Người trong trung tâm thương mại rất đông, quy trình “giải quyết vấn đề” của các cô gái lại phức tạp hơn con trai vài bước, nên phải xếp hàng khá lâu mới đến lượt.
- Chị nghe lão Tào nói, lúc nãy ăn cơm, ngồi bàn bên cạnh... Là cô gái Giang Cần thích hồi trước phải không? Cựu hoa khôi trường đấy, sao trông quen quen nhỉ.
Phùng Nam Thư mím môi:
- Đó là mối tình đầu của ca ca.
Đinh Tuyết ngẩn người, rồi bật cười:
- Ai mà chẳng từng thầm mến người khác thời học sinh chứ, nhưng gọi là mối tình đầu thì chưa chắc.
“?”
- Vừa nãy khi chúng ta đi mua đồ, Giang Cần có trò chuyện với lão Tào, cũng nhắc đến chuyện này. Cậu ta nói, chỉ có người mà hai bên cùng dành cho nhau tình cảm đầu tiên thì mới xứng đáng được gọi là mối tình đầu.
Đinh Tuyết ấn lấy nước rửa tay, tỉ mỉ chà xát lòng bàn tay ra bong bóng:
- Cậu ta cảm thấy em mới là mối tình đầu của cậu ta.
Phùng Nam Thư sửng sốt một chút, ngơ ngác nhìn Đinh Tuyết, ngay cả bọt trên tay cũng quên rửa sạch.
Sau một lúc lâu, sáu người rời khỏi trung tâm thương mại, ngồi xe buýt trở về trường.
Trên xe đều là sinh viên đại học khóc đến đỏ mắt, có vài người còn là đi xem cùng người yêu, nhưng lúc này bọn họ không ôm cũng không hôn, thậm chí có vài người còn đứng tách nhau ra.
Ngoài cửa sổ bỗng nhiên bắt đầu mưa, mưa bụi mịn rơi xuống trên cửa sổ, phù hợp với “Năm ấy bỏ lỡ mưa to, năm ấy bỏ lỡ tình yêu”, vô cùng hợp với trạng thái hiện tại.
Còn Giang Cần, lúc này hắn đang ôm Phùng Nam Thư vào trong ngực, cho bình dấm một nụ hôn, làm cho tiểu phú bà thở không ra hơi, ánh mắt híp lại rất chặt. Tuy rằng biểu tình đã bình tĩnh lại, nhưng luôn luôn có cảm giác kiêu ngạo giương nanh múa vuốt.
Chiếc xe buýt nhanh chóng dừng bánh tại trạm, ngoài cửa sổ, những hạt mưa thu vẫn tí tách rơi.
Cái lạnh đầu thu thấm đẫm màn đêm, ngay cả ánh đèn đường ấm áp cũng không thể xuyên thấu, chỉ còn lại những tia sáng khúc xạ qua làn mưa, khiến chúng trở nên huyền ảo và sâu thẳm.
Sinh viên xem phim xong lục tục xuống xe ở trạm Lâm Đại, tỏa ra như thủy triều, hướng về phía cổng trường.
Vừa bước vào cổng, Tào thiếu gia đã bắt đầu kêu gào:
- Mẹ kiếp, quả nhiên là lão Giang mời khách, ăn xong vẫn thấy đói meo.
Giang Cần cười khà khà:
- Cẩu tử, cậu có thể lịch sự chút không?
- Hình như nhà ăn vẫn chưa đóng cửa, tầng hai có lẽ bán đồ ăn khuya, chúng ta mua chút gì đó rồi về ký túc xá. - Nhâm Tự Cường xoa bụng nói:
- Lẩu quả thật không đủ no, Giang ca có đi cùng không?
- Không đi, ăn khuya hại cơ bụng, bụng tôi đâu chỉ thuộc về mỗi mình tôi. Hai cậu cứ đi đi, tôi và tiểu phú bà đi trước chờ các cậu. - Giang Cần vỗ vỗ bụng, nhìn hai người bạn đi về phía căn tin, một giây sau đã bị tiểu phú bà phía sau đá nhẹ một cái. Cú đá không mạnh, nhưng bất ngờ.
Hắn quay đầu lại, chỉ thấy thiếu nữ thiên tiên cao lãnh đang đáng yêu nhìn mình, đôi chân thon dài được bao bọc bởi lớp tất đen dường như vẫn còn muốn “tung hoành” thêm.
- Phùng Nam Thư, cậu đá mình làm gì?
- Không biết, chỉ là muốn đá thôi.
Giang Cần nhận ra tối nay cô nàng thật sự rất kiêu kỳ, nhất là sau khi đi vệ sinh quay lại ở Vạn Chúng, cả người đều toát lên khí chất tiểu thư đài các, nhưng không phải kiểu ghen tuông như trước, quả thực khiến người ta khó hiểu.
Nhưng mông của ông chủ Giang đâu phải muốn đá là đá? Hắn vươn tay định bắt cô nàng.
Tiểu phú bà lại nhanh nhẹn như heo ngày Tết, mãi đến khi Giang Cần đi đường vòng qua hành lang, mới chặn được cô ở cửa chính tòa nhà thể dục, ôm trọn vào lòng.
