Tiệc mừng thọ bà Phùng đã diễn ra năm ngày trước, nhưng chủ yếu mang tính chất xã giao thương mại, thu hút đông đảo khách mời từ lĩnh vực bất động sản, đầu tư và ngoại thương. Trong số đó, có cả chủ tịch ngân hàng, ban lãnh đạo của công ty viễn thông China Telecom và các ông lớn trong ngành chế tạo truyền thống.
Do sức khỏe bà Phùng không tốt, việc tiếp khách khá khó khăn. Vì vậy, khách khứa trong suốt những ngày qua đều là do Phùng Thế Hoa và Tần Tịnh Thu thay bà chiêu đãi.
Mà tiểu phú bà thì luôn ở bên cạnh bà nội, thỉnh thoảng cùng chú thím gặp gỡ một số thân thích.
Sau khi tiệc chiêu đãi bạn bè kết thúc, không khí trở nên yên tĩnh hơn. Buổi tiệc mừng thọ chính thức với bà Phùng là nhân vật chính diễn ra vào ngày thứ tư, người tham dự chủ yếu là thân thích gần gũi và lãnh đạo các doanh nghiệp hợp tác chặt chẽ.
Phùng Nam Thư ngồi cạnh thím, quan sát những người trong trang phục dạ hội nâng ly chúc mừng, gương mặt ngây thơ, có chút lạc lõng.
Thật ra cô và Phùng gia, có chút không hợp nhau.
Dù là thân thích được mời đến, cô cũng cảm thấy xa lạ, thậm chí không thân thiết bằng bác Ba, bà Hai, thím Sáu và cô Ba ở gia viên Hồng Vinh. Cô có thể chạy đến cửa hàng của bác Ba và gọi lớn “nhà Giang Cần đến rồi”, nhưng lại không thể nói mình là đại tiểu thư Phùng gia.
Không biết phải làm gì, cô chỉ ngồi lặng lẽ ăn uống và bần thần quan sát.
Một số bọn họ hàng xa của Phùng gia cũng cảm thấy xa lạ với cô. Khi được giới thiệu là con gái lớn của Phùng Thế Vinh, ai nấy đều ngạc nhiên, ngoài miệng lời thân tiếng mật nhưng sau đó lại thì thầm to nhỏ rằng chẳng phải con trai cả Phùng gia chỉ có một đứa con trai sao?
Mà chuyện này, cũng không quá lạ.
Sự thật là, “mẹ” đã bảo vệ cô quá kỹ, không để người ngoài biết đến, khiến không ai nhớ con trai cả Phùng gia còn có người vợ cả.
Tiếp đó tến tiệc chính thức bắt đầu, người mời rượu nối tiếp nhau.
Phùng Thế Hoa có phần lu mờ, phần lớn giới kinh doanh và chính trị đều tìm đến Tần Tịnh Thu thay vì ông.
Bản thân Phùng Thế Hoa cũng không mấy hứng thú với việc xã giao, chỉ trò chuyện với người đến bắt chuyện, còn lại thì dành thời gian tâm sự với Phùng Nam Thư về Giang Cần, ung dung tự tại.
- Chú, khi nào cháu mới được về?
- Nhớ Giang Cần à?
Phùng Nam Thư khẽ gật đầu.
Phùng Thế Hoa nhìn về phía Tần Tịnh Thu:
- Không phải thím đã mượn một tuần rồi sao?
- Trả sớm một chút, lần sau còn cho mượn tiếp!
- Nha đầu này, còn chưa lấy chồng mà đã như bát nước đổ đi rồi.
Phùng Nam Thư nheo mắt:
- Lần sau cháu sẽ đến thăm chú thím.
Tần Tịnh Thu vừa trò chuyện xong với ông trùm Đông Nam Á, không nhịn được mà tiến đến nhìn hai chú cháu, khóe miệng nhếch lên:
- Hai người ngồi đây thảnh thơi nhỉ? Để mình em tiếp khách bên ngoài.
- Bà xã, em biết tính tình anh mà, anh không thích hoàn cảnh này.
- Thím à, thím biết cháu mà, cháu sợ giao tiếp lắm.
Tần Tịnh Thu liếc nhìn hai người, khóe miệng khẽ nhếch lên:
- Hai người đúng là giống cha con.
Thực ra, cô khá bất ngờ với biểu hiện của Phùng Nam Thư những ngày qua. Tuy vẫn giữ thói quen ít nói với người ngoài, nhưng ánh mắt không còn vẻ căng thẳng như trước.
Thậm chí, cô còn có thể bình tĩnh ngồi giữa đám đông, rõ ràng đã không còn sợ giao tiếp.
Giang Cần chỉ trong ba năm đã làm được điều mà cô nhiều năm không thể.
Suốt buổi tiệc, có không ít thiếu gia xuất thân danh giá, ngoại hình sáng sủa để ý đến Phùng Nam Thư, muốn làm quen.
Nhưng Tần Tịnh Thu không cho phép, bọn họ đành phải bỏ cuộc.
Không có cách nào khác, con gái cô đã có chủ rồi.
Thời gian trôi qua, bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc. Tần Tịnh Thu vốn luôn tỏ ra chỉnh chu, giờ phút này mệt mỏi đến mức đứng không vững.
