Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1258: CHƯƠNG 1257: TRỞ VỀ TÌM CA CA

Phùng Thế Hoa ngơ ngác, vẻ mặt mờ mịt:

- Sao vậy vợ?

Tần Tịnh Thu nhìn y:

- Anh tắm chưa?

- Rồi.

- Ai cho anh tắm!

“???”

Sáng sớm hôm sau, một chiếc xe thương vụ dừng trước cửa sân bay. Phùng Nam Thư thu dọn hành lý, chuẩn bị trở về trường, lên xe cùng Phùng Thế Vinh, Đoàn Dĩnh và cậu bé kia.

Nhìn từ phía sau, trông họ như một gia đình bốn người chuẩn bị đi du lịch.

Nhưng chỉ có họ mới biết, bốn người này có hai đích đến hoàn toàn khác biệt.

Chuyến bay của Phùng Nam Thư sớm hơn chuyến của Phùng Thế Vinh. Thím sẽ đi cùng cô đến Lâm Xuyên, nên hai người đi kiểm tra an ninh trước.

Sau khi qua cổng kiểm tra, Phùng Nam Thư đeo ba lô lên vai, nhẹ nhàng vẫy tay chào tạm biệt, rồi không ngoảnh lại mà chạy vào trong.

[Trở về tìm ca ca]

Lúc này, Lâm Xuyên vừa trải qua một trận tuyết rơi. Tuyết bay lả tả, phủ trắng xóa cả đất trời.

Bên trong khuôn viên trường đại học Lâm Xuyên, mọi thứ đều trắng xóa. Cửa sổ phủ đầy sương giá, hơi thở phả ra như làn khói trắng, khiến người ta tưởng như đang lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh.

Trong thời tiết này, sinh viên bắt đầu cuộn tròn trong chăn ấm áp, giảm bớt các hoạt động, thậm chí lười ra khỏi phòng.

Đổng Văn Hào thấy thế không ổn. Sinh viên đại học sao có thể suốt ngày ru rú trong phòng? Phải để họ vận động ngón tay một chút.

Vì vậy, cuộc bình chọn hoa khôi trường mùa thứ ba chính thức được khởi động.

Quy tắc và hình thức vẫn như cũ, mang đến cho các nam thanh nữ tú mùa đông nằm trong chăn cũng có thể “vận động” sôi nổi.

“Ối giồi ôi, thật á?”

“Tin vui, cuộc thi bình chọn nữ Bồ Tát lại bắt đầu!”

“Multi-group cho một Vượng Tử (đậu phộng rang), thời gian gần đây, dinh dưỡng phải theo kịp!”

Cùng lúc đó, Tào thiếu gia vừa trở lại Lâm Xuyên, lúc này còn đang nằm trong chăn cùng Chu Siêu, Nhâm Tự Cường tán gẫu đâu.

Y kể về những câu chuyện nhỏ khi đi công tác cùng Giang Cần ở Hàng Châu.

Chủ đề này đã kéo dài cả buổi sáng, không có dấu hiệu dừng lại. Vừa mới kết thúc câu chuyện “đế quốc logistics của Tào thị”, y lại tiếp tục với “Thiếu gia xông xáo Alibaba”.

- Này, tôi nói cho các cậu nghe, cái ông giám đốc đầu tư của Alibaba họ Lữ ấy, vừa nhìn tôi đã biết ngay tôi không phải người thường!

- Về sau lão Giang giới thiệu tôi là đại thiếu gia nhà họ Tào, giám đốc Lữ liền thay đổi thái độ ngay, nói liền ba câu ‘hèn gì’.

- Kỳ thật quản lý cấp cao của công ty lớn cũng chỉ như vậy, chưa từng thấy qua mấy người có tiền như tôi.

- Sau đó tôi và lão Giang đến tiệm net, chắc là hào quang quá thịnh, dẫn đến em gái sinh viên đối diện luôn nhìn tôi.

- Nhưng tôi chả thèm câu, tôi có Đinh Tuyết mà, đúng không? Hơn nữa, tùy tiện một cô gái là có thể gả vào hào môn sao?

Chu Siêu và Nhâm Tự Cường nghe được, vẻ mặt hoài nghi, thầm nghĩ Tào ca trở về Hàng Châu chỉ có chây ì, mấy ngày nay chỉ nằm mơ thôi!

Sau đó bọn họ quay đầu nhìn về phía Giang Cần, muốn chứng thực tính chân thực của câu chuyện, không ngờ ông chủ Giang lập tức gật đầu khẳng định:

- Tào ca nó không hề sai, thậm chí có chút bảo thủ, ánh mắt em gái kia gần như là muốn hòa tan luôn!

Hai người lập tức trăm miệng một lời, Tào ca đỉnh thật.

Nhưng đúng lúc này, tiếng gõ cửa phòng 302 vang lên. Trương Quảng Phát đi xuống lấy bữa sáng Multi-group, tiện thể mang theo cả đơn đặt hàng của cả bọn, bây giờ đang ló đầu vào.

- Mì xào không cay của lão Nhâm, bánh bao hấp thêm giấm chua của Cường tử.

- Còn đây là bánh trứng của lão Tào, không thêm ruột.

Trương Quảng Phát chỉ vào túi cuối cùng được gói ghém cẩn thận:

- À, cái này cũng của lão Tào, thịt bò nướng than với mì Ý.

