Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1257: CHƯƠNG 1256: CÓ MẸ KẾ THÌ CÓ CHA DƯỢNG

Tần Tịnh Thu liếc nhìn, tin nhắn WeChat hiện lên như những dòng nhật ký:

“Ở tiệm net, chưa ăn cơm, xem xong Yến Song Ưng rồi, không biết làm gì, khi nào thì cậu trở về?”

“Vẫn ở tiệm net, muốn đào giám đốc đầu tư của bọn họ tới, hẹn gặp mặt, là giám đốc nam, chính là người ăn cơm hôm qua.”

“Lên máy bay, đại khái hai giờ đến nơi, đến Lâm Xuyên rồi nói.”

Phùng Nam Thư thu lại điện thoại, dịu dàng nói:

- Trước kia không có ai cần nên sợ, bây giờ đã không sợ nhiều nữa.

Tần Tịnh Thu cười khẽ:

- Trước kia không phải là không ai cần, thím cần, nhưng cướp không được.

Phùng Nam Thư mỉm cười:

- Cháu biết rồi thím.

- Chờ cháu và Giang Cần có cục cưng, nhất định phải thương nó thật tốt. - Tần Tịnh Thu nhớ tới cháu gái nói Giang Cần chưa bao giờ đeo, vậy còn không phải nói có là có sao.

Hai đại tiểu phú bà cùng nhau trở về nhà bên cạnh, nhìn bàn “cơm tối” đầy thức ăn, có loại cảm giác không biết nên động đũa như thế nào.

Mà ở trong biệt thự kia, Phùng Thế Vinh nhìn Đoàn Dĩnh và con trai, rồi lại nhìn về hướng con gái rời đi, bỗng chìm vào trầm tư.

- Vừa nãy anh cùng Phùng Thế Hoa nói gì?

- Nói về bất động sản Phùng Thế.

- Quả nhiên, đứa em dâu của em thật đúng là không phải đèn cạn dầu. Chắc là mới nghe lời em chồng anh, nổi giận, liền mượn con gái chúng ta để thị uy với anh.

Phùng Thế Vinh hai tay đút túi đứng trước cửa:

- Chuyện không có chứng cứ, em đừng suy đoán.

Đoàn Dĩnh cười khẽ:

- Đây không phải suy đoán. Anh nghĩ xem, cô ta chiếm lấy Nam Thư chẳng phải là muốn chiếm lấy bất động sản Phùng Thế sao?

- Dù sao cô ta cũng không có con, lại nuôi Nam Thư nhiều năm như vậy.

- Em cũng nuôi Nam Thư rất nhiều năm, kết quả con bé chẳng thân thiết gì với em. Làm mẹ kế thật khó khăn.

Phùng Thế Vinh im lặng:

- Anh đã hẹn với Thế Hoa, lát nữa phải cùng đi thăm mẹ. Buổi tối em dẫn con trai ra ngoài ăn đi.

Đoàn Dĩnh ừ một tiếng:

- Anh đi đi, em và con trai ăn cơm xong sẽ ở nhà chờ anh, đừng về quá muộn.

- Ừ.

Phùng Thế Vinh thay quần áo, bước ra khỏi biệt thự, liền thấy Phùng Thế Hoa đang đợi ở cửa.

Hai anh em cùng đi đến chỗ Phùng lão thái thái. Tuy nhiên, sau khi bệnh tình trở nặng, bà chỉ nhớ rõ Phùng Thế Hoa, không còn nhớ rõ Phùng Thế Vinh lắm. Nói chuyện cũng có vẻ lộn xộn.

Vì vậy, chủ yếu là hai anh em trò chuyện với nhau.

Phùng Thế Hoa vốn tưởng rằng anh cả sẽ ở Thượng Hải thêm vài ngày, nào ngờ anh ta nói ngày mai phải về.

Tuy nhiên, nghe ý của anh ta, sau khi xử lý tốt công việc bên ngoài, bọn họ sẽ chuyển mục tiêu đầu tư về trong nước.

Trong bối cảnh khủng hoảng kinh tế Âu Mỹ, Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, có thị trường lớn nhất thế giới, miếng thịt béo này, rất nhiều người muốn cắn một miếng.

Tuy nhiên, trước mắt đây vẫn chỉ là kế hoạch, muốn thực hiện còn cần một thời gian điều chỉnh bố cục.

Sau đó, Phùng Thế Hoa gọi người hầu chăm sóc lão thái thái nghỉ ngơi, hai người cùng nhau rời đi.

- Có phải Nam Thư rất ghét anh không? Cả ngày hôm nay con bé chẳng nói với anh mấy câu.

- Phải.

Nghe được câu trả lời khẳng định như vậy, Phùng Thế Vinh không khỏi sửng sốt.

Phùng Thế Hoa liếc anh ta một cái:

- Tám tuổi, anh bỏ con bé lại. Mấy năm sau đột ngột trở về, nói tìm cho con bé một người mẹ mới, còn anh thì có thêm một đứa con trai, chẳng quan tâm gì đến con bé. Con bé ghét anh là chuyện bình thường.

