Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1217: CHƯƠNG 1216: CHO MỖI ĐỒNG TIỀN LẺ ĐỀU CÓ MỘT MÁI ẤM (2)

Dù sao, muốn xem một doanh nghiệp rốt cuộc có thể phát triển hay không, vẫn phải xem phong cách của ông chủ gian xảo đến mức nào.

Mà vào giữa trưa ngày hôm sau, ông chủ Giang “gian xảo” đã lên máy bay trở về Lâm Xuyên.

Ngụy Lan Lan lái chiếc BMW của cô chờ sẵn ở sân bay, đón hắn về trụ sở Multi-group, rồi được chào đón bằng một tràng vỗ tay hoan hô nhiệt liệt nhất.

Nói thật, khi dư luận về Multi-group đang dậy sóng, thực ra ông chủ đã bắt đầu sắp xếp cho bọn họ thực hiện các biện pháp đối phó đâu vào đấy.

Một mặt là quay quảng cáo, một mặt là huy động vốn, còn có việc gửi thư thông báo cho các nhãn hiệu của Lâm Xuyên, cùng với việc sản xuất đủ loại poster liên danh, nhưng hiệu quả thực sự sẽ như thế nào thì không ai biết.

Hơn nữa, vì muốn một đòn tất thắng, mọi người còn phải chịu đựng những tin đồn trên mạng, không được phép có bất kỳ phản bác nào.

Lộ Phi Vũ gần như muốn phát điên, bản thân y chính là người làm trong ngành tin tức, bây giờ còn nắm trong tay Tiêu đề Tối nay, gặp phải loại cảm giác này giống như là đi tiểu mà bị nghẹn lại vậy.

Chưa nói đến việc không nhịn được, mà bóp cũng không bóp được.

Cho đến cuối cùng, Lộ Phi Vũ dùng một câu “Multi-group sẽ không bị nhắm vào chứ? Bởi vì hắn trả tiền cho chúng ta…”, như một cái tát vào mặt tất cả mọi người, hung hăng thở ra một hơi, sảng khoái đến tận xương cụt.

- Ông chủ, chúng ta thắng rồi.

Giang Cần gật đầu:

- Ừ, cũng coi như là đại thắng, sau này Multi-group sẽ không còn điểm yếu nào nữa.

Ngụy Lan Lan phấn khích nắm chặt tay:

- À đúng rồi, hai ngày nay, có rất nhiều thương hiệu bên ngoài gọi điện đến, hỏi về chuyện hợp tác với chúng ta.

- Trong dự liệu, lần này không chỉ có Multi-group nổi tiếng, hiệp hội thương mại và Kim Ti Nam có lẽ cũng sẽ lộ ra ngoài, nếu vậy thì cũng không cần giấu diếm, có thể để cho bộ phận kinh doanh đi nói chuyện, nhưng mà ngưỡng cửa phải cao hơn một chút.

- Hiểu rồi.

- Nói đi cũng phải nói lại, lần này thắng lợi thật vang dội, ông chủ hẳn là sẽ mời chúng ta ăn mừng chứ nhỉ?

- Đúng vậy, chiến thắng thì sao thiếu tiệc ăn mừng được.

Lộ Phi Vũ ở phía sau lẩm bẩm một tiếng, tự cho rằng ý kiến của mình rất hay nên cố ý nói to hơn để ông chủ nghe thấy.

Thời Miểu Miểu bên cạnh cũng nghe thấy, liền cho y một ánh mắt cổ vũ.

Không còn cách nào khác, Lộ Phi Vũ chính là người đại diện cho người 208 bọn họ, có một số việc chỉ có anh chàng đầu óc năng động này mới dám nói ra.

Nhưng Lộ Phi Vũ không ngờ rằng tiếng lẩm bẩm nhỏ nhoi vừa rồi lại bị Giang Cần phát hiện.

- Hả? Muốn họp à? Vừa rồi ai là người nói muốn họp, còn có chúc mừng nữa?

Ánh mắt Giang Cần trở nên nghiêm túc:

- Tôi vừa xuống máy bay mọi người đã muốn họp, mọi người nghiện họp à? Là anh nói hả lão Lộ? Anh muốn bắt nạt tôi chốn công sở à.

Lộ Phi Vũ không dám thở mạnh nói:

- Không phải đâu ông chủ, tôi không hề nói gì cả.

- Vậy là tôi nghe nhầm sao?

Lộ Phi Vũ thầm nghĩ hú hồn, cơm còn chưa kịp ăn mà mẹ nó suýt nữa lại phải họp rồi.

Giang Cần lấy ví tiền ra đập lên bàn, cười hì hì nói:

- Cả ngày chỉ nghĩ đến họp, nghe thôi cũng thấy nhức nhức cái đầu. Tối nay mọi người ra ngoài ăn chơi một bữa đi, Lan Lan tổ chức, ăn gì đó ngon ngon, tiêu hết tiền trong ví mới được phép về nhà đấy nhé.

- Tôi tổ chức? Ông chủ, cậu không đi à?

- Không đi đâu, tôi phải về trường ôn tập lại bài tập còn dở dang nữa...

