Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1219: CHƯƠNG 1218: HÔN XONG LIỀN CHẠY, KÍCH THÍCH

Đũa bị cướp đi, không nếm được nước miếng của tổng tài chục tỷ, Vương Hải Ny đành thở dài một tiếng và đi lấy một đôi đũa mới.

Xâm phạm trước mặt vợ thật kích thích, nhưng tiếc là không thành công.

Tuy nhiên, vẻ mặt khẩn trương vừa rồi của Phùng Nam Thư lại rất nhiều đường, bình tiểu dấm tinh.

Giang Cần cũng đã no bụng, vỗ vỗ bụng, bỏ thìa và thở dài thỏa mãn. Sau đó, hắn bỗng nhiên nhớ ra một chuyện và vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

- Đúng rồi, chuyện ảnh chân ngọc, các cậu có ai giải thích một chút hay không?

"?"

Nghe được câu này, thìa canh trong tay Phùng Nam Thư leng keng một tiếng rơi vào trong đĩa, sau đó lập tức bày ra vẻ mặt không liên quan đến mình.

Mà Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny thì ngẩng đầu, lộ ra vẻ mặt mờ mịt:

- Chân ngọc gì?

- Chính là trong khoảng thời gian tôi đi công tác này, có một tiểu Mị Ma mỗi ngày đều gửi ảnh chân cho tôi, góc chụp còn cực kỳ xảo quyệt.

Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny liếc nhau:

- Chúng tôi không dạy cái này.

Giang Cần lấy di động ra nhìn thoáng qua:

- Không phải các cậu dạy sao?

- Là loại ảnh chân ngọc gì?

- Nó rất đẹp, rất quyến rũ, rất...

Vương Hải Ny nhanh tay lẹ mắt đoạt lấy di động của Giang Cần, xem xong liền hô to chấn động:

- Phùng Nam Thư, cậu và chồng cậu chơi trò biến thái như vậy sao?

Cao Văn Tuệ cũng lại gần liếc mắt một cái:

- Tuyệt đối không phải Vương Hải Ny dạy, chính cậu ấy còn không biết, cậu ấy giỏi lắm thì dùng sức ép nó xuống thành hình kênh rãnh thôi, lại còn nửa che nửa đậy nữa chứ.

- Nói bậy, cái kia của tớ không cần ép, nó vốn đã vậy rồi!

- Phùng Nam Thư mới gọi vốn là có, cậu chỉ tính là nhân tạo thôi!

Giang Cần thầm nghĩ các người đang nói bậy bạ gì vậy? Tôi đang rất nghiêm túc hỏi một bộ vị tôi cảm thấy hứng thú, mà sao các cậu bỗng nhiên kéo đến một bộ phận khác mà tôi cảm thấy hứng thú thế.

Tuổi trẻ vốn đã rất dễ kích động rồi, các cậu còn tiếp tục trò chuyện nữa, trong đầu tôi đều có thể mở thịnh yến ngoài trời đấy.

Hắn đưa tay đoạt lại điện thoại di động, quay đầu nhìn về phía Phùng Nam Thư, kết quả tiểu phú bà thế mà tò mò, yên lặng lại gần nhìn thoáng qua, liền bị ông chủ Giang nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, thế là ngay lập tức ngoan ngoãn.

- Cậu nhìn cái gì mà nhìn, đang nói đến mấy cái ảnh chụp chân của cậu đấy, mau nói, lại làm quen bạn bè lẳng lơ gì đúng không? Là ai?

Nghe được chữ này, Vương Hải Ny lập tức đập bàn:

- Cái gì gọi là lại quen biết bạn bè lẳng lơ, cách nói của cậu làm cho tôi cảm thấy rất không tôn trọng người khác đấy nhé!

Phùng Nam Thư nhìn Giang Cần một cái:

- Là mình tự học.

- Tự học thành tài? Không có khả năng, góc chụp này không phải tùy tiện là có thể chụp ra được.

Giang Cần chỉ chỉ tấm ảnh mặc tất đen cao thấu giẫm lên phía trước, phấn nhuận đáng yêu, trong bối cảnh bị làm mờ còn có thể nhìn thấy biểu tình cao lãnh của tiểu phú bà, đây là tấm ảnh hắn không chịu nổi nhất.

Nếu không phải vẫn còn lý trí, thì hắn đã trực tiếp thiết lập thành screensaver.

Phùng Nam Thư kéo cổ áo khoác lên, che khuất nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt trong suốt nhìn hắn.

- Lần trước cậu xem lịch sử tìm kiếm của mình, mình liền tìm Tô Nại nói mình cũng muốn xem của cậu, thế là cô ấy liền cấp quyền cho mình, thế là phát hiện cậu xem cái này mỗi ngày, cho nên học hỏi một chút.

- Được được được, biết ngay là Tô Nại thành thật lâu như vậy, kiểu gì cũng cho mình một bất ngờ lớn, quả nhiên là một bất ngờ lớn.

