Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1259: CHƯƠNG 1258: TRỞ VỀ TÌM CA CA (2)

Giang Cần đưa tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, nhìn vào đôi mắt long lanh ngập nước, hít hà mùi hương quen thuộc trên người cô. Cơn xao động trong lòng hắn từ buổi trưa cuối cùng cũng lắng xuống.

- Thật trùng hợp, mình ở ký túc xá buồn bực đến phát hoảng, ra ngoài đi dạo, thế mà lại gặp được cậu.

- Ngao.

Tiểu phú bà chân dài eo nhỏ tựa như con mèo lang thang trở về tựa vào trong lòng hắn, cảm thụ được lồng ngực ấm áp của hắn, trong lòng nói “thật khéo”.

Thật khéo mình vừa mới trở về, sau đó ngay tại đây tình cờ gặp được, sau đó lại trơn như vậy, đụng vào trong ngực cậu...

Lúc này, thím Tần cũng bước xuống xe, nhìn hai người đang ôm nhau, cô khẽ ho một tiếng, giả vờ như không thấy gì, nhưng khóe miệng lại không giấu được nụ cười.

Giang Cần ho nhẹ hai tiếng, nắm lấy tay Phùng Nam Thư, ra dáng một quý ông lịch thiệp chào đón Tần Tịnh Thu.

- Chưa đầy bảy ngày đã trả lại cho cậu rồi, tôi là người giữ lời hứa.

- Ngày đi hẳn là cũng coi như một ngày mới đúng...

- Hả

Giang Cần nhanh chóng khoát tay:

- Không, ý cháu là... Ở lại thêm một ngày cũng được mà. Cháu đâu phải loại người bất lịch sự, bay suốt đêm về Thượng Hải rồi nhân lúc đêm tối gõ cửa nhà thím đâu chứ.

Tần Tịnh Thu nheo mắt:

- Sao thím lại có cảm giác cháu đã chuẩn bị làm vậy rồi nhỉ?

Giang Cần cười trừ:

- Không đâu, không đâu.

Tần Tịnh Thu bật cười, rồi chuyển chủ đề:

- Về chuyện đất đai, thím gần như đã chọn xong rồi. Thím nghĩ, nhiệm vụ nhận thầu cứ giao cho Vạn Chúng đi.

Giang Cần gật đầu:

- Lão Hà làm việc cháu rất yên tâm, nhưng cháu sợ anh ta không muốn nhận.

- Tại sao?

Giang Cần cười:

- Chắc chắn là sợ cháu lại trộm thép của anh ta.

Đã từng nghe Tần Chí Hoàn kể chuyện hai người hợp tác lừa Hà Ích Quân mời cơm tối, Tần Tịnh Thu không nhịn được cười:

- Vậy cháu gọi điện cho cậu ta đi, chờ thím lấy được giấy tờ, thím sẽ cùng Hà tổng bàn bạc chi tiết.

Giang Cần khẽ gật đầu:

- Cám ơn thím, vậy cháu sẽ chờ tin tốt của thím.

- Không cần phải khách sáo, cưng chiều cháu gái thím là tốt rồi. Con bé này tính tình đơn thuần, được cưng chiều cũng không hư đâu.

Thím ở Lâm Xuyên không lâu, sau khi dặn dò xong chuyện đất đai, cô ôm Phùng Nam Thư một cái rồi theo xe của chú Cung rời đi.

Giang Cần đứng trước cửa vẫy tay tạm biệt thím, sau đó định đưa Phùng Nam Thư về Hỉ Điềm sưởi ấm một chút. Lúc này, hắn mới phát hiện tiểu phú bà từ Thượng Hải trở về bỗng nhiên trở nên vô cùng dính người.

Trên đường đi, cô nắm chặt tay hắn không buông, cả người gần như dán chặt vào hắn, suýt chút nữa là nằm hẳn lên người Giang Cần giữa trời tuyết.

Trước kia, Giang Cần từng có thời gian thường xuyên đi công tác, mỗi chuyến đi kéo dài cả mười ngày nửa tháng, nhưng khi trở về, Phùng Nam Thư cũng không dính đến mức này.

- Đừng có dồn hết trọng lượng lên người mình, tí nữa lại trượt đấy!

- Vậy thì mình sẽ đi bằng cách rít lên.

“?”

- Thì đó không phải là trượt đi sao!

Tuyết đọng dày đặc, những nơi ít người qua lại phủ một màu trắng xóa. Nhưng con đường nhỏ do sinh viên thường xuyên đi lại đã được dẫm nát, vừa cứng vừa trơn.

Phùng Nam Thư bám lấy Giang Cần, lại thêm đường đi khó khăn nên cả quãng đường loạng choạng nghiêng ngả, kết quả bị Giang Cần đánh mông vài cái.

Cô mặc quần jean eo cao bó sát người, rất hoàn mỹ phác họa ra hình mông rất vểnh mượt mà, bốp bốp hai cái, xúc cảm thanh thúy.

Sau đó, tiểu phú bà khựng lại, nép vào lòng Giang Cần, bước chân như nhũn ra.

