Đoàn người đi đến chỗ giao nhau giữa đường học viện đến ký túc xá nữ của Học viện Tài chính, Trương Bách Thanh lập tức nhìn thấy Giang Cần, dẫn mọi người hô hào vây quanh.
Phía sau còn có phóng viên Sở Ti Kỳ đi theo, xem ra là được đặc biệt gọi đi theo, dự định làm tài liệu tuyên truyền.
Phía sau cô còn đi theo Vương Tuệ Như và Tư Tuệ Dĩnh, bốn người gật đầu với nhau, xem như chào hỏi.
- Chủ nhiệm Lương, chủ nhiệm Trần, giới thiệu một chút, đây là Giang Cần của trường chúng tôi.
- Đây là Giang tổng của Multi-group?
- Phải, chính là cậu ta.
Trương Bách Thanh cười híp mắt nói xong, nhìn về phía Giang Cần:
- Sao lại cúi mặt?
Giang Cần nhéo nhéo sống mũi:
- Bạn tốt bị người ta mượn đi, không vui nổi.
- Điện thoại của tôi là cậu làm hỏng phải không?
- Điện thoại di động gì, em không biết, em cái gì cũng không hiểu. - Giang Cần ngẩn ngơ.
- Đừng nói chêm chọc cười, mau chém gió vài câu, chuyện điện thoại tôi sẽ không tính toán với cậu nữa!
Giang Cần hạ giọng:
- Em làm gì có dao đâu, em có thành tựu như hôm nay, tất cả đều là nhờ thầy chỉ điểm.
Trương Bách Thanh trợn tròn cả mắt:
- Cậu... cậu, câu nói vừa rồi sao không nói lớn một chút!
- Em khiêm tốn mà.
- Đừng khiêm tốn, hôm nay phải nổ luôn, đây đều là người đến từ thủ đô, trường học nuôi cậu ngàn ngày, dùng cậu nhất thời.
Trương Bách Thanh quay đầu nhìn đám người:
- Đến đây đi chủ nhiệm Lương, chủ nhiệm Trần, chúng ta tìm một chỗ, để Giang Cần kể cho mọi người nghe kinh nghiệm khởi nghiệp của cậu ấy.
- Kỳ thật em không có năng lực gì quá lớn, chỉ là mèo mù vớ cá rán, Multi-group, Zhihu, Tiêu đề Tối nay, những thứ này đều không lấy ra được, em cảm thấy em tự hào nhất vẫn là thân phận ngôi sao học tập Lâm Đại, thành tựu cao nhất là được hiệu trưởng Trương đích thân dạy bảo.
Trương Bách Thanh nghe xong hít sâu một hơi, hô to gió thật mạnh!
Luận khoác lác, Trương Bách Thanh cảm thấy Giang Cần mới là hiệu trưởng!
Sau đó, Trương Bách Thanh lại dẫn mọi người đi tham quan căn cứ khởi nghiệp 208, trông như hướng dẫn viên du lịch dẫn du khách đi dạo nhà cũ.
Nhưng trước khi đi vào, Trương Bách Thanh lại túm lấy Giang Cần, bắt hắn phải tiếp nhận phỏng vấn của trường.
Bởi vì từ sau khi Multi-group trải rộng cả nước, tin tức về Giang Cần của trường còn chưa kịp cập nhật, lúc trước phóng viên Quảng Giáo tìm hắn làm phỏng vấn, hắn vẫn luôn không có thời gian, lần này đúng lúc, bất kể thế nào Trương Bách Thanh cũng phải để hắn lưu lại phỏng vấn.
Vì thế, Giang Cần dẫn Sở Ti Kỳ, Vương Tuệ Như và Tư Tuệ Dĩnh đến phòng 207 ngay bên cạnh.
Kết quả sau khi vào phòng, sofa, TV, tủ lạnh,... khiến Vương Tuệ Như và Tư Tuệ Dĩnh không khỏi ngỡ ngàng.
Còn Sở Ti Kỳ, thay vì chú ý đến những thứ đó, cô lại để mắt đến hai đôi giày da nữ cỡ nhỏ và một đôi giày cao gót, cùng với các loại sơn móng tay, nơ bướm, dây chuyền và gương nhỏ đặt trên kệ giày ở ngay góc tường.
Tuy nhiên, trong phòng không có giường lại khiến Sở Ti Kỳ cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
Tiếp đó. cuộc phỏng vấn diễn ra suôn sẻ. Sở Ti Kỳ năm tư đã trưởng thành hơn rất nhiều, cô đặt từng câu hỏi một, không để lộ quá nhiều cảm xúc cá nhân. Mà Vương Tuệ Như và Tư Tuệ Dĩnh ngồi bên cạnh thì lại có chút căng thẳng.
- Cũng là bạn cũ, đừng căng thẳng như vậy. Uống nước không?
- Không cần đâu, cảm ơn. - Vương Tuệ Như thoáng thả lỏng đôi chút:
- Giang Cần, bộ phim quảng cáo trước của cậu, quay rất đẹp trai.
Tư Tuệ Dĩnh gật đầu:
- Lần đầu tiên nhìn thấy người quen trong quảng cáo, cảm giác thật kỳ diệu.
