốc, chợt nghe thấy tiếng hai người nói chuyện phiếm không ngừng vang lên bên tai.
- Chuỗi cung ứng của Multi-group phải tiếp tục xây dựng, chuỗi hàng tươi sống và cả chuỗi nhập khẩu đều phải từng bước trải rộng, về sau nhiệm vụ trọng điểm của chi nhánh kinh đô sẽ nằm ở đây, anh phải chú ý theo dõi một chút.
- Tôi biết rồi, ông chủ.
Giang Cần gật đầu:
- Nếu có thương hiệu nào khác không nằm trong hiệp hội muốn hợp tác với chuỗi cung ứng Multi-group, chúng ta cũng phải nhiệt liệt hoan nghênh, nhà cung ứng và người tiêu dùng ăn cả hai đầu, kiểm soát tốt chi phí, để mỗi một xu đều có mái ấm.
Diêu Thịnh Đông nghe xong ưỡn ngực:
- Hiểu rồi, ông chủ không nỡ lòng để tiền lẻ lang thang bên ngoài!
- Âu shit, anh tổng kết rất hay, làm một ly nào.
- Còn DianPing thì sao?
Giang Cần đặt ly rượu xuống:
- Internet mới chỉ khởi bước, luật pháp và quy định liên quan vẫn chưa hoàn thiện, nhưng sau này có thể sẽ có luật chống độc quyền được ban hành, cứ giữ lại, thỉnh thoảng bắt nạt bọn họ mấy cái cũng khá vui.
Lão Ngô ngồi bên cạnh càng nghe càng thấy không đúng, quay đầu nhìn Giang Cần, cảm thấy có chút quen mắt.
Đúng lúc này, TV treo trên tường phát sóng tin tức về việc DianPing tổ chức họp báo, công khai số dư tài khoản, trấn an các nhà cung ứng hợp tác.
Sự chú ý của lão Ngô ngay lập tức bị dời đi, nhìn chằm chằm tin tức một lúc lâu, trong lòng tự nhủ nhìn kia, lựa chọn của mình quả nhiên là không sai, bà nương thối đúng là tóc dài não ngắn.
Diêu Thịnh Đông cũng nhìn một hồi, hoàn hồn nhìn về phía Giang Cần:
- Bọn họ bác bỏ tin đồn.
- Vô dụng thôi, bọn họ có thể trấn an được các nhà cung ứng, nhưng không thể trấn an được người tiêu dùng. DianPing từ chối trả lời vấn đề hoàn tiền phiếu quá hạn, nhưng lại thuê hai đại sảnh xa hoa để mở đại hội, chuyện này sẽ đeo bám bọn họ trong một thời gian dài.
Giang Cần uống một ngụm rượu:
- Không có người dùng, chỉ trấn an nhà cung ứng thì có ích lợi gì? Giống như quán này, nếu không có khách thì có thể trụ được bao lâu nữa?
Lão Ngô: “???”
- Cũng đúng.
Diêu Thịnh Đông đứng dậy cầm chai rượu lên rót cho hắn, kết quả bị Giang Cần xua tay từ chối:
- Không uống nữa, nhấp môi một chút là được rồi, ngày mai phải về trường. Ông chủ, tính tiền!
Lão Ngô đứng lên, cầm lấy tờ hóa đơn trên bàn nhìn thoáng qua:
- Ừm, một trăm hai mươi ba.
- Chúng tôi đã mua phiếu giảm giá ở DianPing, bà chủ vừa kiểm tra xong, ông chỉ cần tính tiền rượu là được.
- Sáu tệ.
Giang Cần bảo lão Diêu trả tiền, còn mình thì giơ điện thoại di động lên bắt đầu chụp ảnh trong quán, sau đó ngón tay gõ chữ bốp bốp, miệng lẩm bẩm.
- Hoàn cảnh đẹp và yên tĩnh, khách rất ít, chỉ tốn tiền cho một bàn nhưng lại như thể bao trọn cả quán, trải nghiệm siêu giá trị, năm sao khen ngợi, lần sau sẽ quay lại.
Diêu Thịnh Đông ở bên cạnh nhìn mà sững sờ:
- Ông chủ, cậu làm gì vậy?
Giang Cần ngẩng đầu nhìn y:
- Để lại lời khen ngợi được hoàn lại năm tệ, nhưng phải kèm theo hình ảnh.
- Ôi trời.
Giang Cần viết xong lời khen ngợi, đăng lên hình ảnh không một bóng người, cùng Diêu Thịnh Đông bước ra khỏi quán lẩu Đại Đông Bắc.
Lúc này lão Ngô đứng tại chỗ suy nghĩ thật lâu, sau đó chạy đến quầy, lật đông tìm tây lôi ra một tờ báo mấy ngày trước, trên đó có hình ảnh tôi làm người phát ngôn cho chính mình.
So sánh ảnh chụp trên báo với ký ức vừa rồi, lão Ngô hít sâu một hơi, cầm điện thoại di động chuẩn bị gọi điện cho quản lý Trần.
Vừa rồi hình như là ông chủ Multi-group, vaiz shit, quá chó, dùng phiếu giảm giá của DianPing để ăn cơm, ngay cả năm tệ hoàn tiền cũng muốn lấy, quan trọng là trong lời khen ngợi năm sao ấy còn cố ý châm chọc nói quán của bọn họ không có ai đến.
Nếu là người khác ông đã sớm đánh đuổi người ta đi rồi, nhưng lão Ngô trời sinh thích suy tính, lúc này đã quyết định, phải trói chặt, về sau gắt gao cột vào xe Multi-group, tuyệt đối không thể xuống nữa.
Người như vậy mà không làm lớn thì ai có thể làm lớn được cơ chứ.