Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1242: CHƯƠNG 1241: KHOANH MIẾNG ĐẤT

- Nói chuyện lâu như vậy, hẳn là làm ca ca mệt muốn chết nhỉ.

Tần Tịnh Thu trợn tròn mắt, không thể tin nổi:

- Đây là cháu gái ta sao?

Cao Văn Tuệ cười:

- Thím biết ít về cháu gái mình lắm.

“…”

Sau khi rời khỏi Hỉ Điềm, Giang Cần lái xe đưa Tần Tịnh Thu đi tham quan căn cứ khởi nghiệp, còn đặc biệt gọi Đổng Văn Hào đến, kể cho bà nghe về những câu chuyện thời kỳ gánh hát rong.

Tiếp đó, đoàn người di chuyển đến trụ sở Multi-group, lần lượt tham quan các bộ phận: kinh doanh, thương mại, kỹ thuật, nội dung và nhân sự. Tần Tịnh Thu nhận thấy mọi người dường như gọi “bà chủ” to hơn “ông chủ” gấp bội, chứng tỏ cháu gái bà có vị thế đáng nể trong công ty của Giang Cần.

- Bước tiếp theo của Multi-group định làm gì?

- Trọng tâm phát triển sẽ là xây dựng chuỗi cung ứng và bố cục đa mảng trên Internet.

- Cụ thể là sao?

- Thương mại điện tử, hay đúng hơn là đường đua thương mại di động, vừa mới mở ra. Nhiều ngành nghề truyền thống có thể chuyển đổi sang mô hình Internet+, ví dụ như Taobao và Multi-group.

Vừa dẫn Tần Tịnh Thu đi tham quan, Giang Cần vừa nói:

- Taobao kết hợp sản xuất và Internet, còn Multi-group đưa dịch vụ lên mạng. Nhưng hiện tại, những ngành bị thay đổi mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, còn y tế, nông nghiệp...

Hắn chợt nhớ ra điều gì, quay sang Tần Tịnh Thu:

- À đúng rồi thím, thím có thể giúp cháu tìm một khu đất thương mại ở Thượng Hải được không?

- Cháu định xây trụ sở mới?

Giang Cần gật đầu:

- Quy mô Multi-group đang tăng trưởng nhanh chóng, các nghiệp vụ đồng bộ khác cũng đang dần hình thành. Hơn nữa, nhà bạn tốt của cháu cũng ở Thượng Hải, học đại học xong cũng sẽ không đi đâu khác.

Tần Tịnh Thu mỉm cười:

- Chuyện này cứ giao cho thím, đảm bảo cháu hài lòng.

- Cảm ơn thím trước ạ.

Quả thật, Multi-group đang phát triển với tốc độ chóng mặt, số lượng nhân viên đã lên đến hơn sáu nghìn người. Tòa nhà văn phòng do chính quyền Lâm Xuyên cung cấp rõ ràng không còn đủ chỗ.

Hơn nữa, tài nguyên của một thành phố tuyến hai khó sánh bằng thành phố tuyến một. Giang Cần dự định xây dựng một khu công nghiệp riêng ở Thượng Hải, tạo thành quần thể sự nghiệp lớn.

Nếu lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên biết chuyện này, e rằng sẽ tức nổ đom đóm. Bọn họ đã hỗ trợ chính sách, cho mượn cả tòa nhà, vậy mà mỏ vàng của thành phố lại bị một đoạn “tình bạn thuần khiết” dụ dỗ đi mất!

Tuy nhiên, Giang Cần không có ý định di dời toàn bộ. Một số bộ phận vẫn sẽ ở lại, ví dụ như Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên và Quỹ Kim Ti Nam. Hắn chỉ muốn chuyển Multi-group, Zhihu và bộ phận cốt lõi của Tiêu Đề Hôm Nay đến Thượng Hải.

Đến chiều muộn, Ngụy Lan Lan đã đặt khách sạn cho Tần Tịnh Thu. Giang Cần và Phùng Nam Thư đưa bà đến đó. Sau khi làm thủ tục nhận phòng, Giang Cần viện cớ nói chuyện với quản lý khách sạn, để lại không gian riêng cho hai người phụ nữ.

- Nam Thư, đêm nay ngủ với thím nhé, mai chúng ta sẽ khởi hành.

- Phải đi cả tuần lận, đêm nay cháu muốn dỗ dành Giang Cần.

Phùng Nam Thư thông minh chết đi được. Trước đây khi Giang Cần đi công tác cũng vậy, đêm trước hắn luôn đến dỗ dành cô.

Nhưng vào lúc này, tiểu phú bà bị thu hút bởi một hộp nhỏ ba con sói trên đầu giường, ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò.

Tần Tịnh Thu nhập vai mẹ của tiểu phú bà, nên cũng có chút quan tâm hỏi:

- Nam Thư, hai đứa có dùng cái này không?

Phùng Nam Thư lắc đầu:

- Chưa bao giờ ạ.

Tần Tịnh Thu lo lắng:

- Tuy trước cửa nhà hai đứa có trường mầm non quốc tế, nhưng còn chưa tốt nghiệp... Cái này vẫn nên dùng.

