Giản Thuần ngẩng đầu nhìn hắn, có chút bối rối:
- Sao cậu biết những chuyện này?
- Tôi nghe lão Tào nói.
Giản Thuần ồ một tiếng, cảm thấy rất hợp lý. Sau đó, cô cúi đầu uống một ngụm canh nhỏ như thục nữ.
Thực ra sau chuyện ở trên phố đi bộ, cô đã thực sự thích Giang Cần. Tuy nhiên vì hào quang của hắn quá chói lóa nên cô không có can đảm để tỏ tình.
Nhưng sự so sánh sẽ luôn tạo ra tổn thương. Cô không dám tỏ tình với Giang Cần, nhưng cũng không muốn ép buộc bản thân thích Trang Thần.
Nghĩ đến đây, Giản Thuần không thể không nhớ lại lời trêu chọc của bọn họ, cái gì mà cô sẽ sinh con cho Giang Cần và Trang Thần sẽ nuôi thay một đứa, thế là tim cô lại đập rộn ràng.
- Có một số người rất đẹp trai, rất cuốn hút, nhưng nếu những người như vậy quyết tâm độc thân, cậu cũng không cần lãng phí thời gian của mình. Những người như vậy không xứng đáng, cho dù bọn họ có đẹp trai và cuốn hút đến đâu đi chăng nữa.
"?"
Giản Thuần ngẩng đầu liếc nhìn Giang Cần, phát hiện ánh mắt hắn đang lướt về phía điện thoại di động của mình.
Trang Thần gửi tin nhắn QQ cho cô, khiến toàn bộ màn hình sáng lóa lên. Thế nhưng, trên màn hình khóa lại là ảnh Giang Cần đang tung đòn trong quảng cáo.
Hai má Giản Thuần đỏ lên, cô nuốt nước canh trong miệng xuống, vội vàng ấn khóa màn hình, sau đó lấy lý do có việc rồi vội vàng rời khỏi căn tin trong tâm trạng bối rối.
Giang Cần nhặt lên chiếc thìa kim loại trên bàn ăn, xoay nó lại và dùng mặt sau soi khuôn mặt mình, hắn có chút oán giận vì khuôn mặt đẹp trai của mình đã khiến nhiều cô gái lỡ mất tuổi thanh xuân.
Tuy nhiên, đây cũng là lý do khiến Giang Cần không tin tưởng vào tình bạn vĩnh cửu, cũng như không tin vào tình yêu trường tồn.
Kiếp trước, hắn cũng giống như Trang Thần, từng làm liếm cẩu, và rồi không có được tình yêu.
Nhưng kiếp này buông thả bản thân, gỡ bỏ xiềng xích, cuộc sống của hắn lại tràn ngập những bóng hồng, khiến hắn cảm thấy khó có thể tin.
Sống lại một đời, trải qua quá nhiều so sánh và tổn thương như vậy, Giang Cần càng khó tin vào những điều hắn đã từng tin tưởng ở kiếp trước.
Đúng lúc này, có tiếng bước chân vang lên từ phía đối diện. Vương Hải Ny bưng mâm thức ăn đến, ưỡn ngực ngẩng cao đầu tiến đến trước mặt Giang Cần.
- Giang tổng, trêu chọc em gái hả? Không sợ Phùng Nam Thư nhìn thấy à!
- Hải Vương Ny, cho dù cậu nhét mặt tôi vào ngực cậu, thì không có rãnh chính là không có rãnh.
Vương Hải Ny cau mặt, quay người ngồi xuống đối diện:
- Cao Văn Tuệ nói hươu nói vượn, tôi có rãnh!
Giang Cần ăn hai miếng cơm:
- Bạn tốt của tôi đâu?
- Ở ký túc xá đan găng tay cho cậu, đan đến cả đầu ngón tay đều bị đâm rách rồi, tôi đã nói găng tay quá khó đan, nhưng cậu ấy nhất định phải đan. À đúng rồi, có thứ muốn cho cậu.
- Thứ gì?
Vương Hải Ny móc ra hai tấm vé xem phim đưa cho Giang Cần:
- Tôi và bạn trai chia tay rồi, không dùng được nữa. Cậu mời Phùng Nam Thư đi xem phim đi.
- Lại chia tay? Cậu đúng là đồ cặn bã!
Giang Cần nhận lấy vé và nhìn thoáng qua. Trên vé ghi "Những năm tháng ấy, chúng ta cùng theo đuổi cùng một cô gái".
Giang Cần học hành thì không đi, trang bức thì suốt ngày, thế là bỏ lỡ không thiếu trải nghiệm mà sinh viên đáng có.
Rồi bỗng nhiên bị nhắc nhở, hắn mới giật mình nhận ra, ồ, "Những năm tháng ấy" đã được công chiếu rồi.
Hắn nhớ rõ bộ phim này không được quảng cáo rầm rộ, nhưng sau khi công chiếu bộ phim này lại nhanh chóng gây rất nhiều tiếng vang.
