Giang Cần ôm Phùng Nam Thư, nhìn sang phía đối diện, thấy không ít nam nữ dạo bước trong gió lạnh, tất cả đều là những đôi tình nhân đại học.
Sau đó, hắn cúi đầu nhìn thoáng qua tiểu phú bà trong lòng, "Tình bạn đại học".
Giang Cần ném ba lô xuống đất, đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng của Phùng Nam Thư, bất ngờ hôn lên môi cô, không kiêng dè mà hôn lấy đôi môi nhỏ nhắn của cô, nếm được vị ngọt ngào thanh tao.
- Cao…
- Miệng nhỏ không phải dùng để nói chuyện.
- Ca ca…
Thân thể Phùng Nam Thư mềm nhũn, từ từ nhắm mắt lại, lông mi khẽ run rẩy. Sau đó, cô mặc kệ tất cả, theo Giang Cần thăm dò mà hé mở đôi môi nhỏ nhắn, trao đổi tình cảm một cách nhẹ nhàng và khe khẽ rên rỉ.
Ông chủ Giang cũng có chút bất ngờ trước sự táo bạo của mình.
Hôn môi giữa bạn tốt và tình nhân là không giống nhau. Hai bên chủ yếu khác nhau ở chỗ trước khi hôn thường có một khoảng thời gian đưa đẩy tương đối dài.
Ví dụ như trước tiên giả vờ nói một số lời bạn tốt nên nói, cùng nhau ăn một bữa cơm trang trọng, hoặc lơ đễnh mua khoai lang nướng...
Kết quả hôm nay hoàn toàn là một cuộc tấn công bất ngờ...
Không cần hỏi, tất cả đều là tác hại của chân ngọc.
Giang Cần quấn lấy lưỡi tiểu phú bà, nhanh chóng tìm ra nguyên nhân khiến tình bạn của bọn họ có chút mất kiểm soát.
Ai bảo tiểu phú bà nhân lúc hắn đi công tác, mỗi ngày đều gửi ảnh đôi chân ngọc qua WeChat, đặc biệt là tấm ảnh mang tất chân đen cao đến đùi, nửa cởi nửa mang đôi giày da nhỏ kia.
Nói đi cũng phải nói lại, nửa cởi đôi giày da nhỏ trên thực tế chẳng khác nào vén váy lên cho người ta xem quần lót...
Dù sao trong quan niệm truyền thống, đôi chân của phụ nữ thực ra là bộ phận riêng tư hơn so với những bộ phận khác.
Một vị yêu thích chân ngọc nổi tiếng khác là Trương Vô Kỵ cũng dựa vào "đòn sát thủ" này mà bắt được Triệu Mẫn, khiến tiểu quận chúa vừa hung hãn vừa kiêu ngạo phải say mê không thôi.
Nhưng nếu như đôi chân ngọc này là thứ bí mật như vậy, vậy thì hình như chính hắn cũng đã ăn qua tiểu phú bà rồi vậy...
Chẳng lẽ chân khống trời sinh khắc cao lãnh sao? Hay là trời sinh cao lãnh khắc chân khống?
Dù sao cũng là do đôi chân ngọc này, sở thích của mình vốn đã kỳ lạ, mà cô nàng này lại luôn đâm trúng điểm yếu của mình.
Cùng lúc đó, Phùng Nam Thư lén lút mở mắt, choáng váng hồi lâu, ánh mắt mới dần lấy lại tiêu điểm. Thấy Giang Cần nhắm mắt lại, vẻ mặt thâm tình, cô cũng không biết ca ca đang suy nghĩ gì, nhưng cô cảm thấy mình sắp bị hôn đến chết rồi.
- Cậu vừa rồi muốn nói gì?
- Sắp bị hôn đến tắc thở...
- Không phải cái này, câu nói trước khi hôn môi kia.
- Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny ở phía sau, ách... hiện tại đang ở bên cạnh.
Phùng Nam Thư vươn tay, chỉ về phía bên phải của mình.
Bốp, bốp, bốp...
Giang Cần nghe được ba tiếng vỗ tay rất có tiết tấu, vì thế quay đầu nhìn sang, phát hiện Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đang mang vẻ mặt bất ngờ đến ngã ngửa nhìn bọn họ.
Kỳ thật hai người bọn họ đã sớm biết Giang Cần và Phùng Nam Thư thường xuyên hôn môi. Lần trước lúc chạy đêm ở sân thể dục cũng vậy, vừa phát hiện bọn họ biến mất, hai người liền biết đôi bạn tốt này hẳn là tìm chỗ "ăn cái miệng nhỏ nhắn".
Bất quá trong đầu các cô, nếu là hai người thường xuyên hôn hữu nghị, vậy hẳn là đụng nhẹ đôi môi hoặc sao đó.
Nhưng lần này thực địa xem xong mới biết được, Giang tổng thật mãnh, Phùng Nam Thư xém bị nụ hôn kia làm cho xoay xẩm mất rồi.