Giang Cần đành ôm cô một lúc, bàn tay vỗ về mái tóc mềm mại, suy nghĩ một lát rồi hỏi:

- Mấy ngày nay cậu ở Thượng Hải, có phải không vui lắm không?

- Không.

- Sao mình lại cảm thấy tâm trạng của cậu có chút không ổn?

Phùng Nam Thư ngửa đầu nhìn hắn:

- Mình nhớ bạn tốt.

Giang Cần im lặng một chút, cúi xuống, đặt lên đôi môi trong veo nhưng hơi lạnh của cô một nụ hôn. Đầu lưỡi hắn nhẹ nhàng trêu đùa, như muốn truyền thêm chút sức mạnh cho tình bạn này.

Tiểu phú bà ngoan ngoãn nhắm mắt, hai tay nắm chặt, giấu trong tay áo, chống lên ngực Giang Cần, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Vốn nụ hôn này chỉ là an ủi bạn bè với chút cảm xúc khác thường, nhưng đôi môi ngọt ngào kia một khi đã chạm vào, lại khiến hắn khó lòng dừng lại.

Nam sinh viên trẻ tuổi nào cũng hiểu, đối mặt với tình bạn thuần khiết này, bọn họ chẳng có chút khả năng tự chủ nào.

- Ca ca.

- Hả?

Phùng Nam Thư lau nhẹ đôi môi, lên tiếng:

- Mình muốn về nhà chơi.

Thực ra tiểu phú bà mới từ nhà trở về, nhưng lúc này lại nói như thể muốn về nhà lần nữa..

Nếu là thím nghe thấy, chắc chắn sẽ nghĩ cô muốn quay lại Thượng Hải, những người khác có lẽ cũng sẽ nghĩ như vậy.

Nhưng Giang Cần chỉ nhẹ nhàng cắn vành tai cô, nói:

- Ba mẹ đi làm hằng ngày, về nhà thì có thể, nhưng một ngày ba bữa sẽ không có ai nấu cơm.

- Mình không đói chút nào.

Bây giờ cậu không đói bụng. ...

Giang Cần nói xong, phát hiện cái mũi nhỏ của cô đã có chút đỏ vì lạnh, vì thế lôi kéo cô đến cửa nam của tòa nhà dạy học, tìm một cái ghế dài ngồi xuống, ôm bạn tốt vào trong ngực.

Phùng Nam Thư im lặng ngồi trên đùi Giang Cần, đôi mắt trong veo nhìn qua cửa sổ về phía những chiến sĩ phía nam đang đánh trận giả trên tuyết, cuối cùng vòng tay ôm lấy cánh tay Giang Cần, chân mang giày đá đá lung tung.

Cô nàng này, sao lúc thì nhũng nhịu, lúc lại vui vẻ như vậy chứ.

Giang Cần ngắm nhìn ngự tỷ trong lòng, đếm hàng mi dài nhỏ của cô, chăm chú ngắm nhìn sườn mặt tuyệt mỹ.

Sau đó Phùng Nam Thư lại đột nhiên quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn mình, liền gọi một tiếng ca ca.

- Ngày mai đưa cậu về nhà một chuyến.

- Được rồi.

Từ cửa nam tòa nhà dạy học xuyên qua cửa bắc, Giang Cần đưa Phùng Nam Thư đến Hỉ Điềm. Vừa vào cửa, cô đã dựa vào tấm sưởi ấm, bảo Tuệ Tuệ Tử mang chén nước nóng tới.

Cao Văn Tuệ liếc nhìn đồng hồ, tính toán một chút, đoán chắc rằng bọn họ lại hôn môi trước khi đến đây.

- Nam Thư, lần sau cậu trở về, nhất định phải nói chính xác thời gian cho Giang Cần. Hôm nay cậu ta ngồi xổm ở đây cả buổi trưa, từ sáng vừa nhìn đồng hồ vừa nhìn điện thoại di động, khiến tôi cũng không có cách nào mò cá, lúc làm việc bị ông chủ nhìn chằm chằm, khó chịu lắm.

Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn hắn:

- Tối qua tớ đã nói rồi, nhưng cậu ấy nói ngày mai có việc, chưa chắc có thể gặp mặt, còn nói bạn tốt cũng không phải ngày nào cũng gặp mặt.

- Nhưng sáng nay cậu ta....

Cao Văn Tuệ mở sổ ghi chép trên quầy bar ra:

- Sáng nay cậu ta nói tại sao thời gian trôi qua chậm như vậy, nói mười ba lần, cái đồng hồ hỏng rồi mười, nói mười lăm lần.

Giang Cần - đi dạo ở cổng trường và tình cờ gặp được bạn tốt - nhướng mày:

- Tiền lương của cậu hết rồi!

Cao Văn Tuệ hừ một tiếng:

Xem ra tôi sắp có tiền thưởng rồi!”

- Văn Tuệ là người tốt.

Giang Cần cười ha hả:

- Lần này tình cờ gặp gỡ, hoàn toàn là bạn tốt tâm linh tương thông mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!