Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1231: CHƯƠNG 1230: KIÊU KỲ NHƯ SAY RƯỢU

Dưới ánh đèn đường mờ ảo hắt lên bức tường tối tăm, Giang Cần đè bạn cùng phòng của cô lên vách tường, một tay đưa vào trong áo khoác ngoài, một tay vòng qua vòng eo mảnh khảnh đặt ở phía sau, trong đầu cô hiện lên hai chữ, thật chát chát.

Là chị em cùng phòng, Cao Văn Tuệ biết cái mông nhỏ của Phùng Nam Thư vểnh lên bao nhiêu, thật sự là quá đỗi tiện nghi cho Giang Cần.

Lúc này, Phùng Nam Thư đang gối đầu lên vai Giang Cần, bỗng liếc thấy Cao Văn Tuệ. Cô có chút thẹn thùng, vội rụt sâu vào lòng Giang Cần, chỉ để lộ đôi mắt long lanh.

Giang Cần như có cảm giác, quay đầu nhìn Cao Văn Tuệ:

- Ai đấy, đến mà chẳng lên tiếng, lén lút nhìn người ta kết bạn à?

- Hừ, đêm hôm khuya khoắt không về ký túc xá, lại kéo nhau vào chỗ tối tối để kết bạn? Son môi đỏ thế kia, còn dám chối à? - Cao Văn Tuệ trêu chọc.

- Ồ, cậu cũng biết nhìn cảnh đoán tình đấy... - Giang Cần chỉnh lại áo len cho Phùng Nam Thư:

- Tôi đưa tiểu phú bà đi xem phim, những năm ấy gã cho thiên kim hào môn.

Cao Văn Tuệ sửng sốt:

- Cùng cô gái mà cậu theo đuổi hả?

- Gần như thế.

- Còn gặp bạn tốt tiền nhiệm của Giang Cần. - Phùng Nam Thư bổ sung.

Giang Cần quay sang nhìn cô:

- Chỉ gặp mặt, chẳng nói năng gì!

- Ca ca còn tiếc nuối vì chưa kịp nói chuyện gì với bạn tốt tiền nhiệm kia kìa.

“?”

Cao Văn Tuệ bỗng dưng cảm thấy thuyền vừa bị đẩy cực mạnh:

- À, Phùng Nam Thư, vừa nãy cậu dùng kỹ năng của trà xanh đấy à? Học từ ai thế?

Phùng Nam Thư tiến đến, kéo Cao Văn Tuệ về ký túc xá:

- Người tốt, đừng nhiều lời nữa, về xem “Về nhà” với tớ.

“...”

Giang Cần đưa mắt nhìn hai cô gái rời đi, chợt thấy hai tên hàng cùng ký túc thong thả tiến đến.

Hắn định buông lời châm chọc, thầm nghĩ bọn họ mua đồ ăn khuya mà rơi vào cái hố nào à sao mà lâu thế? Nhưng nhìn Tào thiếu gia và Nhâm Tự Cường với đôi môi sưng đỏ, cả ba người bỗng hiểu ý, cùng giữ im lặng.

Giang Cần bỗng chốc hiểu ra, mẹ nó hóa ra chẳng phải do lẩu chưa no, mà là do cuộc vui ở lối thoát hiểm ban nãy vẫn chưa đủ thỏa mãn.

Sau đó ba người không nói gì đi về phía ký túc xá, nửa đường bỗng nhiên bắt đầu nghiêm túc trò chuyện về thế cục quốc tế, trò chuyện cho đến khi đẩy cửa bước vào phòng ký túc xá.

Bấy giờ, Siêu tử đang ngồi thẫn thờ trong ký túc xá, ánh mắt ai oán hướng ra ngoài cửa sổ, trong lòng dâng lên cảm giác chán chường, như thể cả thế giới đang quay lưng lại với y.

Giang Cần tiến lại gần, thầm nghĩ lại phải để tên FA như tôi đến an ủi Siêu ca rồi!!!

Nhưng chưa kịp đến gần, hắn đã bị Tào Quảng Vũ và Nhâm Tự Cường giữ chặt, khuyên can mãi mới từ bỏ ý định đó đi.

Thực ra, Giang Cần cũng lo lắng cho Siêu tử, cảm thấy y đang tự giới hạn bản thân.

Không kết được bạn gái, thì cũng có thể kết vài bạn tốt khác phái hay dính lấy cậu mà, cũng ngọt lắm chứ.

Giang Cần ngồi xuống bàn, đưa tay cầm lấy gương trên bàn, soi một cái, thấy được một vết dấu răng nhợt nhạt trên khóe miệng.

- Lần cuối cùng kia tiểu phú bà còn cắn rất ác...

- Rõ ràng là một bạch phú mỹ lạnh lùng, hết lần này tới lần khác thích bị đánh mông.

Sáng sớm hôm sau, mưa phùn dần tạnh, Lâm Xuyên đón chào một ngày thu ấm áp dễ chịu.

Trên bãi cỏ, dưới những ngọn đèn đường, tiếng nhạc của [Những năm ấy] không ngừng vang lên…

Giang Cần ăn sáng ở căn tin trường học, sau đó đón ánh bình minh đỏ rực, lái xe đến trụ sở chính của Multi-group.