- Thì ra đây chính là bạn tốt, Giang tổng, mẹ nó tôi thực sự nể phục hai người. Nói về chơi trò kích thích, phải kể đến hai người các cậu.
Vương Hải Ny cả người đều như sắp bốc hỏa lên.
Cao Văn Tuệ cũng có chút tăng đường huyết, tay đều nắm chặt:
- Giang Cần cậu có biết không, mỗi cuối năm nhà chúng tôi đều làm thịt heo, một đao nhỏ xuống, heo con liền đau đớn giãy dụa, đáy lòng tôi mềm nhũn không dám nhìn.
- ?
- Cậu định nói cái quái gì?
- Tôi muốn nói, cảnh mổ heo cũng không kịch liệt như hai người vừa rồi.
Giang Cần cười ha hả:
- Mấy ngày không gặp, miệng bạn học Tiểu Cao lại ngọt ngào như vậy, hay là tiền lương cũng bỏ đi?
Cao Văn Tuệ biến sắc:
- Có bản lĩnh thì đừng trừ lương!
Giang Cần trừng mắt nhìn cô, sau đó nhìn về phía tiểu phú bà:
- Sao cậu không nói cho mình biết?
Phùng Nam Thư nheo mắt lại:
- Mình không mở miệng được.
- Vậy sao mọi người không đi cùng nhau?
- Chân mình dài hơn.
Giang Cần trầm mặc một chút rồi lại cúi đầu hôn tiểu phú bà một cái:
- Đúng vậy, bọn tôi đã định nghĩa lại tình bạn rồi.
Thản nhiên, chính khí, không hề có chút chột dạ, hắn bình tĩnh giống như nói, Đúng vậy, chúng tôi đã có một đứa con.
Suy nghĩ của Giang ông chủ cũng tương đối đơn giản. Nếu hai người này đã thường xuyên đi cùng tiểu phú bà thì sớm muộn cũng phải nhìn thấy hắn cùng Phùng Nam Thư hôn môi. Bây giờ tốt rồi, về sau cũng không cần che che giấu giấu.
Từng nghe yêu nhau không công khai, nhưng chưa từng nghe nói qua tình bạn không công khai. Chuyện này có gì phải giấu diếm? Dù sao cũng trong sạch.
- Chết tiệt, Giang tổng cậu cũng quá tự kiêu rồi, ế ế sao lại hôn nữa?
- Bạn bè cũng có thể như vậy mà, đừng tỏ ra ngạc nhiên. Với lại, hôn nữa thì sao chứ.
Phùng Nam Thư nghe xong đưa tay chỉ Vương Hải Ny, nghiêm trang mở miệng:
- Nói lại xem, mình xem cậu ta có dám nữa hay không.
Giang Cần nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô:
- Đừng nói nữa, đi ăn cơm đi, mình sắp chết đói rồi. Vừa nãy đi tổng bộ Multi-group còn tưởng rằng có thể kiếm được bữa cơm, kết quả vào cửa đã bắt mình họp...
- Hừ.
Thức ăn trong căn tin rất bình thường, nhưng có lẽ vì lâu ngày không ăn nên khi ăn lại vẫn cảm thấy nó rất ngon.
Giang Cần húp một chén canh vịt già, nghe thấy Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny hỏi đủ loại vấn đề.
Các cô cũng không phải đến để làm bóng đèn, mà là vì "người phát ngôn" trước mắt này đang rất hot trên mạng. Mọi người đều muốn tự làm người phát ngôn cho chính mình, đặc biệt là trên diễn đàn Zhihu, giống như chọc vào tổ ong người phát ngôn vậy.
Hơn nữa, các cô cũng rất tò mò về việc Multi-group có bị nhắm vào hay không.
- Có thể coi là bị nhắm vào đi, nhưng mọi chuyện đã qua, về sau sẽ êm đềm sóng lặng.
- Cuộc chiến dư luận là chuyện thường thấy trên thương trường, không cần quá quan tâm.
Giang Cần lẩm bẩm, chợt nghe tiếng "lộp độp", là tiếng đũa của Cao Văn Tuệ rơi xuống đất.
Lúc này Phùng Nam Thư đã ăn xong, đưa đũa của mình cho cô.
Cao Văn Tuệ suy nghĩ một chút:
- Tớ không cần, Nam Thư. Tớ không ghét bỏ cậu, nhưng khi nãy các cậu hôn lâu như vậy, mình sợ ăn phải nước miếng của Giang Cần.
"?"
- Tớ dùng, để tớ dùng cho.
Vương Hải Ny đổi đũa của mình với Phùng Nam Thư:
- Để tớ nếm thử nước miếng của Giang tổng.
Phùng Nam Thư phồng má bặm môi đoạt lại chiếc đũa:
- Không cho.
Còn Giang Cần thì đã cảm thấy cả người tê dại:
- Tiểu phú bà, ký túc xá của các cậu rốt cuộc là chốn bồng lai gì vậy?