“?”

Nửa tiếng sau, Phùng Nam Thư rời khỏi khách sạn trong trạng thái mơ màng, được Giang Cần đưa về đại học Lâm Xuyên, tìm một vùng trũng đạo đức.

Tiểu tả tiểu hữu tròn trịa bị uốn nắn thành đủ mọi hình dạng rồi lại nhanh chóng trở về nguyên trạng.

Tiểu phú bà choáng váng, muốn nói cũng không nói được, chỉ có thể mặc cho sức mạnh tình bạn đánh ngã.

- Ca ca, cậu mạnh tay quá.

- Cậu phải rời đi cả một tuần.

Phùng Nam Thư rúc vào lòng hắn, thầm nghĩ trước đây khi hắn đi công tác có bao giờ bảo cô chơi điện thoại dự phòng đâu.

Bỗng nhiên, Giang Cần cảm thấy trong túi Phùng Nam Thư có vật gì đó phồng lên, có góc cạnh, giống như một cái hộp.

- Thứ này là gì?

- Ốp điện thoại dự phòng.

“?”

Giang Cần sững sờ, lấy hộp ra xem, rồi ngây người. Mấy hôm trước hắn vừa xem bài viết “Làm thế nào để giúp bạn thân lừa chàng trai cố ấy thích lên giường” trên Tiêu Đề Hôm Nay của Cao Văn Tuệ, bây giờ đã bắt đầu thực hiện rồi sao? Trang bị cũng đã mang theo bên người luôn rồi!

Bóng đêm dần buông xuống, Giang Cần trở về từ ký túc xá nữ sinh Học viện Tài chính, trên tay cầm chiếc ba con sói thu được từ bạn tốt. Mượn ánh đèn đường, hắn liếc nhìn qua.

Size lớn nhất.

A, tiểu phú bà nhìn người thật chuẩn...

Cô ấy từng dùng chân dẫm lên, tay đẩy, thậm chí cả... cấn. Có thể chọn chuẩn như vậy cũng hợp lý.

Ông chủ Giang cất ba con sói vào túi, đôi mắt thâm trầm nhìn ra khung cửa sổ nhuốm màu đêm, trên mặt nở nụ cười tự tin.

Nhâm Tự Cường bưng chậu, mới từ nhà vệ sinh trở về, thấy Giang Cần trầm ngâm trước cửa sổ hành lang, không nhịn được tiến lại vỗ vai hắn một cái.

- Giang ca, sao cậu không về ký túc xá, cứ đứng ngẩn người ở đây hoài vậy?

- Tôi chỉ đang cảm nhận ác ý sâu sắc mà thế giới này dành cho những chàng trai xinh đẹp.

Nhâm Tự Cường sửng sốt, cũng nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc:

- Không, sao tôi không cảm nhận được?

Giang Cần lạnh lùng liếc y:

- Cậu có đẹp không? Bình thường không có gì lạ cũng muốn cảm thụ cái này?

“?”

- Đừng làm phiền tôi, cút cút.

Nhâm Tự Cường bưng chậu trở về phòng, không nhịn được mà kể lại:

- Giang ca nói cửa sổ trước cửa phòng chúng ta có thể cảm nhận được ác ý của thế giới này đối với chàng trai xinh đẹp.

Tào Quảng Vũ vừa nghe, lập tức mở cửa đi ra ngoài, sau một lúc lâu lại đi trở về:

- Quả thật là có.

Trưa hôm sau, Tần Tịnh Thu từ khách sạn tới Lâm Đại, đón đi tiểu phú bà với vẻ mặt không nỡ rời xa.

Giang Cần đứng ở giao lộ nhìn theo một lúc lâu, cho đến khi xe của chú Cung biến mất ở phố đi bộ mới thu hồi ánh mắt. Lúc này, hắn nhận được điện thoại của Trương Bách Thanh, hỏi hắn đang ở đâu.

Ông chủ Giang nói mình đang ở trước siêu thị học viên, nói xong lại cảm thấy rất kinh ngạc.

Điện thoại di động của hiệu trưởng Trương khôi phục không tệ a, hai ngày trước còn xuất hiện người máy màu xanh lá cây, hiện tại lại có thể gọi điện thoại, không biết là y thuật của ai mà lại cao minh như vậy.

- Cậu chờ ở đó, tôi sẽ đưa người qua.

- Chết tiệt, không đến mức đó chứ hiệu trưởng, còn dẫn người? - Giang Cần hoảng sợ.

- Nói bậy bạ gì đó, ba trường đại học nổi tiếng ở thủ đô tổ chức một đoàn học tập đến tham quan học tập...

Từ sau khi Multi-group trở thành doanh nghiệp toàn quốc, thường xuyên có giáo viên ngoại tỉnh dẫn đội tham quan Lâm Đại, đều là Trương Bách Thanh đích thân tiếp đãi. Mà căn cứ khởi nghiệp mới đang thi công cũng là hạng mục có thể thổi phồng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!