Mà điều đáng buồn nhất là, chính hắn là người đã tiễn đưa tất cả bọn họ.
Lúc này, tại chi nhánh LaShou ở Tây An, Chu Chấn Hào - “tôi đích thân ra tay” - nhìn quảng cáo của Multi-group tràn ngập khắp nơi ngoài cửa sổ. Dưới ánh chiều tà, y lặng người suy tư hồi lâu.
Hiện tại, hầu hết các chuỗi thương hiệu lớn trên thị trường đều đang ‘dạng chân’ chờ Multi-group ‘đút vào’. Còn những thương gia khác thì đều nghe gió liền động, chỉ đứng bên phe cường giả, thỏa đáng cỏ đầu tường.
Lại thêm, chất lượng dịch vụ của Multi-group cùng với thương hiệu Nghiêm Tuyển cao cấp hơn LaShou rất nhiều, khiến Chu Chấn Hào hoàn toàn không có khả năng chống cự.
Chỉ sau hai năm, Chu Chấn Hào như bừng tỉnh khỏi một giấc chiêm bao mua nhóm. Nhận ra rằng mình vẫn chỉ là "Tiểu Chu", trong khi Giang Cần đã thực sự trở thành "Giang tổng" đầy quyền lực.
"Chấn Hào, ra ngoài ăn cơm không? Tôi đang ở Tây An."
"Tử Khanh? Sao em lại đến Tây An?"
"Kế hoạch Multi-group tiến vào Tây An là do tôi phụ trách."
Lời nói của Diệp Tử Khanh như một lời nhắc nhở: tôi vừa đánh bại anh đấy, sao anh lại không nhớ tôi chứ?
Chu Chấn Hào ngạc nhiên một hồi, rồi phát hiện ra người bạn tốt năm xưa giờ đây đã trở thành dáng vẻ của Giang Cần. Tiếp đó y từ chối lời mời của Diệp Tử Khanh, tuy nhiên trong lòng vẫn cảm thấy thật nhiều nỗi niềm không biết tỏ cùng ai, không biết giải quyết như thế nào.
Chu Chấn Hào không thể hiểu được, làm thế nào mà một dự án khởi nghiệp của trường đại học lại có thể tung hoành ngang dọc thị trường toàn quốc, đánh bại cho bọn họ phải đào vong tứ phía, thậm chí là bị tát thẳng vào mặt giữa chốn đông người.
Thực ra tâm trạng của y cũng tương tự như Trang Thần, bởi vì y chỉ đóng quân ở Tây An và chưa từng trải qua cuộc chiến giành giật ở các thành phố lớn, thế nên luôn cảm thấy khó hiểu.
Cùng lúc Multi-group thâm nhập thị trường tỉnh lẻ, UnionPay và Tenpay cũng đã dần được tích hợp vào Multi-group, trở thành phương thức thanh toán thứ hai và thứ ba.
Khi biết tin tức này, Bàng Nhụy nheo mắt, nhận ra Multi-group đây là đang bày tỏ sự bất mãn vì cuộc chiến dư luận trước đó.
Tuy nhiên, Alipay vẫn còn được định vị là phương thức thanh toán mặc định, vẫn thể hiện sự độ lượng và khiêm tốn của Giang Cần.
Bên kia, Zhihu, Fetion và MiTalk cũng đã chính thức hợp tác và bắt đầu triển khai kế hoạch mở rộng. Bước đi này cũng khiến Tencent phải im lặng rất lâu.
Nhưng vẫn giống như sách lược nhằm vào Alibaba, Zhihu vẫn ưu tiên vị trí đề cử tốt nhất dành cho WeChat.
Quảng bá của công cụ thanh toán vẫn đang trong giai đoạn đầu, đến bây giờ WeChat vẫn chưa có định hướng rõ ràng cho tương lai.
Vào thời điểm mấu chốt này, Multi-group bất ngờ tung ra một đòn giả, khiến bọn họ suýt nữa thì tăng xông.
Tuy nhiên, sau đó Multi-group lại không có động thái nào khác mà là tiếp tục tập trung vào thị trường mua nhóm, đồng thời mở rộng khu vực kinh doanh và sao chép dán mô hình mua nhóm cộng đồng.
…
Vào một buổi chiều mùa thu, sau khi nghe xong báo cáo kế hoạch đẩy mạnh hoạt động tại các thành phố tuyến hai, Giang Cần lái xe từ trụ sở chính Multi-group trở về Lâm Đại.
Ngụy Lan Lan và Đổng Văn Hào đi cùng hắn, chủ yếu là vì học viện mời bọn họ về trường diễn thuyết và truyền cảm hứng cho đàn em khóa dưới.
Hai người bọn họ, còn có Tô Nại, Lộ Phi Vũ, Lô Tuyết Mai và thậm chí Văn Cẩm Thụy, đều đã trở thành những nhân vật được treo ảnh trên hành lang. Truyền thuyết về bọn họ được truyền tai không ngừng, rất có cảm giác như đây là một học viện thần thoại.
Đi làm thêm, rồi làm thế đéo nào mà làm thành quản lý cấp cao của doanh nghiệp luôn, mẹ nó biết tìm ai nói lý lẽ đây?