Trên đường về trang viên Xà Sơn, Phùng Thế Hoa rất biết điều mà xoa bóp vai cho vợ.
Phùng Nam Thư ngơ ngác ngồi bên cạnh, chăm chú quan sát, học hỏi.
Rất nhanh, tài xế đã đưa xe đến trang viên Xa Sơn. Tuy nhiên, điều khiến Tần Tịnh Thu bất ngờ là, khi bước vào nhà, trong phòng khách đã có ba người đang ngồi.
Một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, mặc áo sơ mi đen đang pha trà.
Một người phụ nữ mặc váy trắng, khoác áo da trên vai, trông rất trẻ trung.
Còn có một cậu bé đang ngồi trên ghế sofa, nghịch chiếc máy bay đồ chơi trong tay.
Người đàn ông pha trà xong, bưng một tách đưa cho người phụ nữ bên cạnh, sau đó đưa tay trêu chọc cậu bé, nụ cười tràn đầy yêu thương.
- Anh cả? Sao anh lại về đây?
Phùng Thế Hoa ngạc nhiên, bước chân khựng lại.
- Về mừng thọ mẹ.
Phùng Thế Vinh nói xong, quay sang nhìn Phùng Nam Thư:
- Nam Thư, ba về rồi.
Phùng Nam Thư im lặng một lúc lâu rồi nói:
- Ba, mẹ.
Người phụ nữ được gọi là mẹ khẽ gật đầu, nở nụ cười rạng rỡ:
- Nam Thư, con càng ngày càng xinh đẹp.
Tiểu phú bà hai tay nắm chặt lấy nhau, kinh ngạc nhìn người phụ nữ váy trắng, theo bản năng lùi lại một bước.
Lúc này, Tần Tịnh Thu cau mày, nét mặt biến đổi liên tục.
Người phụ nữ này, từ sau khi sinh con là ở nước ngoài chưa từng trở về, hôm nay đột nhiên xuất hiện, không biết lại muốn giở trò gì.
- Tịnh Thu, lâu rồi không gặp.
- Lâu rồi không gặp, Đoạn Dĩnh.
- Cô nên gọi là chị dâu.
Đoạn Dĩnh kéo áo khoác da trên vai, bước đến trên đôi giày cao gót:
- Dù sao tôi cũng là vợ của anh cả cô, là mẹ của Nam Thư.
Phùng Thế Hoa kéo tay áo vợ, sau đó cười dịu dàng nhìn Phùng Thế Vinh:
- Anh cả, lâu rồi không về, lên thư phòng của em trò chuyện, ôn lại chuyện cũ đi.
- Tốt, vừa lúc anh cũng có việc tìm em.
“…”
Hai anh em cùng bước lên lầu hai, tiến vào thư phòng và an toạ. Phùng Thế Hoa thong thả pha trà, trong khi Phùng Thế Vinh ngồi trên sô pha, trầm ngâm một lúc rồi mở lời:
- Chuyện năm ngoái anh nói, em có để trong lòng không?
- Hả? Anh nói chị dâu muốn ăn vải? Năm ngoái em đã cho người gửi một lô qua mà?
- Không phải chuyện đó, là chuyện Bất động sản Tần Thị.
Nghe đến đây, động tác rót trà của Phùng Thế Hoa khựng lại, rồi lạnh nhạt đáp:
- Đều là sản nghiệp nhà mình, ai quản lý cũng vậy thôi.
Phùng Thế Vinh cau mày nhìn y:
- Nếu đều như nhau, tại sao Tần Tịnh Thu lại muốn thành lập Bất động sản Tần Thị, rồi trong vài năm ngắn ngủi đã ăn sạch nhiều tài nguyên của Bất động sản Phùng Thế như vậy?
- Bất động sản Phùng Thế quá cồng kềnh, trước kia cái gì cũng muốn nhúng tay, thành lập một đống ngành nghề vô dụng. Em và Tịnh Thu đã bàn bạc, thành lập Bất động sản Tần Thị chính là để tinh gọn bộ máy, hướng tới lĩnh vực bất động sản thương mại mới.
- Được, thành lập công ty mới không có vấn đề, nhưng tại sao công ty này lại mang họ Tần?
Phùng Thế Hoa đẩy chén trà về phía anh trai:
- Chỉ là một cái tên thôi, quan trọng đến vậy sao?
Phùng Thế Vinh đưa tay cản lại:
- Đừng đánh trống lảng, em không muốn quản lý, nhưng không có nghĩa là em ngốc!
- Anh à, năm đó các anh đem tất cả tài chính ra nước ngoài đầu tư, bàn bạc giữ lại một người xử lý công việc trong nước. Năng lực của Tịnh Thu hơn em, cũng thích hợp hơn em nhiều. Đây chính là việc đã được anh và cha đồng ý!
- Đồng ý không có nghĩa là phải đổi họ. Nhìn tầng quản lý của Bất động sản Tần Thị xem, tất cả đều là họ Tần!
Phùng Thế Hoa bưng chén trà lên nhấp một ngụm, sau một hồi mới chậm rãi nói:
- Anh đã thua lỗ bao nhiêu ở nước ngoài rồi?