Tiếp đó cô ngoan ngoãn dựa vào mặt tường, hai tay đặt ở phía sau, cảm giác mình lại bị hôn chết.
Sau một nụ hôn thật sâu, cả người Phùng Nam Thư cứ mơ mơ màng màng, chỉ nhớ rõ mình vô tình kích thích cái gì đó, sau đó cái mông vểnh đã bị đánh mạnh hai cái.
Còn nghịch, còn bị đánh, nghịch tiếp là bị đánh tiếp.
Cuối cùng Phùng Nam Thư mở to mắt, đáng thương núp ở trong ngực hắn, đã mê muội đến không biết đông tây nam bắc là hướng nào.
- Bọn họ...... người đâu hết rồi?
- Bên kia có một đôi, không biết có phải hay không.
- Chắc chắn là không, bọn họ không hôn nhau.
- Còn cặp bên trái thì sao?
- Hẳn là cũng không phải, kỹ thuật hôn của Giang tổng rất đỉnh, nào giống cái này, run rẩy giống như lần đầu tiên.
Cao Văn Tuệ cùng Vương Hải Ny đi quanh sân thể dục tìm một vòng, nhìn thấy người ta hôn môi liền dừng lại nhìn một hồi, kết quả cái nào cũng không phải.
Cái rét cuối thu len lỏi khắp sân thể dục, khiến nơi này vắng lặng đến rợn người. Ngoại trừ đôi tình nhân đang mải mê với thế giới riêng, chẳng còn mấy bóng người qua lại. Vậy mà hai người họ vẫn có thể đi lạc? Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny tuyệt đối không tin.
Cố ý, khẳng định là cố ý.
Hôn nhau thì hôn nhau, đều là sinh viên đại học, ai chẳng hiểu. Nhưng hôn nhau cần gì phải đưa nhau đi trốn chứ? Coi bọn họ như người vô hình sao!
Lúc này Phạm Thục Linh vừa ăn tối ở căn tin xong, từ xa đã nhìn thấy hai người bọn họ. Cô không kìm được bước chân mà tiến lại gần.
- Sao hai người lại ở đây? Trở về ký túc xá không?
- Về chứ, nhưng bọn tớ đang tìm Giang Cần và Phùng Nam Thư, hai người bọn họ đang lén hôn nhau.
Ánh mắt Phạm Thục Linh lập tức sáng ngời:
- Mẹ kiếp, bọn họ rốt cục cũng yêu nhau rồi sao? Thật đáng mừng!
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny sửng sốt một chút:
- Ầy... vẫn chưa.
- Hả? Không yêu đương thì hôn kiểu gì?
Cả năm ba đại học Phạm Thục Linh đều bận rộn thi nghiên cứu sinh, sau đó lại tham gia phỏng vấn, chuẩn bị luận văn, bình thường ở phòng tự học ngẩn ngơ cả ngày, không khóa cửa cũng không trở về ký túc xá, cho nên tin tức cập nhật không quá kịp thời.
Cao Văn Tuệ hạ giọng:
- Bọn họ định nghĩa lại tình bạn, bây giờ bạn tốt đã có thể hôn nhau.
"?"
Nhưng không đợi cô tiếp tục hỏi, cô đã nhìn thấy Phùng Nam Thư được Giang Cần dẫn về, hai người dọc theo đèn đường bên rừng phong, hai bóng người cao gầy dù có nhìn thế nào cũng đẹp đôi.
Lúc này Phùng Nam Thư đã lấy lại tinh thần, từ đằng xa cô đã thấy được Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny "đi lạc", sau đó cũng thấy được Phạm Thục Linh, lập tức giơ tay lên vẫy vẫy.
Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny vừa nhìn thấy bọn họ, lập tức tiến lên một bước, nhưng còn chưa mở miệng, Giang Cần cơ trí đã dùng lời oán giận trên mặt.
- Sân thể dục lớn như vậy, quỷ cũng không có mấy người, sao mà các cậu cũng có thể đi lạc thế?
"???"
Giang Cần tỏ vẻ tức giận, dắt Phùng Nam Thư đến trước mặt ba người:
- Tôi cùng Nam Thư tìm các cậu nửa giờ, miệng… Chân đều tê, các cậu không biết xấu hổ sao?
Cao Văn Tuệ ha hả một tiếng:
- Tốt nhất là chân mỏi chứ không phải miệng.
- Chậc......
Giang Cần mím môi:
- Không học hành là thật sự không được, sinh viên nói chuyện gì tôi cũng không hiểu nổi. Mà may là tìm được hai cậu, tiểu phú bà, mình về trước nhé.
Cao Văn Huệ và Vương Hải Ny vốn dĩ không muốn buông tha cho hắn, vươn tay ra cản lại, nhưng Giang Cần chạy thật nhanh, chỉ chớp mắt đã biến mất tăm hơi.
Hôn xong liền chạy, kích thích!
