Cao Văn Tuệ đã quen với cái miệng cứng của hắn, rung đùi đắc ý, tiếp tục đặt hai chén nước nóng trước mặt hai người.
Cô cảm thấy “tình bạn” giữa Giang Cần và Phùng Nam Thư ngày càng dễ đập ra đường.
Chủ yếu là do thân phận của Giang Cần thay đổi chóng mặt, nhất là khi Multi-group dần trở thành doanh nghiệp tầm cỡ quốc gia, cộng thêm quảng cáo của hắn – làm người phát ngôn cho chính mình, cho nên danh tiếng và hào quang ngày càng lớn, thân phận cũng cao quý hơn trước rất nhiều.
Nhưng càng như vậy, sự cưng chiều của hắn đối với Phùng Nam Thư lại càng tạo nên sự tương phản thú vị.
Vị tổng tài bá đạo sau khi ăn sáng xong lại ngồi chồm hổm trong tiệm trà sữa, nhìn đồng hồ trên tường, mong ngóng tiểu kiều thê của mình xuống máy bay.
Đừng nói là loại đẩy thuyền cuồng mà như Cao Văn Tuệ, mà ngay cả người bình thường nhìn thấy cảnh này cũng không chịu nổi.
Giang Cần uống nước xong liền ngồi không yên, rõ ràng lúc đi dạo vô tình gặp gỡ, sao đến miệng Cao Văn Tuệ lại biến thành hắn đang đặc biệt chờ đợi tiểu phú bà.
Thảo nào Tiêu đề Tối nay lại hot đến vậy.
- Tin đồn chỉ dừng lại ở người khôn ngoan!
Giang Cần đặt ly nước xuống, xoay người đi đến phòng học, tìm Trương Bách Thanh phê duyệt hai tờ đơn xin nghỉ phép.
Sau đó, hắn quay lại tiệm trà sữa, đưa cho Cao Văn Tuệ, nhờ cô chuyển đến trường học.
Đợi đến ngày hôm sau, tuyết tan bớt, lái xe về nhà đã không còn vấn đề gì nữa.
Giang Cần đeo ba lô xuống lầu, sau khi mở cửa xe thu dọn một chút, lái xe đến Học viện Tài chính đón Phùng Nam Thư.
Hiện tại, cuộc thi hoa khôi nam vương trường toàn quốc của Zhihu đang diễn ra, hoạt động này đã được tổ chức ba lần, dựa vào nguồn tài chính dồi dào, kinh nghiệm tổ chức dày dặn, cơ bản không cần lo lắng.
Mặt khác, Tiêu đề Tối nay có đội ngũ sáng tác quy mô lớn tham gia, về cơ bản cũng không có vấn đề gì lớn.
Về phần Multi-group, thì tiếp tục thâm nhập thị trường tỉnh lỵ.
Chuỗi cung ứng và mua nhóm cộng đồng thì không ngừng mở rộng theo con đường phát triển của Multi-group, về cơ bản không cần Giang Cần đích thân điều khiển, cho nên ở nhà vài ngày cũng không phải là không thể.
Chỉ là cứ bỏ bê việc học như vậy, Giang Cần cảm thấy thực sự có lỗi với thân phận ngôi sao học tập của Lâm Đại, trừ phi lão Trương đầu hói chịu trả lại học phí cho hắn.
Lúc đến gia viên Hồng Vinh, các bác trai bác gái trong tiểu khu đang quét tuyết ra ngoài, Giang Cần liền dừng xe ở cửa.
Tiểu phú bà xuống xe, lập tức hô lên “nhà Giang Cần đến”, sau đó chạy tới quầy bán đồ vặt của bác Ba......
- Ha ha, thật đúng là nhà Giang Cần tới.
- Chẳng trách buổi sáng lúc mở cửa, trên cột điện đối diện luôn có chim khách líu ríu kêu.
Bác Ba khuôn mặt tươi cười dịu dàng đón cô vào, nhìn chim khách ngốc nghếch đáng yêu mua rất nhiều kẹo que cùng đồ ăn vặt.
Mà Giang Cần thì sau khi dừng xe, hai tay đút túi đi theo ra ngoài cửa, nhìn tiểu phú bà chạy tới chạy lui giữa các kệ hàng, vì thế hù mặt kêu cô không nên mua quá nhiều, nhưng cuối cùng vẫn thoải mái trả tiền.