Giang Cần nói chuyện, trong đầu thoáng hiện ra tiền lương năm số của Tô Nại.

Sau đó leng keng một tiếng, thiếu một con số.

Nhưng sau một lúc lâu lại đinh linh đinh linh tăng trở về, điên cuồng tăng vọt, tốc độ nhanh đến nỗi thiếu chút nữa đã đột phá sáu chữ số.

- Ca ca, đừng trừ lương của Tô Nại.

- Thiếu chút nữa thì tiền lương của cô ấy đã vượt qua mình rồi......

"?"

Lúc này Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny còn đang tranh luận có phải là bị chèn ra hay không, giống như nam sinh so ai tiểu xa hơn, đây chính là một vấn đề có liên quan đến tôn nghiêm.

Bạn học Tiểu Cao là một người thực tế, đinh ninh nói là bị chèn ra, làm cho Hải Vương Ny tức giận muốn kéo cổ áo đi tìm Giang Cần bình luận phân xử.

Phùng Nam Thư không cho Giang Cần bình luận, đưa tay che mắt lại.

Giang Cần suýt thì ngất, thầm nghĩ ký túc xá của tiểu phú bà thật lắm chuyện, thì ra Học giả CP cuồng tình cảm chỉ là điều bình thường nhất.

Cùng lúc đó, đã đến giờ cơm nên rất nhiều người từ bên ngoài lục tục đi vào, vây quanh trước cửa sổ bắt đầu gọi món ăn, ăn cơm.

Rất nhanh đã có người nhìn thấy Phùng Nam Thư, rồi phát hiện ra Giang Cần.

Vì thế, tiếng bàn tán xôn xao chợt vang lên, bất quá phần lớn đều là trạng thái xì xào bàn tán, ánh mắt không ngừng liếc qua bên này, trong miệng còn lải nhải "người phát ngôn" "quảng cáo" gì gì đó.

Có người còn nhìn Giang Cần thất thần, lập tức đụng phải tủ khử trùng, sau đó liền che mặt đội quần rời đi.

Trên thương trường, mọi người thường để ý thủ đoạn và bố cục, nhưng đối với những sinh viên bình thường này mà nói, quảng cáo lại sức nóng thảo luận nhiều hơn, đây cũng là ý nghĩa của quảng cáo truyền bá.

Hơn nữa cái quảng cáo kia của Giang Cần quả thực là có chút lan tỏa, bằng không Phùng Nam Thư cũng không có khả năng thiếu chút nữa ngủ ở trong căn tin.

Rất nhiều năm sau, có thể không nhiều người nhớ đến chuyện Giang Cần nghịch chuyển dư luận và đánh bại đối thủ cạnh tranh, nhưng quảng cáo này có thể sẽ được lưu truyền và thậm chí trở thành dấu ấn của một thời đại.

- Giang tổng, cậu nổi tiếng rồi, bọn họ đều đang thảo luận về quảng cáo kia của cậu.

- Tôi đã quen.

Giang Cần thản nhiên khoát tay:

- Lúc tôi còn chưa trở về kinh đô, có một buổi sáng tôi đi chạy bộ, có một cô bé đuổi theo tôi, hỏi tôi có phải là Ngạn Tổ không, tôi nói không phải, tôi là Giang Cần, cô ấy nói bởi vì rất giống nên nhận lầm.

Cao Văn Tuệ trực tiếp phi một ngụm, thầm nghĩ câu nói vừa rồi thuần túy là lãng phí sáu giây cuộc đời.

Vương Hải Ny cũng bĩu môi, cảm thấy lý do Giang Cần có thể giải quyết dư luận nhanh như vậy, chắc chắn không thoát khỏi quan hệ với cái bản mặt và cái lưỡi bằng sắt của hắn, ai có thể đánh bại hai thứ này chứ.

Thế nhưng suy nghĩ của Phùng Nam Thư lại khác hai người, cô chỉ muốn biết cái cô gái kia là ai.

Theo thời gian trôi qua, người tới ăn cơm càng ngày càng nhiều, số người nhìn chằm chằm bọn họ cũng không ít, thế nên Giang Cần trực tiếp dọn bàn ăn, rời khỏi căng tin, cứ đi nhưng chẳng có đích đến, cuối cùng bọn họ liền đi tới sân thể dục.

Sau đó, bốn người tách ra.

Thời điểm dính lấy Giang Cần, Phùng Nam Thư căn bản không nhìn đường, dẫn cô đi chỗ nào thì cô đi chỗ đó, mà đến lúc hoàn hồn thì cô đã phát hiện mình đã bị bạn tốt đưa tới bức tường giáp ranh rừng phong...

Rồi cô bị áp sát vào tường, đôi môi ngọt ngào bị hôn say đắm.

Thật ra tiểu phú bà đã chuẩn bị tâm lý, bởi vì khi cô nhận ra bạn tốt cố ý dẫn cô đến địa điểm tối tăm, cô đã biết hai người sẽ hôn, nhưng đến khi bị hôn thật cô vẫn ngây ngốc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!