- Chỉ là tùy ý phát huy một nửa độ đẹp trai mà thôi.
- Thật hài hước, vẫn là cảm giác trước kia, xem ra có tiền cũng không làm cho tính cách người ta thay đổi.
Giang Cần thoáng ngẩn người, thầm nghĩ lời mình vừa nói là sự thật, sao lại thành hài hước rồi.
Vương Tuệ Như quan sát xung quanh rồi hỏi:
- Cậu thường ở lại đây à?
- Không, tôi ở ký túc xá. Chỉ là sau khi Multi-group dọn đi, nơi này trống không, nên tôi bố trí một chút, làm phòng nghỉ.
- Ồ...
Sở Ti Kỳ nhếch khóe miệng:
- Phùng Nam Thư cũng đến sao? Tôi thấy bên kia có rất nhiều giày con gái.
- Ừ, cô ấy rất thích tới đây xem TV.
Giang Cần quay đầu nhìn thoáng qua đôi giày của tiểu phú bà, nhẹ nhàng gật đầu.
Thế nhưng hành động nghiêng người này lại vô tình làm rơi ra một hộp đồ mà tối qua hắn đã cất vào túi nhưng quên lấy ra.
Ba cô gái đồng thời phát hiện ra đồ vật, còn cả dòng chữ “size lớn nhất” in trên đó.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Sở Ti Kỳ mím chặt môi. Cô không ngờ hắn luôn mang theo nó bên mình, lại còn là loại lớn nhất... thật mãnh liệt...
Đúng lúc này, ở ngoài cửa, Trương Bách Thanh gọi Giang Cần ra ngoài, muốn hắn kể lại cho đoàn học tập đến từ kinh đô nghe những câu chuyện xảy ra trong văn phòng này.
Thấy hắn đã đi ra ngoài, Vương Tuệ Như không nhịn được mà lên tiếng:
- Giang Cần và Phùng Nam Thư, tình cảm rất tốt. Tuy rằng nơi này không có giường, nhưng luôn có cảm giác như là nhà.
- Giang Cần lớn như vậy, tình cảm có thể không tốt sao? - Tư Tuệ Dĩnh lập tức thốt lên.
“?”
Cả ba đều đã năm tư, cho dù chưa từng trải nghiệm cũng hiểu rõ, không còn là những cô gái ngây thơ không rành thế sự nữa, bọn họ hiểu rõ tầm quan trọng của “to bự”. Cũng không biết là Vương Tuệ Như nghĩ đến điều gì, thế mà hai má đỏ bừng.
Ai ngờ vào lúc này, Sở Ti Kỳ - vẫn luôn im lặng, bỗng nhiên nhặt hộp ba con sói kia lên, xé một cái, lấy ra, rồi ném cả hộp xuống gầm sofa. Sau đó, cô cởi giày, tháo vớ chân phải và ném vào cùng, rồi xỏ chân trần vào giày lại.
Sắc mặt Vương Tuệ Như lập tức thay đổi:
- Ti Kỳ, cậu làm gì vậy?
- Tớ không cam lòng.
- Vậy cậu cũng không thể làm như vậy. Phùng Nam Thư nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào?
Sở Ti Kỳ mím môi:
- Tuệ Như, tớ thật sự rất thích Giang Cần.
Vương Tuệ Như rơi vào im lặng, còn Tư Tuệ Dĩnh thì không nhịn được mà nói:
- Chẳng lẽ không có Phùng Nam Thư, cậu ấy sẽ một lần nữa thích cậu?
- Cậu ấy có thể thích tớ một lần, thì chắc chắn có thể thích tớ lần thứ hai. Nhưng tớ... không sánh bằng Phùng Nam Thư, chỉ có thể chờ bọn họ chia tay. Nhưng không phải hai người đã nói rồi sao, tình cảm của bọn họ vẫn rất tốt, vậy khi nào bọn họ có thể chia tay.
Nghe những lời này, Vương Tuệ Như và Tư Tuệ Dĩnh chìm vào im lặng.
Hai cô không ngờ, hôm nay kịch bản của phim truyền hình lại trình diễn ngay trước mắt mình.
Nhưng gần như ngay sau đó, cửa phòng 207 bị đẩy ra, Giang Cần đi vào:
- Đoàn học tập muốn đi Hỉ Điềm xem một chút, hiệu trưởng Trương bảo tôi tới thông báo cho các cậu một tiếng.
- Ồ, được rồi....
Vương Tuệ Như và Tư Tuệ Dĩnh không thể phản bội bạn thân của mình, chỉ đành cúi đầu đi ra ngoài.
Giang Cần ho khan một tiếng:
- Tôi vừa làm mất một thứ, các cậu có thấy không?
- Không...... không có.
Sở Ti Kỳ căng thẳng đến nổi cả người như tượng đá, khi đi ra ngoài, cô không dám nhìn Giang Cần, thậm chí còn không cẩn thận đá trúng thùng rác.
Giang Cần nheo mắt nhìn bọn họ rời đi, sau đó cúi đầu đi về phía phòng khách, đặt gối ôm trên sofa xuống, tìm kiếm một chút, rồi với vẻ mặt nghiêm túc, cầm lên một sợi tóc dài màu xanh...