Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1253: CHƯƠNG 1252: THIÊN HẠ THUỘC VỀ NGƯỜI LÀM THÊM (2)

- Giang tổng, bước tiếp theo ngài có định lấn sân sang chợ ứng dụng không? Tôi nhớ Zhihu có một bảng xếp hạng ứng dụng được sinh viên yêu thích nhất, liệu có phải ngài đang có kế hoạch này không?

- Không làm. - Giang Cần lạnh lùng trả lời.

Lữ Chí Xuyên đầu óc mơ hồ:

- Xong rồi, cậu ta thực sự muốn làm chợ ứng dụng, bởi vì nếu cậu ta không làm, cậu ta nhất định sẽ nói là làm!

Giang Cần nhìn khung chat của đối phương lúc xuất hiện, lúc nhập vào, lúc biến mất, biết y bị sự chân thành của mình dọa sợ, vì thế lại nói thêm một câu, thật sự không làm, đảm bảo nhân cách.

Lữ Chí Xuyên tuyệt đối không tin nhân cách của hắn:

- Giang tổng dùng danh nghĩa bạn bè để thề đi.

- Được rồi, lấy danh nghĩa bạn tốt thề, tuyệt đối không làm.

- Cảm ơn Giang tổng.

- Không cần cảm ơn, chủ yếu là làm chợ ứng dụng bên thứ ba không có tương lai. Lĩnh vực này gắn liền với điện thoại di động, những nhà máy điện thoại di động kia sau khi giành được thị phần, sẽ lập tức bố trí hệ sinh thái ứng dụng, đến lúc đó mỗi thương hiệu điện thoại di động đều sẽ có thị trường ứng dụng riêng.

Giang Cần gửi tin nhắn qua WeChat:

- Tôi tải phần mềm, còn phải chuyên môn vào chợ ứng dụng bên thứ ba để tải tiếp, tải cái gì? Biểu tượng của anh đẹp lắm sao?

Lữ Chí Xuyên:

“...”

- Ồ, đúng rồi, tôi nghe nói anh vừa đầu tư Wandoujia cho Alibaba. Không tồi a lão Lữ, nếu không dứt khoát về nhà nuôi heo đi, tôi giúp anh hỏi giá thị trường một chút.

- Giang tổng đừng nói giỡn. - Toàn bộ trái tim Lữ Chí Xuyên đều lạnh lẽo.

Mười phút sau, Giang Cần lại trả lời:

- Tôi đã gọi điện thoại hỏi qua, hiện tại nuôi heo không được tốt lắm, nuôi gà vịt đi.

Lữ Chí Xuyên bối rối một chút:

- Giang tổng còn có bạn bè nuôi heo sao?

- Không phải, chủ yếu là Tiêu đề Tối nay hai ngày nay, tỷ lệ đọc tin tức về dịch tả lợn châu Phi hơi cao, có thể sẽ ảnh hưởng đến giá thị trường.

Giang Cần lại tiếp tục trả lời:

- Đương nhiên, anh còn có một lựa chọn khác, tới bên tôi đi.

Lữ Chí Xuyên lại bối rối một chút:

- Giang tổng hiện tại... là ngại mình kiếm quá nhiều tiền sao?

- Tôi nghèo muốn chết!

- Vậy Giang tổng còn có thể để mắt tới tôi?

- Tầm nhìn con người có giới hạn của thời đại, nhưng điều đó không có nghĩa là khả năng phán đoán của anh có vấn đề. Mặt khác, Ngô Bác của LaShou là một người rất bướng bỉnh, anh có thể kéo LaShou vào chuỗi sinh thái của Alibaba trong lúc danh tiếng của LaShou đang căng thẳng, chứng minh anh rất có năng lực, mà tôi vừa vặn thiếu một giám đốc đầu tư.

Giang Cần tiếp tục trả lời:

- Tôi đã là ông chủ lớn như vậy, cũng không thể mỗi lần đầu tư đều là tôi tự mình đi đàm phán, anh nói đúng không?

Lữ Chí Xuyên tìm một góc yên tĩnh, gõ ra một câu hỏi:

- Giang tổng không đùa tôi chứ?

- Không đùa. Ba lần đầu tư không thất bại, lão Lữ năng lực của anh rất mạnh. Hơn nữa, anh chọn đường đua cho Alibaba, quả thật đều có tương lai tươi sáng, chỉ là mục tiêu sai lầm thôi. Theo tôi, tôi sẽ là đôi mắt của anh.

Lữ Chí Xuyên nghe xong trầm mặc hồi lâu:

- Cậu còn ở Hàng Châu không? Tôi muốn đến gặp mặt nói chuyện.

Giang Cần:

- Đường Thải Hà chiêu mộ nhân tài, lúc đến nhớ mang cho tôi hai phần cơm hộp, mì ăn liền ở quán net quá mẹ nó đắt.

Sau khi báo địa chỉ quán net cho Lữ Chí Xuyên, Giang Cần buông điện thoại, xoa xoa bụng đói, chợt nhận ra ánh mắt khó chịu của tóc vàng đang nhìn mình chằm chằm.