Lúc này là 8 giờ sáng, Lộ Phi Vũ và Văn Cẩm Thụy đã đến, nhưng vẫn chưa đến giờ làm việc chính thức, nên mọi người đang ngồi tán gẫu ở khu vực nghỉ ngơi.

Tối qua Lộ Phi Vũ cũng đã đi xem [Những năm ấy], lúc này đang ngồi trong phòng làm việc ba hoa khoác lác, thậm chí còn đăng mấy bài đánh giá phim lên Tiêu đề Tối nay, để ghi nhớ lại những năm tháng liếm cẩu một cách mù quáng của mình.

- Ông chủ, chào buổi sáng, cậu đã đi xem [Những năm ấy] chưa?

- Xem rồi, cũng khá sướng.

Lộ Phi Vũ sững sờ:

- Một bộ phim thanh xuân đau khổ, mà cậu có thể xem được cảm giác sướng sao?

Giang Cần thản nhiên ngồi trên ghế:

- Trong phim Những năm ấy, vô số liếm cẩu điên cuồng theo đuổi nữ chính, nhưng cuối cùng lại lấy một người giàu có như chúng ta, cảm giác này không phải rất sướng sao?

- Mẹ nhà nó, tôi cảm thấy suy nghĩ của mình trong nháy mắt được khai sáng.

Lộ Phi Vũ sáng mắt lên:

- Cùng một bộ phim, sau khi thay đổi thân phận khác nhau, cách hiểu cũng hoàn toàn khác nhau, điều này có thể áp dụng vào việc sáng tác tiêu đề.

Lúc này Tô Nại cũng bước vào, miệng ngậm một túi sữa chua:

- Ông chủ, thuật toán mới đã vượt qua bài kiểm tra rồi, tuần sau sẽ bắt đầu đi vào hoạt động.

- Khổ cho Nại Nại Tử rồi.

Lộ Phi Vũ quay đầu nhìn về phía Tô Nại:

- Chị Nại, chị đã xem ‘Những năm ấy’ chưa? Xem xong thấy thế nào? Chị là con gái, chắc cũng sẽ tự động nhập vai nữ chính chứ ha?

Tô Nại liếc y một cái, suy nghĩ hồi lâu rồi mới lên tiếng:

- Chị không thích kiểu phim này, cả ngày chỉ biết yêu đương, như thể rời khỏi tình yêu là không sống nổi ấy, không hợp với tam quan của chị. Nhưng mà hôm qua chị có tải về máy một bộ phim khá giống, xem qua thì thấy còn hay hơn ‘Những năm ấy’ nhiều.

- Hả? Còn có phim tương tự?

- Có đấy, không phải chỉ là câu chuyện vài người nam thay phiên nhau cùng một người nữ thôi sao, nhiều.

“?”

Lộ Phi Vũ bối rối một chút:

- Ông chủ, chị Nại và tôi có nói cùng một thể loại phim không thế?

Giang Cần ho khan một tiếng:

- Không chênh nhiều đâu, nhưng những gì cô ấy nói là phần bị lược bỏ của [Những năm ấy], những cảnh này đều không được chiếu, kiểu như bản nạp liệu.

“???”

(*) Chú: nạp liệu: ở mảng truyện có nghĩa là 1 bản (fan) viết lại, cốt truyện gốc không đổi nhưng tràn ngập 18+.

Tác phẩm điện ảnh và truyền hình hiện nay luôn thích lược bỏ một số phần trọng điểm và đẹp mắt, cứ như thể khán giả không đủ tiền trả cho những cảnh đó.

Ví dụ như cảnh động phòng hoa chúc, vừa mới nằm xuống thì đã đến sáng hôm sau, hay như cảnh nam chính cởi áo khoác cho nữ chính, chỉ một giây sau cả hai đã chỉnh trang quần áo xong xuôi.

Khán giả muốn thỏa mãn trí tò mò, còn phải tự đi tìm kiếm thông tin bên lề.

Cho nên, những bộ phim kinh điển mà Nại Nại Tử xem, tuyệt đối có thể xem như phần nạp liệu của phim tình cảm.

Ví dụ như trong “Những năm ấy”, nam chính hôn chú rể, kế tiếp phải là hành vi đè ra chứ? Kết quả là chỉ đánh giả một đòn rồi thôi.

Còn có sau khi nam chính hôn chú rể xong, những vai phụ khác đều nhào tới, đáng lẽ ra phải là từng người thay phiên nhau đè ra? Kết quả cũng không có.

Đấy, rất là coi khán giả là người ngoài.

Bất quá show sinh hoạt thường nhật của người ta lại rất thực tế, bất kể là phần bị lược bỏ nào cũng đều có thể quay được, thậm chí còn đủ các hệ liệt.

- Bộ phim tôi xem hóa ra là phiên bản bị cắt?

Lộ Phi Vũ có chút không thể chấp nhận được:

- Tôi thế nhưng đã trả phí mà, chị Nại, bản đầy đủ xem ở đâu vậy?

.

p/s: quý quá đại đại lão [jamesvo74862] ơi...! Cảm ơn mọi người đề cử, mọi người's KP [maisssss], [Celibate], [TrucLinh], [tpakhoa96], [hoangtong97], [vietthanh421992] và ..........

Bạo liền 5 chương + ++ ngày ngày thêm chương. Chư vị, bình tĩnh a!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!