Phùng Thế Vinh dừng bước:

- Sau khi Nhàn qua đời, anh vẫn không biết nên làm gì, chỉ có thể dồn hết tâm trí vào công việc.

- Vậy anh có nghĩ đến Nam Thư sẽ ra sao không?

- Đoàn Dĩnh là chuyên gia giáo dục, còn học tâm lý học. Anh và cô ấy kết hôn, nguyên nhân lớn nhất là hy vọng cô ấy có thể giúp Nam Thư trưởng thành thật tốt.

Phùng Thế Hoa đi tới phía trước dừng lại:

- Anh giao đứa con gái tâm lý yếu ớt cho một người phụ nữ bỗng nhiên gia nhập gia đình, đây chính là dự tính ban đầu của anh?

Phùng Thế Vinh trầm mặc hồi lâu:

- Anh vẫn… rất thương Nam Thư.

- Thương con bé là lập cho con bé một tài khoản ủy thác cả đời cũng tiêu không hết, bảo ngân hàng mỗi tháng gửi tiền cho con bé, cảm thấy đó chính là tình thương của cha, sau đó anh và Đoàn Dĩnh càng ngày càng thoải mái, thậm chí còn có một đứa con trai, liền theo thói quen quên con bé.

“…”

Người vợ đầu tiên của Phùng Thế Vinh tên là Lâm Nhàn, tình cảm của hai người rất tốt.

Cái chết bất ngờ của Lâm Nhàn khiến anh ta không thể thoát khỏi nỗi đau, chỉ có thể rời khỏi ngôi nhà quen thuộc, để bản thân không còn hoài niệm.

Đoàn Dĩnh là bạn của Lâm Nhàn, là chuyên gia giáo dục nổi tiếng lúc bấy giờ. Cô xung phong nhận việc, nói mình có thể giúp anh ta chăm sóc con gái.

Phùng Thế Vinh đồng ý, nhưng vì tình cảm với vợ cũ quá sâu đậm, anh ta chưa từng động chạm đến Đoàn Dĩnh.

Khi đó, Phùng Thế Vinh vừa chữa lành cho chính mình, vừa bảo vệ nội tâm yếu ớt của con gái.

Mãi đến sau này, Đoàn Dĩnh mỗi ngày đều mang những giải thưởng mà Phùng Nam Thư đạt được cho anh xem, khen ngợi sự tiến bộ của Nam Thư, Phùng Thế Vinh mới cảm thấy được an ủi phần nào.

Cảm nhận của Phùng Thế Vinh đối với Đoàn Dĩnh cũng dần thay đổi theo chiều hướng tích cực. Anh giao phó toàn quyền chăm sóc con gái cho cô, và hai người thuận lý thành chương trở thành vợ chồng.

Những năm sau đó, tình cảm của Phùng Thế Vinh dần chuyển dời, đặc biệt là sau khi có con trai, anh ít khi nhớ về chuyện cũ.

Người mới thay thế người cũ, chuyện mới thay thế chuyện cũ.

Thời gian là thứ đáng sợ, hầu như không có cách nào thay đổi.

Phùng Thế Vinh im lặng, bởi vì anh ta cảm thấy em trai nói đúng, anh ta đã thực sự quen dần với việc quên lãng con gái.

Nhất là những năm sau khi ra nước ngoài, ban đầu, anh còn thường xuyên hỏi thăm Đoàn Dĩnh về tình hình của con gái, nhưng sau đó liền không còn quan tâm nữa.

Anh thậm chí còn không nhớ nổi mình bắt đầu từ khi nào không còn để ý đến tin tức của con gái.

Có lẽ là khoảng thời gian Đoàn Dĩnh mang thai, trong giai đoạn tình cảm mãnh liệt ấy, mọi thứ diễn ra thật tự nhiên...

- Ngày mai anh cả sẽ đi. Xử lý xong chuyện bên kia, anh ấy sẽ cùng ba về nước.

Trở về từ chỗ lão phu nhân, Phùng Thế Hoa bước vào phòng ngủ, thông báo với vợ một câu.

Lúc này Tần Tịnh Thu đang đeo kính, chăm chú xem xét vài văn kiện trước mặt, khẽ đáp lại một tiếng.

Phùng Thế Hoa tò mò tiến lại gần:

- Em đang xem gì vậy?

- Văn kiện đấu thầu. Em muốn chọn đất xây trụ sở mới cho Giang Cần.

- Trụ sở Multi-group sẽ chuyển đến Thượng Hải?

Tần Tịnh Thu gật đầu, tỉ mỉ xem xét hồi lâu, cuối cùng ngáp dài, tháo kính xuống, cất một phần văn kiện vào túi xách rồi trở lại giường.

Cho đến lúc này, cô vẫn không thể ngừng nghĩ về giả thuyết trước đây.

Nếu cháu gái không gặp được Giang Cần thì sao? Anh cả và Đoàn Dĩnh đã trở về, còn mang theo một đứa bé... Cháu gái không có Giang Cần...

Tần Tịnh Thu thở dài, bực bội đá Phùng Thế Hoa một cái:

- Tránh ra, đừng dựa vào em.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!