Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1226: CHƯƠNG 1225: VỊ TRÀ PHÙNG NAM THƯ

Giang Cần ngồi trên ghế, đang thay đôi giày da.

Chu Siêu không nói gì, nhưng Trương Quảng Phát lập tức tỏ vẻ đồng ý:

- Đúng vậy, Giang ca nói quá đúng luôn, độc thân là thoải mái nhất. Lát nữa chờ bọn họ đi rồi, chúng ta cùng Siêu Tử chơi bài nhé.

Chu Siêu liếc nhìn Trương Quảng Phát, sau đó lặng lẽ đưa hai đầu ngón tay bịt kín tai.

Giang Cần mỉm cười:

- Bài thì thôi đi. Lát nữa tôi muốn dẫn bạn tốt của tôi đi xem phim, tiện thể ăn tối luôn.

"?"

Trương Quảng Phát nghe xong, đầu óc quay cuồng chả hiểu mô tê gì, đành quay sang nhìn Chu Siêu cầu cứu.

Chu Siêu dùng giọng điệu của người từng trải nghiệm để an ủi y:

- Làm quen đi, con người Giang ca rất tốt, chỉ là hơi cứng miệng thôi. Sở thích là nói móc phun người, nhưng mà cũng chỉ vài chiêu như vậy thôi. Trải nghiệm một vài lần là có thể phòng tránh được.

- Hiểu rồi...

Giang Cần đến ký túc xá của Phùng Nam Thư, đón tiểu phú bà ăn mặc lộng lẫy đi xem phim.

Vẫn là chiếc áo khoác kaki phong cách Hàn Quốc quen thuộc, nhưng bên trong đã được thay bằng váy len dệt màu trắng. Trên đôi chân thon dài của cô là đôi tất chân màu đen dày dặn, đi kèm theo đó là đôi bốt ngắn có hình thêu mà Giang Cần đã mua cho cô.

Tay trái của cô ẩn trong ống tay áo, đầu ngón tay thon dài dán một miếng băng cá nhân, đây hẳn là vết thương mà Vương Hải Ny nhắc đến, do đan găng tay nên đầu ngón tay bị kim châm bị thương.

- Sao lại bị thương?

- Lúc xuống giường không cẩn thận thôi, nhưng cũng không đau, chỉ như kiến cắn thôi. - Phùng Nam Thư ngước lên đôi mắt trong veo, giọng nói nhẹ nhàng cất lời.

Giang Cần nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nâng lên nhìn, phát hiện trên băng cá nhân còn viết tên hắn:

- Đây là thao tác gì?

Phùng Nam Thư rút tay về, có chút kiêu ngạo nói:

- Như vậy có thể mau lành hơn.

- Thật hay giả?

- Thật mà.

Giang Cần đưa tay nhét tay cô vào túi áo khoác của mình:

- Vậy có phải bỏ vào túi mình thì sẽ mau lành hơn không?

Phùng Nam Thư không nói gì, nép sát vào hắn, hai người cùng nhau đi về phía cổng trường, ánh mắt trong veo nhưng lại rạng rỡ lạ kì.

Đinh Tuyết và Vương Lâm Lâm cũng đến cổng trường. Bốn người bọn họ đứng ở cổng trường chờ hắn, dự định sẽ đi xe buýt.

Chạng vạng mùa thu rất ngắn, trời tối nhanh như một cái chớp mắt. Đèn neon rực rỡ bên ngoài cửa sổ xe, trên xe toàn là sinh viên trẻ tuổi, phần lớn mọi người đều đi xem phim.

Bọn Tào Quảng Vũ ngồi ở hàng ghế đầu, bị lắc lư theo nhịp xe chạy, thế rồi Đinh Tuyết liền gối đầu lên vai lão Tào.

Vương Lâm Lâm ở phía sau cũng học theo, ngã về phía Nhâm Tự Cường.

Phùng Nam Thư là một cô nàng thông minh nhanh nhẹn, thế là cô cũng nghiêng đầu, rúc vào lòng Giang Cần, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim xi măng cốt thép của hắn.

Xe buýt lắc lư xuyên qua những khu phố sáng tối đan xen. Âm nhạc du dương vang lên, vô cùng hợp tình hợp cảnh.

- Những năm tháng ấy ta bỏ lỡ cơn mưa to, những năm tháng ấy ta bỏ lỡ tình yêu.

- Rất muốn nói cho em biết, nói cho em biết anh không quên.

- Đã từng muốn chinh phục cả thế giới, đến cuối cùng mới nhận ra.

- Thế giới này từng chút từng chút đều là em...

Sau một lúc lâu, xe buýt dần đến Trung tâm thương mại Vạn Chúng rực rỡ ánh đèn. Các học sinh sinh viên đều ồ ạt xuống xe, chạy về phía quảng trường trung tâm thương mại.

