Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1254: CHƯƠNG 1253: MANG CƠM THEO ĐỊCH

Nghe nói khi đi công tác, hắn vừa ăn không của LaShou vừa uống không của DianPing. Điều này, rất đáng gờm.

Vì vậy, Lữ Chí Xuyên quyết định đến.

Giang Cần quay sang nhìn y:

- Multi-group chỉ là một doanh nghiệp nhỏ, rời khỏi Alibaba, anh không thấy tiếc sao?

Lữ Chí Xuyên sờ mũi:

- Thay vì đầu tư thất bại, tôi hy vọng có thể cùng Giang tổng gặt hái vinh quang. Thế mạnh của tôi là đàm phán, hy vọng có thể dựa vào tầm nhìn nhạy bén của Giang tổng, tham gia vào sự phát triển mạnh mẽ của Internet trong trăm năm tới.

- Nếu các nhà quản lý đầu tư của các doanh nghiệp khác có thể phán đoán như anh, bọn họ đã kiếm được bộn tiền.

- Vậy tốt nhất là đừng để bọn họ nhìn thấy, chúng ta cứ âm thầm phát tài.

Giang Cần hơi ngạc nhiên:

- Ồ, còn chưa ký hợp đồng mà anh đã thấu hiểu văn hóa doanh nghiệp của chúng tôi rồi sao?

Lữ Chí Xuyên cười ngượng một tiếng:

- Tôi đã ngã nhào hai lần, ít nhiều cũng học được chút ít.

- Lão Lữ, tôi không cố ý nhằm vào anh, chỉ là anh cứ đụng trúng họng súng của tôi.

- Tôi hiểu.

Giang Cần duỗi người, đẩy bàn phím ra:

- Anh lái xe đến chứ? Đưa chúng tôi về nhà Tào thiếu gia một chuyến.

Tào Quảng Vũ vội vàng tháo tai nghe:

- Tôi ngồi ghế phụ. Lần trước trò chuyện với Lữ tổng rất vui, vẫn còn chưa thỏa mãn!

“…”

Sau đó, ba người thanh toán tiền, rời khỏi quán net.

Mấy thanh niên bàn bên cùng tiểu tử tóc vàng kia lén lút đi theo, thấy ba người lên một chiếc Mercedes-Benz.

Thấy vậy, tóc vàng vừa gọi điện thoại lúc nãy đầu óc quay cuồng.

Người kia ngồi trong quán net cả buổi, lúc thì nói về thị trường, lúc thì nói về đầu tư, ngay cả mì ăn liền cũng chê đắt, điện thoại di động còn là máy tặng kèm khi nạp tiền.

Nhưng vạn vạn lần, y không ngờ những gì người này nói về Alibaba trong điện thoại hình như đều là sự thật.

Trời ạ! Tóc vàng cảm giác mình đã bỏ lỡ một cơ hội làm giàu.

Nếu lúc nãy gọi mấy anh em chặn hắn ở trong hẻm, ít nhất cũng vơ vét được vài ngàn tệ!

Cô gái xăm hình bên cạnh thì hai mắt sáng rực, lớn tiếng tuyên bố kia là người phát ngôn cho chính mình - Giang Cần.

Cùng lúc đó, Tào thiếu gia đang ngồi ghế phụ, cùng Lữ Chí Xuyên tán dóc về cuộc đời phú nhị đại truyền kỳ, khiến anh ta nổi da gà.

Con mẹ nó, chẳng phải đây là kịch bản phim điện ảnh sao? Sao lại còn là phiên bản nhiều tập?

Rõ ràng đêm qua anh ta đã xem tập này rồi mà!

Tuy nhiên, khi xe chạy đến biệt thự lớn của Tào gia, nhìn thấy khu vườn kiểu Trung Quốc độc đáo, Lữ Chí Xuyên cũng choáng váng như tóc vàng.

- Mẹ nó, cậu thật sự là thiếu gia?

Lữ Chí Xuyên trợn tròn mắt, không ngờ y lại nói thật.

“?”

Tào Quảng Vũ cũng bối rối, thầm nghĩ lần trước trò chuyện vui vẻ như thế, lần này tôi cũng thể hiện ổn định, sao anh lại nói lời bất kính như vậy?

Giang Cần về Tào gia là để thu dọn hành lý. Dù sao hắn đã ở Hàng Châu ba ngày, việc khảo sát mở rộng vận chuyển hàng hóa Hằng Thông và Logistics Park đã hoàn tất, lại còn đào được một giám đốc đầu tư, cũng đã đến lúc trở về.

Sau khi thu dọn đơn giản, hai người bước lên hành trình trở về.

Trong lúc này, Tiêu đề Tối nay - nơi người dùng và nhà sáng tạo nội dung đang bùng nổ về số lượng, bắt đầu liên tục quảng bá các chương trình khuyến mãi hàng ngày cho trà sữa Hỉ Điềm và nhiều nhãn hiệu khác của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên.