Tào Quảng Vũ lộ một cái biểu tình quặn ruột:

- Cái đó là tôi mời lão Giang.

Giang Cần cười khoái chí:

- Đúng là thiếu gia, bản thân ăn bánh trứng không thèm thêm ruột, lại gọi cho tôi cả miếng bít tết. Mẹ nó tìm ai nói lý đây!

- Tôi có tiền mà!

Trương Quảng Phát nhìn y, vẻ mặt khó hiểu:

- Có tiền sao lại không thêm ruột?

Tào Quảng Vũ cười hì hì:

- Tôi không thích ăn. Tôi thích ăn cái gì cũng không có…

- Ồ......

- Nào vào đây, Quảng Phát, cậu cũng ngồi xuống ăn đi. Vừa ăn vừa nghe tôi kể tiếp.

Tào thiếu gia vừa nói, vừa giơ chiếc bánh trứng không nhân lên miệng.

Sau khi ăn xong, Giang Cần đứng dậy:

- Các anh em, tôi ra ngoài một chuyến!

- Đi đâu thế, Giang?

- Đi chơi.

Nhâm Tự Cường hạ giọng:

- Cái áo lông Giang ca đang mặc là Phùng Nam Thư mua cho. Bình thường cậu ấy cất trong túi chống bụi, chẳng nỡ mặc. Bây giờ chắc chắn là đi đón Phùng Nam Thư rồi.

Trương Quảng Phát vừa gặm bánh vừa nói:

- Tối qua lúc đánh bài, không phải Giang tổng nói bạn tốt của cậu ấy một giờ chiều mới đến sao?

- Đến đúng giờ? Nhìn là biết cậu không có bạn tốt rồi.

“...”

Cùng lúc đó, Giang Cần bước đi trong tuyết, cảm thấy mình có hơi sơ suất.

Với nhiệt độ này, đợi một tiếng còn chịu được, chứ nếu ba bốn tiếng thì đến Ultraman cũng phải đông cứng.

Thế là, hắn men theo con đường chính trong trường, tuyết vẫn chưa tan, đi thẳng đến Hỉ Điềm dưới lầu khu dạy học, ngồi ngẩn ngơ đến trưa.

Gần đây, Hỉ Điềm ra mắt ba sản phẩm mới: sữa chua nếp cẩm, trân châu đường đen, sữa dừa Brulee. Áp phích giới thiệu sản phẩm được đặt ngay trước cửa.

Nhưng do trận tuyết rơi bất ngờ, nên lượng khách đến mua trà sữa không nhiều. Ngay cả sinh viên đi học cũng chọn đi thẳng, ít ai ghé qua tiệm trà sữa.

Bạn học Tiểu Cao mệt mỏi tựa vào quầy, chán nản xem tivi.

- Giang tổng, vắng khách thế này, hay là đóng cửa đi.

- Bậy, đóng cửa thì tôi ngồi đâu? Đừng lo, xem tôi trổ tài đây!

Giang Cần lấy ống hút từ quầy, kéo rèm cửa bước ra ngoài, ngồi xổm một lúc rồi quay lại.

Không lâu sau, tiệm trà sữa bắt đầu đông khách, mọi người đều gọi món mới.

Cao Văn Tuệ bất ngờ, lại bắt đầu bận rộn pha trà sữa. Mãi đến khi đám sinh viên tan học rời đi, cô mới có thời gian ra xem Giang Cần giở trò quỷ gì.

Rồi cô phát hiện, trên tấm áp phích sản phẩm mới có thêm một dòng chữ lớn, “sữa trắng như tuyết”.

Phản ứng đầu tiên của sinh viên khi nhìn thấy là: Hả?

Sau đó nhìn kỹ, lại thấy thú vị.

Tiếp theo, trong lòng suy nghĩ: Ồ, hay ho đấy!

Cuối cùng, khi nhìn thấy áp phích mới của Hỉ Điềm, bọn họ sẽ nghĩ: đã đến rồi, mua một ly trà sữa mới nóng hổi về ký túc xá uống cũng là lựa chọn không tồi.

Đây, chính là marketing.

Tuy nhiên, trong trường cũng có những người miền Nam nhìn thấy tuyết là phát cuồng, ném tuyết đến trưa. Rồi vì nhặt “đạn dược”, mà bọn họ dẫm lên dòng chữ “sữa trắng như tuyết”. Giang Cần vừa mắng vừa đi bổ sung lại.

Rất nhanh đã đến hai giờ chiều, Giang Cần bỗng đứng dậy, khoác chiếc áo lông rồi bước ra cổng trường.

Chẳng mấy chốc, một chiếc Rolls Royce màu đen lăn bánh chậm rãi trên con đường. Nhờ tấm biển Multi-group 002 dán trên kính chắn gió, chiếc xe thuận lợi đi vào khuôn viên trường.

Cánh cửa xe mở ra, Phùng Nam Thư bước xuống, khoác trên mình chiếc áo lông ngắn màu trắng cùng quần jean cạp cao màu đen. Cô nàng vội vã chạy về phía Giang Cần.

Giang Cần có chút bất ngờ, “trùng hợp thật!”

Ngay sau đó, tiểu phú bà loạng choạng ngã vào lòng Giang Cần, “sơ ý” “trơn quá”.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!