Giang Cần nói xong, không nhịn được mà sững người ra một chút, thầm nghĩ hiện tại mình là sinh viên năm ba hay là năm tư nhỉ?

Mà thôi, việc này cũng không to tát lắm, lát nữa hỏi mọi người trong nhóm WeChat là sẽ biết ngay thôi.

- Lan Lan, gọi người đưa tôi về.

- Tôi biết rồi, ông chủ.

Nhìn Giang Cần rời đi, Lộ Phi Vũ vươn tay cầm ví tiền của ông chủ, phát hiện bên trong có một xấp tiền dày, lúc này mới an tâm:

- Tôi còn tưởng chỉ có mấy đồng xu chứ. Mà nói đi cũng phải nói lại, ông chủ từ bao giờ lại trở nên ham học thế nhỉ?

Đổng Văn Hào lắc đầu:

- Cũng không hẳn vậy. Cậu có phát hiện ra một chi tiết không?

- Chi tiết nào?

- Sau khi ông chủ đi vào, túi trong tay chưa từng đặt xuống, chứng tỏ cậu ấy căn bản không muốn ở lại lâu. Học ở đâu mà chẳng được sao nhất định phải về trường chứ? Đó là bởi vì trong trường học có người mà ông chủ nhớ thương.

Thời tiết giao mùa giữa thu đông, lại có gió, nhiệt độ ở Lâm Xuyên thấp đến mức khiến người ta cảm thấy tê cóng tay chân.

Giang Cần nhắn tin cho Phùng Nam Thư, sau đó ngủ gật trên xe. Khi xuống xe, hắn phát hiện toàn bộ khuôn viên trường đã phủ đầy lá phong vàng, nhiều đến nỗi xếp thành tầng tầng lớp lớp, phát ra xào xạc dưới chân.

Mà ở bãi cỏ, đèn đường, cửa siêu thị, bên trong loa phát thanh không ngừng phát âm thanh ‘Bạn chỉ ngửi thấy nước hoa của tôi, lại không ngửi thấy mồ hôi của tôi...’

Nếu thứ này đi kèm hình ảnh thì còn tốt, nhưng nếu chỉ riêng âm thanh, thì nghe có vẻ thật lố bịch và sến súa.

Tuy nhiên, Giang Cần không dừng lại nghe tiếp, mà tiếp tục đi về phía trước.

Cùng lúc đó, trên đoạn đường từ ký túc xá nữ đến đường học viện, Phùng Nam Thư nhận được tin nhắn của Giang Cần bảo rằng hắn đang ở ngã tư dưới, vì vậy cô liền ra ngoài.

Hôm nay tiểu phú bà mặc một chiếc áo khoác kaki màu Hàn Quốc, đi một đôi giày da nhỏ màu đen, tóc để xõa trên vai. Nhưng có lẽ do khí chất và dáng người nên cô trông không giống sinh viên mà giống như một nữ giáo viên trẻ tuổi hơn.

Còn là hình ảnh nữ giáo viên trẻ tuổi xinh đẹp nhưng vô cùng lạnh lùng đó.

Giang Cần nhìn cô qua cột đá trên hành lang, bước chân đột nhiên dừng lại.

Trước đây luôn là hắn đến ký túc xá nữ đón cô. Tiểu phú bà này lại rất hay dính người, mỗi lần gặp mặt là dính như keo dính chuột, đến con muỗi cũng khó mà chiu qua được hai người. Đây là một trong số ít những lần mà hắn nhìn thấy cô từ từ đi tới từ phía đối diện.

Nhất là dưới con đường nhỏ cuối thu vàng óng ánh lá khô này, hình ảnh này đẹp như tranh vẽ, trông cô có chút giống nữ chính Hàn Quốc trên màn ảnh.

- Tiểu yêu tinh đúng quyến rũ chết người mà…

Trong lòng Giang Cần, Phùng Nam Thư luôn là một cô bé thích dính người, nhưng từ góc nhìn của hắn lại luôn có một loại lực tương phản.

Lúc này, tiểu phú bà cũng nhìn thấy Giang Cần. Ánh mắt bình đạm bỗng chốc bừng sáng, cô lập tức chạy đến, tay vẫn còn trong túi áo khoác.

Giang Cần sợ cô ngã xuống đất nên đưa tay ôm cô vào lòng, bị vòng 1 đầy đặn của Tiểu Tả Tiểu Hữu đập mạnh một cái.

Sau đó, Phùng Nam Thư không nói gì, nghiêng mặt dựa vào ngực hắn, đôi mắt long lanh khép hờ, lộ ra vẻ hài lòng hưởng thụ.

Sân trường Lâm Đại chưa bao giờ thiếu những cặp tình nhân. Cho dù nhiệt độ có lạnh cóng người đi chăng nữa thì tình yêu nồng nhiệt của bọn họ vẫn có thể sưởi ấm bầu không khí ấy.

.

(*) p/s: Rất rất cảm ơn Kim Phiếu đầu tháng của mọi người. Đặc biệt là bạn đọc [hien95708] và [Minh23]. Tớ bạo liền 10 chương, còn lại cố gắng ngày ngày thêm chương a...!!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!