Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1227: CHƯƠNG 1226: VỊ TRÀ PHÙNG NAM THƯ (2)

Phùng Nam Thư hừ hừ mím môi:

- Vừa rồi cậu cứ nghĩ về bạn tốt tiền nhiệm đấy chứ, thế mới làm cho ca ca thở dài còn gì.

- Chết tiệt, sao cậu lại có chút chua vậy? Mà bạn tốt tiền nhiệm là cái quỷ gì?

- Dù sao cũng không phải nghĩ đến mình...

- Mình không nhớ cô ấy, thật đấy, mình chưa bao giờ nói dối cậu mà.

Phùng Nam Thư càng không tin. Cô cũng thường xuyên nói như vậy với Giang Cần, nhưng điều này không ngăn cản cô mỗi ngày giả ngốc lừa hắn.

Giang Cần nhìn tiểu dấm tinh ở bên cạnh, thầm nghĩ phụ nữ quả nhiên đều giống nhau, bé ngốc trong ngốc này thế mà cũng vậy.

Thời điểm bộ phim kết thúc đã là gần chín giờ tối, mọi người rời khỏi rạp chiếu phim, Giang Cần đuổi theo bình dấm tinh của mình trở về đại sảnh.

Tiểu phú bà ngốc nghếch chạy loạn đằng trước, nhìn thấy chỗ ngoặt thì rẽ vào, cuối cùng bị Giang Cần chặn ở lối vào lối thoát hiểm.

Đôi mắt của tiểu phú bà bị bắt được bỗng luống cuống, còn muốn luồn qua cánh tay của Giang Cần, nhưng cô vừa cúi người xuống thì cái mông nhỏ đã bị đánh một cái, lập tức trở nên thành thật hơn, miệng vẫn kiêu ngạo mà mím lại.

- Làm sao cậu biết chuyện giữa mình và Sở Ti Kỳ?

- Mình nghe các bạn cùng lớp xung quanh nói.

Phùng Nam Thư nhẹ nhàng xoa mông trái, lẩm bẩm nói.

Giang Cần tỏ tình với một cô gái, nhưng lại muốn lấy lại bức thư tình giữa chừng, chuyện này đã được truyền bá rộng rãi ở trường trung học. Tiểu phú bà chỉ là không có kỹ năng xã giao chứ không phải là không có tai.

Giang Cần nhìn đôi mắt ngấn nước của cô:

- Thì ra hồi cấp ba cậu cũng là hóng chuyện như vậy.

- Chỉ khi nào bọn họ nói về chuyện của cậu thì mình mới nghe lén một chút thôi.

- Nhan khống đáng giận, cậu tham lam thân thể của mình sớm như vậy à!

Giang Cần đưa tay mở cửa thoát hiểm:

- Vào đi, chúng ta nói chuyện một chút.

Phùng Nam Thư chớp chớp mắt, nhìn hành lang tối tăm chỉ có chút ánh sáng xanh lục, nheo mắt lại:

- Mình lại sắp bị hôn chết…

Tình bạn vốn đã là một điều tuyệt vời, nhưng tình bạn tốt thì lại càng tuyệt vời hơn nữa.

Ai có bạn tốt đều biết, thực ra những khi bọn họ giận dỗi là một cách hành động khác của nũng nịu, hôn một lúc là ổn, hay nói cách khác, hôn một lúc là ngốc luôn.

Giống như Phùng Nam Thư, mặc dù biểu tình lạnh lùng, ánh mắt không cảm xúc, nhưng chỉ cần Giang Cần ngậm lấy cái miệng của cô thì cô sẽ không náo loạn nữa.

Ngự tỷ cao lãnh gì chứ, chỉ là muốn hôn mà thôi.

Giang Cần nhéo cái mông tròn trịa của cô, cảm nhận cái miệng mềm mại ẩm ướt ngọt ngào, dễ dàng khuất phục cơn ghen.

Trong kỳ thi tuyển sinh đại học năm đó, chủ đề bài tiểu luận trong bài thi Ngữ Văn là về tình bạn, cụ thể hơn là về vai trò tích cực của những người bạn tốt trong học tập và cuộc sống của bạn.

Phùng Nam Thư chỉ thi được hơn mười điểm ở câu hỏi tiểu luận, mất danh hiệu Trạng nguyên.

Nhưng nếu bây giờ cô tham gia kỳ thi, có lẽ cô còn không nhận được điểm 0 vì người bạn tốt sắp bị chơi hỏng mất rồi.

Cùng lúc đó, trong hội trường còn có một nhóm mãnh nam khác, cũng vừa mới xem phim xong đi ra.

Một số người trong số họ đã khóc rất thảm, chảy nước mắt nước mũi không ngừng.

Một số người buồn bã nhìn ra đêm tối bên ngoài cửa sổ, đôi mắt đỏ hoe, nhớ về một thời cỏ mọc chim oanh bay lượn.

Nhưng bạn gái đi cùng bọn họ lại không hề cảm thấy đau khổ chút nào, ôm vai, vẻ mặt lạnh lùng, hung hăng hỏi bạn trai của mình: rốt cuộc bây giờ anh đang khóc vì ai đấy?