- Đã lâu không về Lâm Đại rồi, ông chủ, sao bên khuôn viên phía đông lại có thêm một tòa nhà mới vậy?
- Đó là khu ươm mầm hạt giống khởi nghiệp dành cho sinh viên Lâm Đại, - Giang Cần đáp.
Ngụy Lan Lan và Đổng Văn Hào đều kinh ngạc, lập tức tò mò nhìn vào bên trong qua cửa sổ:
- Sang trọng như vậy?
Giang Cần gật đầu:
- Đây là thành quả của thế hệ trước trồng cây, thế hệ sau ăn quả. Giống như khi cô sắp tốt nghiệp, trường bỗng nhiên thông báo sẽ lắp đặt điều hòa, cô có thể chấp nhận được không? Cho nên, tôi cũng xin một tầng.
- Xin... một tầng á?
- Đúng vậy, xin một tầng để làm cơ sở đào tạo nhân tài cho Lâm Đại. Sinh viên đại học là nguồn nhân lực quý giá, mà mấu chốt là chi phí đào tạo cũng rẻ.
Ngụy Lan Lan liếc nhìn Giang Cần:
- Ngôi trường này sắp biến thành hình dạng của ngài rồi.
Đổng Văn Hào khẽ ho một tiếng:
- Quan trọng là sinh viên đại học còn trẻ nhưng lại rất cố gắng, giống như chúng ta ngày xưa.
Lúc này, Giang Cần giảm tốc và cho hai người xuống xe tại quảng trường trước:
- Mau đi trang bức đi, tôi đến căng tin ăn trưa cái.
- Cảm ơn ông chủ.
- Nhớ kỹ nhé, khi nhắc đến tôi, hãy gọi tôi là 'ngôi sao học tập'. Cái biệt hiệu này đã lâu không được nhắc đến rồi, tôi sợ mọi người quên rằng tôi cũng từng là một sinh viên giỏi.
“...”
Sau khi thả Ngụy Lan Lan và Đổng Văn Hào xuống xe, Giang Cần lái xe đến căn tin, định kiếm một phần cơm. Kết quả lại thấy Trang Thần đang đi về phía mình, mặt mày tái xanh.
Căng tin số hai của Lâm Xuyên rất lớn, bốn cửa ra vào ở bốn hướng đông tây nam bắc. Có thể trùng hợp gặp được y như vậy là điều rất không dễ dàng.
Nhưng một giây sau, Trang Thần như là một con mèo bị giẫm đuôi, dừng lại trước mặt Giang Cần, hàm răng nghiến chặt phát ra tiếng kêu “ken két” rất chói tai.
Giang Cần nheo mắt, hỏi:
- Thèm đòn à?
- Không!
Trang Thần cọc cằn vén rèm cửa lên và bước ra ngoài, từng bước đi đều rất hùng hổ.
Giang Cần lắc đầu, không hiểu nổi người trẻ thời nay đang nghĩ cái gì, sao mới một ngày không gặp mà đã lăn ra mè nheo rồi.
Hắn bước vào căn tin, gọi món, vừa mới ngồi xuống chưa kịp ấm chỗ đã có một bóng hình xinh đẹp mang theo hương thơm thoang thoảng ngồi xuống đối diện hắn. Cùng lúc đó, một giọng nói dò hỏi vang lên:
- Giang Cần, tôi có thể ngồi ở đây không?
- Ngồi đi, Trang Thần có chuyện gì à? Trông như ăn nhiều bánh trung thu, hai người lại cãi nhau?
Giản Thuần mím môi, giọng ấm ức mở lời:
- Ban đầu chúng tôi đồng ý sẽ ăn trưa cùng nhau, nhưng sau khi đến cậu ta lại cứ nhất định hỏi tôi tại sao cắt móng tay phải, tôi nói bởi vì tiện tay nên cắt, thế là cậu ta liền nổi giận đùng đùng, đúng là con người kỳ quặc.
Giang Cần chậc chậc một tiếng:
- Sinh viên đại học bây giờ yêu đương cũng khắt khe với nhau thế à, ngay cả móng tay cũng phải quản?
- Chúng tôi không yêu nhau.
- Nếu cậu thực sự không thích cậu ta thì cứ nói thẳng, vừa tốt cho cậu, cũng tốt cho người ta.
Giản Thuần thở dài:
- Tôi đã nói với cậu ấy từ năm nhất rồi, rằng là chúng ta chỉ có thể là bạn thân, nhưng cậu ấy cứ không nghe.
Giang Cần liếc nhìn cô:
- Cậu có bao nhiêu người bạn thân?
- Khá nhiều, tại tôi thích kết bạn.
- Cặn bã.
"?"
Giang Cần kiên định cho rằng một người chỉ có thể có một người bạn tốt, đây là quy tắc luật đinh, giống như luật pháp không cấm bạn tốt hôn nhau vậy.
- Nếu cậu đã không thích thì cũng đừng có gieo hy vọng, giống như việc ăn trưa cùng nhau chẳng hạn. Trong mắt những kẻ liếm cẩu, đây là đang bật đèn xanh, giống như cậu đang cho người ta cơ hội, khiến cậu ấy càng khó buông tay, thậm chí là càng lún sâu hơn, cuối cùng cũng chỉ để lại tiếc nuối.