Nỗi buồn man mác được khắc họa trong thời học sinh, tình yêu thầm kín không nói nên lời, những yếu tố này đều được sử dụng làm điểm nhấn và rất được hoan nghênh trong quần thể học sinh.
Có vẻ như cũng chính nhờ bộ phim này mà thể loại phim điện ảnh về tình yêu tuổi thanh xuân mới trở thành trào lưu trong nước, dẫn đến việc trong những năm tiếp theo, hầu hết các phim điện ảnh đều có đề tài tương tự.
Tuy nhiên, chất lượng của những bộ phim sau này đều không tốt bằng, không có nỗi buồn man mác mà chỉ có tiếng rên rỉ không vì đau và phá thai sinh non.
Đương nhiên, vẫn có một số bộ phim ‘cận biên’ không coi khán giả là người ngoài vẫn không tệ, vừa trắng vừa tròn.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, bộ phim "Những năm tháng ấy" vẫn đáng xem, ít nhất nó có truyền tải một thông điệp ý nghĩa.
Phim dành 50% thời lượng để kể về sự hồn nhiên và đẹp đẽ của tình yêu sinh viên, 40% để miêu tả nỗi buồn khi chia tay, và đến cuối cùng, nữ chính kết hôn với một người đàn ông giàu có.
Mỗi lần Giang Cần nhớ đến bộ phim này đều muốn khóc, sao năm đó hắn không hiểu được cơ chứ, nếu hiểu thì hắn đã đỡ mất công mấy năm đi đường vòng.
- Vé xem phim này là ngày nào?
- Trong tối nay luôn.
Giang Cần nhét vé xem phim vào túi:
- Cảm ơn, hôm khác mời cậu đi học sau nhé.
Vương Hải Ny liếc hắn một cái, thầm nghĩ người nhà Phùng Nam Thư nói tiếng chó thật nhiều, sau đó lại bỗng nhiên nhắc nhở:
- Nhớ mang theo giấy vệ sinh nhé, mấy đôi tình nhân trong lớp xem xong đều khóc muốn lụt nhà luôn đó.
- Loại phim này chỉ có những kẻ yêu nhau não kia mới khóc thôi, còn tôi và Phùng Nam Thư đều không phải.
"..."
Vương Hải Ny lại liếc hắn một cái, thầm nghĩ làm ông chủ đúng là khác, cả thế giới đều biết hắn và Phùng Nam Thư đều là yêu nhau não, thế nhưng người ta được cái là mặt dày!
Giang Cần ăn cơm xong, trực tiếp bưng đĩa đến khu thu hồi, vẫy tay chào tạm biệt Vương Hải Ny rồi trở về ký túc xá.
Vừa vào cửa, hắn đã nhìn thấy Tào Quảng Vũ và Nhâm Tự Cường ăn mặc bảnh bao, đang chỉnh lại khăn quàng cổ nhỏ đang thịnh hành hiện nay. Còn Trương Quảng Phát thì ôm một bọc phồng tôm, ngồi bên cạnh cùng Chu Siêu nhìn với vẻ mặt hâm mộ, ghen tị.
- Các cậu đi đâu đấy?
- Xem phim 'Những năm tháng ấy'.
Tào Quảng Vũ thắt chặt khăn quàng cổ:
- Nhớ lại tuổi thanh xuân một chút, cũng là để nhắc nhở bản thân phải trân trọng hiện tại.
Giang Cần quay đầu nhìn Chu Siêu:
- Siêu tử, cậu có đi không? Em gái chủ động add QQ của cậu ấy, hai người yêu đương chưa?
- Không, hai chúng tôi không liên lạc nữa. - Chu Siêu vô thức ngồi thẳng người.
Y thực sự muốn dành năm cuối đại học để trải nghiệm thử một mối tình lãng mạn, và cũng đúng là y và học muội chưa từng gặp mặt có rất nhiều đề tài nói chuyện.
Nhưng sau đó, mọi chuyện dần trở nên không ổn.
Vị học muội kia thường xuyên chia sẻ những hình ảnh gay kích thích cho y, và suốt ngày nói rằng người khác giới chỉ vì nối dõi tông đường, trong khi đồng tính mới là tình yêu đích thực, khiến cho Chu Siêu ngày càng hoang mang tột độ.
Mà vị học đệ đã đưa ‘QQ của học muội kia’ cho y, ánh mắt nhìn y càng ngày càng kỳ lạ.
Thế là y cho QQ của học muội kia vào sổ đen luôn, thậm chí còn bỏ cả bóng rổ. Mấy hôm nay y còn không dám đi nhà vệ sinh nam, bởi vì luôn cảm thấy có thứ gì đó đang theo dõi mình.
- Không có người yêu cũng tốt, tiết kiệm tiền. Xem phim tốn tiền, xem phim xong còn phải ăn tối, cũng cần tiền. Những người độc thân như chúng ta, có tiền thì nên tự thưởng cho bản thân, không sướng hơn sao?