Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1221: CHƯƠNG 1220: SƠ Ý PHUN LỆCH

Nhưng y từng tích cóp được năm ngàn tệ, thử khởi nghiệp một lần, kết quả hiện tại dưới gầm giường vẫn còn ba thùng bánh trung thu sắp hết hạn.

Chọn sai đường đua thực ra không liên quan gì đến năng lực, Trang Thần luôn cảm thấy như vậy, bởi vì đó là khởi đầu sai lầm, căn bản không có cơ hội để y thể hiện tài năng.

Nếu như được chọn con đường tươi sáng thêm lần nữa, cộng thêm một khoản vốn đầy đủ, y cảm thấy thành tựu của mình sẽ không thua kém Giang Cần hiện tại.

Tài năng thì có, chỉ là thiếu một cơ hội để chứng minh bản thân mà thôi…

Cùng lúc đó, Giang Cần đã ung dung trở về phòng 302, hành động đầu tiên sau khi vào cửa là khóa trái cửa, sau đó gọi tên Tào thiếu gia.

- Thiếu gia, thiếu gia đâu rồi? Tôi nhớ cậu quá!

Nhâm Tự Cường và Chu Siêu nhìn nhau, âu đệt, quả nhiên là dồn nén lâu ngày rồi bộc phát, ngay cả cửa cũng khóa, đây là sợ Tào ca không chịu nổi áp lực mà bỏ trốn sao!

“Giang ca, Tào ca ra ngoài chơi rồi.” Nhâm Tự Cường đáp lại một câu.

Giang Cần hơi sửng sốt:

- Vừa rồi cậu ta còn nhắn tin cho tôi, hỏi tôi khi nào về, tôi còn tưởng cậu ta nóng lòng muốn gặp tôi lắm chứ.

- Ặc, cậu ấy vừa mới đi.

- Hiểu rồi, trốn tôi, ôi chao, còn định chia sẻ niềm vui chiến thắng với cậu ta, không ngờ Tào ca lại là một người anh em tốt không màng danh lợi, có thể cùng nhau chịu khổ nhưng hình như lại không muốn cùng nhau hưởng phúc.

Giang Cần kéo ghế ngồi xuống, ném ba lô lên bàn.

Từ năm nhất đến năm tư, sự nghiệp của hắn ngày càng phát triển, nhưng mỗi lần có sự kiện trọng đại, đều phải được lão Tào chứng kiến thì mới được coi là kết thúc, mấy năm nay đã thành thói quen.

Thiếu đi phân đoạn của lão Tào, cho dù đạt được thành tựu lớn hơn nữa dường như cũng không vui vẻ.

Ồ, hình như mình còn có một cục sạc dự phòng?

Giang Cần đột nhiên đứng dậy:

- Tôi đi dạo ký túc xá bên cạnh một chút.

Chu Siêu nín thở, nhìn Giang Cần ra khỏi cửa, sau đó quay đầu nhìn Nhâm Tự Cường:

- Lần này xem ra Tào ca không thoát được rồi.

"Hãy nén bi thương.”

Giang Cần bước ra khỏi ký túc xá, đi sang phòng 303, vừa vào cửa đã tìm Trương Quảng Phát, kết quả lại bất ngờ nhìn thấy Tào Quảng Vũ:

- Hả? Sao cậu lại ở đây, song hỷ lâm môn à?

Tào Quảng Vũ đưa tay lấy điện thoại di động ra:

- Siêu tử, hay là đưa băng dính cho tôi…

Trương Quảng Phát cũng nhớ ăn nhưng quên nhớ bị đánh, còn nhiệt tình vỗ vỗ chiếc ghế:

- Giang tổng, cùng chơi bài không?

- Các cậu cứ chơi đi, tôi chia sẻ với các cậu một chút niềm vui trong chuyến đi kinh đô lần này.

“…”

Trong trường có rất nhiều người đều đã xem quảng cáo, biết chuyện Multi-group bị nhắm vào, nhưng không ai biết chi tiết Giang Cần đã xử lý như thế nào.

Ví dụ như sau khi hắn hoàn tiền cho mọi người, toàn bộ hội trường ngay lập tức loạn thành một nồi cháo, một quảng cáo được tung ra, tất cả đối thủ đều cuống cuồng bắt đầu xử lý quan hệ công chúng, cuối cùng bị chửi đến mức phải tắt cả bình luận.

Còn hắn thì bất động như núi, ngồi yên ổn, khóe miệng khẽ cười, mắt thấy hội nghị ký kết sắp sụp đổ, một tin nhắn được gửi đi, tất cả poster liên danh được dán ra, toàn bộ thị trường vạn kiếm quy tông.

Trương Quảng Phát đưa tay lau mặt một cái, sau đó nhìn Tào thiếu gia, sau khi nhập vai, y cảm thấy da đầu tê dại, ngay cả hít thở cũng không thông.

Trang Thần nghe xong vẫn quay mặt vào tường, trong lòng khinh thường.

Vẫn là câu nói đó, nếu để y lên, thì bây giờ căn bản không đến lượt Giang Cần ở đây nói này nói nọ đâu.