Hai người nhìn nhau ba giây, sau đó dựa vào cột đá hôn nhau.
Khi mà tình bạn đã tràn bình thì những nụ hôn thế này rất khó dừng lại, chỉ cần có thời gian ở riêng là muốn hôn nhau liền.
Nhất là khi bạn tốt có chút kiêu kỳ, hắn liền muốn chinh phục cô, để cô ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng không biết Phùng Nam Thư gặp chuyện gì, hiện tại cho dù bị hôn cũng không thành thật, núp ở trong lòng hắn, giương nanh múa vuốt giống như con mèo nhỏ, hôn xong còn lộ ra vẻ mặt không phục.
Giang Cần thì lại không thể chịu nổi loại khiêu khích này, đánh mông bốp bốp hai cái, kết quả miệng đã bị Phùng Nam Thư cắn nhẹ một cái, sau đó lại bốp bốp hai cái, cô lại cắn.
Tuy rằng không đau, còn có chút mê người, nhưng ông chủ Giang cảm thấy có chút không thích hợp.
- Có phải cậu thích đánh mình không?
- Mình không có...
- Giọng cậu có vẻ không thành thật lắm nhỉ.
- Được a, thực ra có chút chút…
Giang Cần khẽ mắng một câu “hay lắm”, thầm nghĩ: rõ ràng là phạt mà cậu lại coi như khen thưởng? Nghĩ rồi, hắn lại thưởng cho cô hai cái cốc đầu nhẹ.
Phùng Nam Thư bỗng nhiên nhu thuận, lẳng lặng tựa vào ngực Giang Cần, không ầm ĩ cũng không nháo nữa.
Thật ra, từ lúc ra khỏi nhà vệ sinh quán lẩu, đầu óc cô vẫn còn mơ màng, như thể vừa uống rượu. Trong đầu cứ quanh quẩn ba chữ: Mối tình đầu, mối tình đầu, mối tình đầu, mối tình đầu, mối tình đầu......
Giang Cần không biết cô đang suy nghĩ gì, chỉ cảm thấy lỗ tai nhỏ của cô có chút nóng bỏng, vì vậy không nhịn được mà cắn cô hai cái.
- Vừa nãy ăn lẩu cậu có lén uống rượu không đấy? Sao mình thấy cậu có vẻ lả lơi thế?
- Làm gì có. - Phùng Nam Thư đáp.
Giang Cần hít hà hương thơm thiếu nữ thoang thoảng trên người tiểu phú bà, không kìm được buột miệng:
- Thật sao? Cớ sao mình lại thấy cậu có vẻ say rồi?
Phùng Nam Thư nghiêm nghị ngẩng đầu:
- Có lẽ là sức mạnh của tình bạn.
- Nói cũng phải.
Tiểu phú bà khẽ nheo mắt, thầm nghĩ nếu bây giờ mình đưa ca ca đến trạm thu mua soái ca mà bán đi, chắc chắn ca ca còn sẽ tranh đếm tiền giúp mình.
Thể Mỹ Lâu nằm cách siêu thị học viện không xa, cũng gần ký túc xá nữ của Học viện Tài chính. Trí nhớ Giang Cần bỗng chốc quay về năm nhất, nhớ lại cảnh tượng đến đây đón cô ra ngoài.
Lúc ấy, tiểu phú bà còn giữ vẻ cao lãnh, đúng kiểu ngự tỷ khó gần.
Đặc biệt là thời gian mới nhập học, cô thậm chí không biết cười dịu dàng với bạn cùng phòng như thế nào. Hình như chính hắn đã dạy cô ở bên cạnh khối đá phía trước.
Nhưng bây giờ, tiểu phú bà đã bộc lộ nhiều khía cạnh hơn: đáng yêu, ngốc nghếch, kiêu ngạo, hay ghen, thỉnh thoảng lại ăn nói chua ngoa, thậm chí có lúc còn sắc. Hoàn toàn khác với Phùng Nam Thư trước kia - luôn thu mình trong lớp vỏ bọc.
Giang Cần cảm thấy đây mới chính là tính cách vốn có của cô. Nếu cô sinh ra trong một gia đình viên mãn và ấm áp, có lẽ còn đáng yêu hơn bây giờ.
Có điều, gia cảnh giàu có nhưng lại thiếu tình thương, khiến cô phải khoác lên mình lớp vỏ bọc lạnh lùng như một tấm khiên bảo vệ.
- Đúng rồi, tiểu phú bà, hộ khẩu của cậu ở đâu thế?
“?”
Phùng Nam Thư ngơ ngác trong giây lát, hoàn toàn mù mờ trước câu hỏi khó hiểu này.
Giang Cần vừa dứt lời cũng ngớ người, sau đó vờ như không có chuyện gì quay đầu lại:
- Lão Tào này, mua gì mà lâu thế...
Cùng lúc đó, Cao Văn Tuệ vừa đóng cửa Hỉ Điềm trở về, đi ngang qua tòa nhà thể dục bỗng khựng lại.