Giang Cần dìu Phùng Nam Thư - thiếu chút nữa ngủ thiếp đi trong lòng hắn, xuống xe. Rồi không nhịn được mà nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô:

- Cậu cảm thấy an toàn đến vậy khi ở bên cạnh mình sao? Xe đi “êm” đến mức não cũng muốn văng ra ngoài thế mà cậu vẫn ngủ được ư?

Phùng Nam Thư mơ hồ dụi dụi mắt, nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Thế giới này đối với người sợ xã hội như cô mà nói, quả thực là rung chuyển và bất an, nhưng khi ở bên cạnh Giang Cần, nhất là khi nắm tay hắn, cô cảm thấy vô cùng an toàn.

- Lão Giang, các cậu xem suất mấy giờ?

- Suất bảy rưỡi.

- Chúng tôi là suất bảy giờ mười, sắp bắt đầu kiểm phiếu rồi, đi trước nhé. Bye bye!

Giang Cần nhìn Tào thiếu gia và Nhâm Tự Cường đi vào đại sảnh rạp chiếu phim. Sau đó, hắn mua bỏng ngô và coca, rồi dắt Phùng Nam Thư vào phòng chiếu, tìm chỗ ngồi xuống và chờ đèn tắt.

Câu chuyện trong phim diễn ra rất trôi chảy, cộng thêm đối tượng khán giả được xác định rõ ràng nên tạo cảm giác đồng cảm rất mạnh.

Đặc biệt là khi nhìn thấy nữ chính luôn tỏ ra do dự, thể hiện một sự do dự mạnh mẽ, khiến không ít khán giả bồi hồi nhớ về thời niên thiếu của mình.

Tuy nhiên, Giang Cần chỉ xem phim cho vui, chủ yếu là tập trung vào việc đút bỏng ngô cho tiểu phú bà của mình.

Ngược lại Phùng Nam Thư rất chăm chú theo dõi từng diễn biến trên màn ảnh, không hề lên tiếng, đút gì ăn nấy, thậm chí còn suýt cắn vào đầu ngón tay Giang Cần.

Mãi đến cuối cùng, cảnh tiệc cưới xuất hiện, Giang Cần mới lấy lại được tinh thần, thầm nghĩ thật sảng khoái. Đặt mình vào vị trí của một người giàu có, đây chính là một câu chuyện sảng văn, trong khi những người ngồi ở đằng sau, lúc này đã bắt đầu khóc nức nở.

- Giá như mình biết cậu từ hồi trung học.

- Hả?

Giang Cần ngồi thẳng lại, nhìn về phía Phùng Nam Thư.

Phùng Nam Thư làm một hành động cầm bút, nhìn hắn với vẻ mặt đáng yêu:

- Mỗi ngày đi học đều có thể gặp cậu, vẽ lên quần áo cậu, cùng cậu tự học buổi tối, mỗi ngày đều gọi cậu là ca ca.

Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, như những gợn sóng lan tỏa trong lòng Giang Cần. Trong đó lời nói còn ẩn chứa một niềm khao khát cháy bỏng.

Hình ảnh về những buổi học tối dưới ánh đèn màu cam của trường trung học, những cơn gió mát thổi qua ban đêm, những bộ đồng phục học sinh giống nhau, và tiếng lật sách vang vọng khắp phòng hiện lên trong tâm trí Phùng Nam Thư. Cô không thể tưởng tượng được nếu như bọn họ gặp nhau vào thời điểm đó, mọi chuyện sẽ vui vẻ đến mức nào.

- Nếu như là lúc ấy, có thể chúng ta đã bỏ lỡ nhau.

- Tại sao?

Giang Cần ngồi trên ghế, trầm ngâm một lúc:

- Lúc đó mình chìm nghỉm chẳng có gì, còn cậu là nữ thần của trường, là thiên kim tiểu thư nhà giàu. Lúc ấy mình thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cậu.

Phùng Nam Thư chớp mắt mấy cái:

- Nhưng bây giờ cậu đã muốn hôn mình tắc thở, còn nhào nặn mình nữa.

- Bây giờ là bây giờ, không phải chúng ta đang định nghĩa lại tình bạn sao? Và mình cũng có thêm một chút tự tin nữa.

- Nhưng kết thúc phim này không tốt lắm, mình không thích kiểu kết thúc như vậy.

Giang Cần đưa tay ra sau gáy, khẽ thở dài:

- Tuổi thanh xuân luôn để lại những nuối tiếc nhất định, đặc biệt là tình yêu thời học sinh, tựa như tòa nhà không có nền móng, nhìn bề ngoài vững chãi, nhưng thực chất lại không chịu nổi một cơn gió nhẹ.

Phùng Nam Thư im lặng nhìn hắn:

- Ca ca, không phải là cậu đang nghĩ về Sở Ti Kỳ đó chứ?

- Cái gì? Làm sao có thể, mình không hề!

Phùng Nam Thư nheo mắt lại:

- Cậu nhất định có nghĩ.

Giang Cần cảm thấy tê dại cả đầu óc:

- Mình nghĩ về cô ấy làm gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!