Những quảng cáo này không phải là quảng cáo trực tiếp, mà là một loạt quảng cáo mềm.

Cái gọi là quảng cáo mềm là không trực tiếp quảng cáo sản phẩm, giống như phim ảnh không tuyên truyền nội dung, mà tuyên truyền giảm béo vậy.

Viết về mua nhóm cộng đồng tặng thức ăn cho người già neo đơn, viết về trà sữa Hỉ Điềm ở đâu đó xếp hàng dài, viết về một chàng trai không tiền không nhà không bạn gái tổ chức sinh nhật ở Haidilao và được tặng lời chúc mừng cảm động, viết về Dương Ký tặng người già nhặt ve chai một phần sủi cảo nóng hổi.

Bạn thích xem thì xem, không thích thì dẹp.

Nhưng theo những cái tên thương hiệu này lơ đãng lướt qua trước mắt, hiệu quả tăng danh tiếng là chắc chắn có.

Thói quen tiêu dùng của phần lớn mọi người là chỉ tiêu tiền cho thương hiệu mình đã nghe qua, mà đạo lý quảng bá mềm chính là như vậy.

Sau đó lại viết về LaShou bị phạt tiền, DianPing gặp nạn, Nuomi không trụ nổi muốn bán mình cho Baidu.

Vào mùa đông rét lạnh này, bọn họ thân thiết đưa đến cho các thương nhân bạn bè một hồi họa vô đơn chí, đã rét vì tuyết lại giá vì sương.

- Chết tiệt, thật là không nói võ đức!

Tổng bộ DianPing, Trương Thao chửi ầm lên.

Hiện tại y vừa bị kích thích là hai mắt liền tối sầm, hoàn toàn là di chứng mà đại hội mua sắm để lại.

Trên thực tế, từ sau cuộc chiến dư luận đó bị Multi-group hoàn toàn lật ngược tình thế, tất cả trang web mua sắm đều suy sụp.

Hiện tại DianPing chỉ có thể ăn một ít mảng mà Multi-group tạm thời chướng mắt, còn LaShou thì thảm hại hơn, đã bắt đầu điên cuồng cắt giảm biên chế, cũng giống như tình huống lúc trước của Đoàn Bảo.

Baidu ngược lại hào phóng, trực tiếp thu mua Nuomi, để cho ông chủ cùng nhân viên đều có nơi an thân.

Tóm lại, đại chiến mua nhóm xem như hoàn toàn kết thúc, ban đầu có hơn sáu ngàn hào kiệt cùng chia thiên hạ, hiện tại chỉ còn lại có một Multi-group giẫm lên hài cốt mọi người lên đỉnh.

Nghĩ tới đây, Trương Thao không nhịn được mà rơi vào trầm mặc, bắt đầu đau lòng vì số tiền đã đốt trước đó.

- Trương tổng.

- Trần tổng, sao vậy?

Trần Gia Hân đi tới văn phòng tổng giám đốc:

- Có một công ty Internet mới thành lập ở Thượng Hải, hy vọng tôi có thể qua giúp họ.

Trương Thao liếc nhìn cô một cái:

- Công ty nào?

- Nền tảng đặt đồ ăn.

“…”

Trương Thao trầm mặc một lát, sau đó gật đầu, đợi đến khi Trần Gia Hân buông đơn từ chức rời đi, lại bắt đầu mắng Giang Cần một trận.

Mà lúc này Giang Cần lại trở về Lâm Đại, vừa xuống máy bay đã bị nhiệt độ bên này làm lạnh đến run lẩy bẩy, xem ra mấy ngày đầu đông này Lâm Xuyên lại hạ nhiệt độ.

Nhưng Giang Cần lại không quan tâm đến nhiệt độ, ngược lại càng quan tâm đến bạn tốt.

Hôm nay hắn đã báo cáo ba tin, nhưng thẳng đến khi xuống máy bay, tắt chế độ máy bay, nhưng vẫn không thấy tin tức báo cáo của tiểu phú bà gửi tới.

“Ở tiệm net, chưa ăn cơm, xem xong Yến Song Ưng, không biết làm gì, khi nào cậu trở về?”

“Còn ở tiệm net, muốn đào giám đốc đầu tư của bọn họ, hẹn gặp mặt, giám đốc nam, chính là người ăn cơm hôm qua.”

“Lên máy bay, chắc là hai giờ đến nơi, đến Lâm Xuyên rồi nói sau.”

Mình lại trở thành liếm cẩu nữa à?

Giang Cần nhìn tin nhắn mà mình gửi đi, càng xem càng nhíu mày, giống như ông già tàu điện ngầm (meme), vì thế dứt khoát lạnh lùng.

Mặt khác, tiệc mừng thọ của bà nội tiểu phú bà hình như chính là hôm nay, khả năng là bên kia cũng bận tối mày tối mặt đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!