Tất nhiên, hầu hết đều là độc thân cẩu, đang đứng một bên và xem kịch.

Hầu hết những người này đều là độc thân kể từ hồi mới biết yêu, không muốn thấy nhất là những kẻ khốn nạn có bạn gái như vậy!

Chết tiệt, có đối tượng rồi mà còn đi xem phim thất tình, đáng đời!

Đánh nhau đi, chia tay mới tốt.

Nhưng không biết là từ ai bắt đầu, các cặp đôi ở hiện trường đột nhiên ôm hôn nhau khiến đám anh em độc thân trợn muốn rớt cả tròng mắt.

Không phải vừa rồi còn nói muốn chia tay sao, kết quả mới chớp mắt vài cái mà đã hôn nhau rồi, chết tiệt, bị bệnh hết à!

Lúc này, một mãnh nam họ Tào cũng đang ngồi xổm gần lối thoát hiểm khóc không thành tiếng, che mặt trong nước mắt, kết quả là bị Đinh Tuyết bắt được, đánh một trận.

- Có chuyện gì mà khóc thương tâm vậy, lại nhớ đến ai của năm đó rồi à?

- Chính... Chính là không nhớ nổi, mới... Mới... Mới đáng thương nhất.

Tào thiếu gia nức nở một hồi, khó khăn nói:

- Mẹ kiếp, bây giờ... Bây giờ anh mới phát hiện hóa ra mình là... Hóa ra anh là một trong những nhân vật chạy vặt bên cạnh nam chính!

Đinh Tuyết nhìn y:

- Là cái người lùn nhất đấy hả?

- Là người cao nhất!

Khi người ta xem phim, họ đều nhập cảm vào vai nam chính mà nghĩ về mối tình mà họ đã bỏ lỡ suốt bao năm qua, thế mà thiếu gia lại nhập cảm vai phụ, hồi tưởng lại những năm tháng chạy khắp chốn cùng nam chính.

Sự quật cường lớn nhất của y là nhắm vào người cao nhất trong số các nhân vật phụ.

Y luôn thắc mắc tại sao mình không giống phú nhị đại, chết tiệt, huyễn tưởng của mình dè dặt như vậy, giống được phú nhị đại mới là lạ.

Nhưng vào lúc này, Đinh Tuyết đột nhiên mím môi, đưa tay đẩy y vào tường:

- Khóc cái gì chứ? Dù anh là vai phụ trong mắt người khác, còn là vai vụ lùn nhất, nhưng anh trong mắt em vĩnh viễn là nhân vật chính, nhân vật chính của em.

“...”

Tào thiếu gia rúc vào trong ngực Đinh Tuyết, đột nhiên nức nở một tiếng, Đinh Tuyết khó chịu mà cúi đầu, nhét cái miệng già của y vào miệng mình, hung ác mà mút, đến mức cửa thoát hiểm bắt đầu kêu lạch cạch.

Nhưng chẳng bao lâu, Đinh Tuyết phát hiện ra một điều kỳ lạ.

Lúc cô không dùng lực nhưng cửa thoát hiểm phía sau vẫn kêu vang, hơn nữa còn cực kỳ ồn ào, như thể cánh cửa sắp bị hỏng vậy.

Có người ở bên trong!

Đinh Tuyết lập tức đưa ra phán đoán, định lặng lẽ nhìn lén, nhưng khi muốn kéo cửa ra lại không kéo được.

Đúng lúc này, cửa vang lên một tiếng, hình như chốt cửa đã được mở ra. Giang Cầm nắm lấy tay của Phùng Nam Thư đi ra ngoài dưới ánh mắt kinh ngạc của Đinh Tuyết.

Giang Cần cũng không ngờ là hai người bọn họ, quay đầu liếc nhìn Tào thiếu gia đang dựa vào cửa thở hổn hển, sau đó nhìn vào đôi mắt quyến rũ của y, trong lòng thầm nói thật ngầu.

Hai người này có chút trái ngược lẽ thường nha.

- Hai người làm gì thế?

- Hôn môi một lát. - Giang Cầm sờ lên khóe miệng của mình, lau đi nước bọt của Phùng Nam Thư.

Có một số cái lưỡi ngọt ngào ngày càng linh hoạt, càng ngày càng biết di chuyển lộn xộn, sắp không bắt được nữa rồi.

“?”

Đinh Tuyết ngơ ngác mất năm giây, sau đó không thể tin mà quay đầu nhìn Tào Quảng Vũ:

- Bạn tốt mà cũng có thể hôn môi được à, lại còn trắng trợn như vậy nữa? Anh nhìn dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng của cậu ta đi kìa!

Tào Quảng Vũ bị hôn nên mụ mị rồi:

- Lão Giang nói, Thần Bạn Tốt của cậu ta cho phép hai người họ hôn nhau.

- Cái gì? Ở chỗ quái nào lại có thứ như Thần Bạn Tốt thế?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!