Chưa kịp lên tiếng dọa dẫm, tóc vàng đã bắt chước điệu bộ méo mó của Giang Cần, giơ điện thoại lên miệng:

- Này, Hóa Đằng à, hạn cho ba phút, chuyển ngay cho anh một trăm vạn QQ tệ!

- Cái gì? Cần bốn phút? Rác rưởi! Cho chú mầy năm phút. Nhanh lên!

Tóc vàng vênh váo buông điện thoại, còn không quên liếc xéo Giang Cần đầy khiêu khích.

Nghe xong, mấy người xung quanh bật cười khoái chí.

Cô gái mặc JK bĩu môi, mất hẳn hứng thú với Giang Cần, quay sang chăm chút bộ móng tay của mình.

Giả tạo, phô trương, chẳng chút chân thật.

Tào thiếu gia bên cạnh lại tỏ vẻ tán thưởng, thầm nghĩ tiểu tử tóc vàng này trang bức thật tự nhiên, mình nên học hỏi đôi chút.

Nhưng rất nhanh, ngoài cửa xuất hiện một người đàn ông trong bộ âu phục giày da, đeo kính, thắt cà vạt bước vào quán net, khiến không ít người giật mình. Bởi vì… hình tượng của y có phần giống thầy chủ nhiệm.

Người đến chính là Lữ Chí Xuyên, vội vã chạy tới từ Alibaba.

Trên tay y là hai túi nilon đựng thức ăn đóng gói từ nhà hàng Tứ Xuyên gần đó, còn trong lòng là ánh sáng hy vọng cho sự nghiệp của mình.

Thấy Lữ Chí Xuyên, Giang Cần vỗ vai Tào Quảng Vũ:

- Lão Tào, cơm đến rồi.

Tào Quảng Vũ vừa mới vào game, chẳng buồn quan tâm đến cái bụng nữa:

- Đợi lát nữa đi lão Giang, mặc kệ có chuyện gì quan trọng, chờ tôi bắn chết tên này đã.

“…”

Năm giây sau, Tào thiếu gia buông chuột ra, ngỡ ngàng:

- Cái gì? Bị bắn tỉa? Chúng mày đùa tao đấy à?

Giang Cần nhổ y một cái:

- Phế vật.

Lúc này, Lữ Chí Xuyên đã nhanh nhẹn mở túi nilon, bày biện các hộp thức ăn ra bàn.

Phải nói, toàn là những món ăn cao cấp, chiếm trọn cả chiếc bàn lớn, khiến nhóm thanh niên ở bàn đối diện trố mắt nhìn.

Mà giờ nhìn kỹ lại, người đàn ông trung niên này còn đeo nhẫn vàng, cả người toát lên phong thái thành đạt.

- Giang tổng, tôi không rõ khẩu vị của ngài nên cứ gọi theo sở thích của mình. Mời ngài dùng bữa.

- Cảm ơn Lữ tổng. - Giang Cần cầm đũa lên, gắp vài miếng:

- Chuyện chúng ta vừa trao đổi trên mạng. Nếu anh đồng ý, vậy tiền lương và đãi ngộ ban đầu sẽ tương đương với bên Alibaba. Chi tiết cụ thể chúng ta sẽ bàn sau.

Lữ Chí Xuyên im lặng một lát rồi đáp:

- Được.

- Anh mau chóng giải quyết công việc hiện tại, sau đó thu xếp hành lý đến Lâm Xuyên. Tốt nhất là trong vòng một tháng. Tôi cần anh giúp tôi đàm phán hai khoản đầu tư.

- Hiểu, tôi sẽ hoàn tất thủ tục sớm nhất có thể.

Thực ra, từ khi Lữ Chí Xuyên xách túi thức ăn bước vào quán net, bánh răng vận mệnh của y đã bắt đầu chuyển động.

Đi theo kẻ địch, hay nói đúng hơn là mang cơm cho kẻ địch, y đã không còn đường lui.

Nhưng Lữ Chí Xuyên tin tưởng vào phán đoán và lựa chọn của mình.

Từ cách Giang Cần giải quyết dứt khoát cuộc chiến mua nhóm, đến việc tung ra sản phẩm cạnh tranh trên đường đua thông tin một cách bất ngờ, và quan trọng nhất là tính cách “chó” của Giang Cần, tất cả những điều này khiến y cảm thấy gia nhập Multi-group chắc chắn là một lựa chọn đúng đắn.

Mà thực tế, trong lĩnh vực đầu tư, không phải ai cũng am hiểu mọi ngành nghề, nhưng khả năng nhìn người lại là yếu tố quan trọng.

Giang tổng có sự cuồng nhiệt của một người lãnh đạo đích thực.

Đặc biệt là khi Bành Thắng của Tencent mượn dư luận gây áp lực, hy vọng có thể mua cổ phần Multi-group, câu trả lời của Giang Cần đã lan truyền khắp nơi.

- Từ năm 2009, tôi đã không coi các anh là đối thủ, nhưng hôm nay các anh cuối cùng cũng có chút dáng vẻ của đối thủ.

Tuy nhiên đi cùng với cái cuồng ấy, Giang tổng cũng mang một khí chất chó đáng sợ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!