Giang Cần chạy ra khỏi sân thể dục, bỗng nhiên cảm giác điện thoại di động trong túi không ngừng rung động, mở ra nhìn, là WeChat của Tào thiếu gia.
"Lão Giang, cậu đã về chưa?"
"Tôi nghe bọn họ nói cậu đang ở trong căng tin? Thật không vậy?"
"Nói chuyện đi chứ, rốt cuộc cậu đã về chưa, đừng chơi trò bất ngờ gì gì đó với tôi đấy!"
Giang Cần nheo mắt lại, cảm thấy chữ Hán thật kỳ diệu, lúc nào cũng có thể diễn đạt ra những ý nghĩa khác.
Ví dụ như Tào thiếu gia, đầy màn hình đều viết như kiểu cậu đừng đến đây!
Phòng 302 đèn đuốc sáng trưng, Tào Quảng Vũ mặt mày nghiêm trọng đi tới đi lui, từ ban công ra cửa rồi lại từ cửa vào ban công.
Vừa rồi y xem bài đăng trên mạng, bên trong có ảnh chụp lão Giang ăn cơm trong căng tin.
Chết tiệt, xong đời rồi, có lẽ hắn đã quay về thật rồi.
Hoàn tiền chục triệu, làm người phát ngôn cho chính mình, bây giờ trên mạng tràn ngập tin tức về hắn, vô số cư dân mạng trẻ tuổi tranh nhau bắt chước, đây chẳng phải là có thể phun chết người sao.
Trước đây, y vẫn luôn dùng chiều cao 1m8 để chống đỡ, nhưng lần này e là không chống đỡ được rồi.
Tào thiếu gia ghen tị muốn chết, y cũng thích trang bức, nhưng chưa từng dám tưởng tượng đến cảnh hoành tráng như vậy, ngay cả trong mơ cũng chưa bao giờ, cảnh tượng này chỉ nghĩ đến thôi cũng đã thấy hãi hùng rồi.
- Tào ca, hay là cậu ra ngoài trốn đi, nửa đêm hãy quay về.
- Hoặc là, lấy độc trị độc, dùng vật lý để chống lại ma thuật.
Chu Siêu đưa tay cầm cuộn băng dính đã chuẩn bị sẵn cho Tào Quảng Vũ:
- Quấn một vòng quanh miệng, chết cũng không nói, quấn một vòng quanh tai, cái gì cũng không nghe!
Tào thiếu gia: “…”
Đúng lúc này, Trương Quảng Phát ở phòng bên cạnh đột nhiên đẩy cửa bước vào, ló đầu dò hỏi:
- Có ai chơi bài không?
- Chơi thì chơi, đến ký túc xá của cậu chơi.
- Hả? Sao không chơi ở ký túc xá của các cậu, tôi lấy bài đến đây rồi nè.
- Bên trong có chó dữ, tốt nhất đừng vào thì hơn.
“?”
Trương Quảng Phát nghe nói Giang Cần đã trở về, nên đặc biệt đến đây để rủ chơi bài, ý muốn lăm le kéo gần quan hệ với Giang Cần, ai ngờ lại bị lão Tào đuổi ra khỏi ký túc xá, đi sang phòng 303.
Bây giờ Trang Thần cũng ở trong ký túc xá, sau khi nhìn thấy Tào Quảng Vũ, y hừ lạnh một tiếng, xoay người quay mặt vào tường.
Lúc trước trên mạng lan truyền tin đồn tài chính Multi-group bị đứt gãy, Trang Thần từng phát ngôn bừa bãi, chỉ điểm giang sơn trong căng tin, kết quả là bị Tào thiếu gia chế giễu.
Sau đó, Giang Cần chỉ với ba bước đi đã hoàn toàn xoay chuyển tình thế, giáng cho y một đòn chí mạng, khiến y mấy ngày nay không dám gặp Giản Thuần, sợ bị bạn cùng phòng của cô chế giễu, dẫn đến hiện tại tâm trạng của y vô cùng u ám, nhìn ai cũng thấy ngốc nghếch.
Tất nhiên, ngu ngốc nhất vẫn là mấy ông chủ các trang web kia.
Giang Cần chỉ là một sinh viên đại học, vậy mà lại không xử lý được, chả hiểu bọn họ kinh doanh lớn như vậy bằng kiểu gì.
Trang Thần cảm thấy nếu là mình, loại hình doanh nghiệp rễ cỏ được ươm mầm lên từ trường đại học như Multi-group căn bản không đáng để vào mắt.
Đầu tiên y sẽ làm như vậy, như vậy, rồi như vậy như vậy, thống nhất toàn bộ thị trường, nuốt chửng tất cả nhà cung ứng và người tiêu dùng, đến lúc đấy thì Multi-group làm gì còn chỗ đứng.
Nghĩ đến đây, Trang Thần thực sự rất muốn thể hiện kỹ năng của mình cho bọn họ xem.
Loại cảm giác này khiến y không thể kiềm chế được sự nhiệt huyết muốn khởi nghiệp ngay bây giờ.