- Giang tổng, lần này ầm ĩ như vậy, trên mạng đều nói Multi-group bị nhắm vào, nhưng rốt cuộc là ai nhắm vào các cậu?

- Nhìn bề ngoài là những đối thủ cạnh tranh như DianPing, LaShou, Nuomi, Wowo, nhưng đằng sau hẳn là Alibaba và Tencent giật dây.

Giang Cần mím môi:

- Bọn họ muốn nhập cổ phần, nhưng bị tôi từ chối. Lần này chơi chiến tranh dư luận thực ra cũng là muốn ép tôi đứt gãy tài chính, cùng đường mạt lộ, đáng tiếc thủ đoạn vẫn kém một chút, cuối cùng vẫn thất bại.

- Đậu xanh, Tencent và Alibaba á?

Trương Quảng Phát bị phun cho nín, đến cả thở ra cũng không dám thở mạnh.

Còn Tào thiếu gia thì liếc y một cái đầy bất lực, đời không còn gì tiếc nuối, thầm nghĩ hỏi hỏi hỏi, mẹ nó tôi liền biết, đoạn trước chỉ là món khai vị, câu cuối cùng mới là món chính!

Thành thật mà nói, nếu chỉ là những thứ lúc nãy thì thực sự không có tác động quá lớn, dù sao thì hội nghị giao lưu ngành nghề, hội nghị ký kết, dạ tiệc, những cảnh tượng này bọn họ đều chưa từng trải qua, cũng khó tưởng tượng.

Nhưng Alibaba và Tencent thì bọn họ biết, thậm chí còn thường xuyên sử dụng sản phẩm của bọn họ.

QQ, Taobao, thậm chí là CF mà bọn họ còn chết mê chết mệt.

Ở trong lòng những sinh viên đại học bình thường, hai công ty này là những doanh nghiệp khổng lồ, thuộc loại tồn tại ở cấp độ trần nhà.

Bị hai ông trùm này nhắm vào, đây mới thực sự là cột mốc phản ánh vị trí hiện tại của Giang Cần.

Tích tích tích…

Nhưng vào lúc này, Trang Thần đột nhiên phát hiện điện thoại di động của mình hiện lên một cửa sổ pop-up, là tin nhắn QQ từ Giản Thuần.

“Có đó không?”

Trang Thần hơi sững sờ, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, đây là Giản Thuần chủ động tìm y:

“Mình đây, Thuần Thuần, có chuyện gì sao?”

Giản Thuần:

“Không có gì, chỉ là hỏi cậu đang làm gì.”

“Mình đang nằm trên giường, còn cậu?”

“Mình cũng vậy.”

Giản Thuần gửi xong ba chữ này lại bổ sung thêm một câu:

“Mình thấy mọi người trong nhóm đều nói Giang Cần đã trở về, thật hay giả thế? Cậu ấy có ở trong ký túc xá không?”

Sắc mặt Trang Thần cứng đờ, trầm mặc một lúc lâu mới tiếp tục đánh chữ:

“Ừ, đúng là về rồi.”

“Vậy cậu chụp cho mình hai tấm xem nào.”

“?”

Trang Thần suy nghĩ một chút, đưa tay vuốt tóc, xoay camera chụp một tấm selfie.

Giản Thuần: “…”

Trang Thần gửi một biểu tượng cảm xúc cười ngây ngô:

“Nằm trên giường lâu, tóc hơi rối.”

“Mình không bảo cậu chụp cậu, mình bảo cậu chụp Giang Cần giúp mình cơ.”

“Chụp cậu ta làm gì?” Đầu óc Trang Thần lập tức ong ong, khó có thể tiếp nhận.

Giản Thuần trả lời rất nhanh, đó là tốc độ mà Trang Thần chưa từng thấy qua:

“Không phải mình muốn, là Tình Tình muốn xem, cậu giúp một chút đi, chúng ta là bạn bè mà, hay là như này, mình có thể đáp ứng một yêu cầu của cậu.”

Hơi thở của Trang Thần ngay lập tức trở nên gấp gáp:

“Thật sao?”

“Ừ.”

“Vậy ngày mai cậu đi ăn cơm một mình với mình đi!” Trang Thần đưa ra một yêu cầu rất quá đáng.

Giản Thuần gửi một biểu tượng cảm xúc OK:

“Mau đi chụp đi.”

Trang Thần do dự một chút, sau đó chụp ba tấm ảnh bóng lưng của Giang Cần, gửi cho Giản Thuần, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa phẫn uất vừa xao động.

Tuy nhiên dường như Giản Thuần không hài lòng, lại yêu cầu y chụp ảnh chính diện.

Trang Thần bất lực, đành phải giả vờ đi vệ sinh, chụp vài tấm ảnh trước mặt Giang Cần, sau đó gửi cho Giản Thuần.

“Cảm ơn nhé, mình bận trước đây.”

“?”

Trang Thần nhìn tin nhắn của Giản Thuần, lông mày không khỏi nhíu lại, ánh mắt trở nên mờ mịt hơn rất nhiều:

“Không phải cậu đang nằm trên giường rồi sao? Bận gì chứ.”

Tin nhắn được gửi đi rất lâu nhưng lại không có hồi âm, như thể đã chìm vào đáy biển.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!