Hai người xách túi lớn túi nhỏ đi vào tiểu khu, đi trên con đường vừa mới được quét dọn sạch sẽ, liền nhìn thấy rất nhiều người chào hỏi Phùng Nam Thư.
Có người nói cô béo, có người lại nói cô gầy, còn có người nói cô cao lên, dù sao thì mắt của các cụ ông cụ bà cũng không còn tốt lắm.
Tiểu khu này, chật chội, cũ kỹ.
Vốn coi như lâu vũ rộng rãi ở giữa còn bị tư nhân quây thành vườn rau, cùng với nhà kho chứa đồ linh tinh tự xây, thoạt nhìn tuyệt không chỉnh tề.
Cộng thêm tuyết mùa đông phủ kín, cái loại mùi vị nghèo nàn chỉ thuộc về tiểu khu sắp bị phá dỡ và di dời này liền xuất hiện.
So sánh, những thành phố lớn xa hoa trụy lạc, xanh vàng rực rỡ, giống như là một thế giới khác.
Nhưng tiểu phú bà lại thật sự có cảm giác về nhà, thậm chí cũng không quá dính Giang Cần, tự mình chạy hô hô về phía trước, sau đó chạy một đoạn liền dừng lại, nhìn bốn phía.
Giờ phút này, cho dù trong mắt của cô đều là tuyết, nhưng đáy mắt lại có một tia đặc biệt ấm áp.
Giang Cần chậm rãi đi theo sau, nhìn cô, có chút đáng yêu.
Người không có tiền liều mạng kiếm tiền, ở thành phố tuyến một, đổi căn nhà lớn nhất, nhưng còn tiểu phú bà xuất thân hào môn này, từng ăn đồ tốt nhất, từng ở biệt thự tốt nhất, thế mà lại thích tiểu khu phá bỏ và dời đi nơi khác này.
- Đừng chạy lung tung, cẩn thận một chút, ngã không dỗ đâu!
- Hiểu rồi.
Phùng Nam Thư vào cửa, tiếng bước chân vang rầm rầm trong hành lang.
Lúc này, chú Ba cùng tầng mang theo một túi nilon lớn từ bên ngoài khu nhà trở về. Vừa nhìn thấy Giang Cần, chú liền sửng sốt:
- Ủa, bị đuổi học?
- Chú, miệng chú thật ngọt!
- Thằng nhóc này, chú xem cháu lớn lên từ bé, giờ còn lên cả TV, ghê gớm thật!
Chú Ba cũng đã xem quảng cáo Giang Cần làm người phát ngôn, cười khà khà nhìn hắn:
- À phải rồi, nhà kia của cháu đâu?
Giang Cần chỉ tay về phía cánh cửa:
- Chạy vào rồi, vừa về đã như chim sổ lồng.
Chú Ba lấy từ trong túi ra một túi nhựa khác:
- Này, cầm cho chú.
- Ôi, gì đây ạ?
- Vừa rồi về quê đào được nhiều cây tề thái, mang về cho mẹ cháu làm sủi cảo cho Nam Thư ăn, thứ này thơm ngon lắm.
Chờ chú Ba chia xong cây tề thái, Giang Cần xách túi nilon lên lầu. Cửa nhà đã được Phùng Nam Thư mở sẵn, để lại một khe hở chờ hắn.
Vừa thay giày, Giang Cần vừa nhìn vào phòng khách, liền thấy tiểu phú bà đang ghé vào ban công, ánh mắt sáng ngời nhìn ra ngoài cửa sổ.
- Đói không?
- Hơi hơi, - Phùng Nam Thư giẫm dép chạy tới, nhìn túi trong tay Giang Cần, có chút mờ mịt:
- Cái gì đây? Vừa rồi đâu có.
Giang Cần đặt cây tề thái lên bàn:
- Cây tề thái, một loại rau dại. Vừa rồi ở dưới lầu gặp chú Ba, chú bảo mang về nhà làm sủi cảo cho cậu ăn.
Tiểu phú bà mở to hai mắt, rút túi nilon ra nhìn thoáng qua:
- Muốn ăn.
- Tham ăn.
- Trưa nay ăn cây tề thái.
- Mình đâu có tài giỏi thế, trưa nay cứ đơn giản trứng gà cho qua bữa đi.
Giang Cần vào bếp, buộc chiếc tạp dề hoa của bà Viên Hữu Cầm, trông rất chuyên nghiệp. Món ăn hắn am hiểu nhất thật ra chính là đun nước, ngâm mì ăn liền. Chiên trứng gà đối với hắn mà nói quả thực là một thử thách không nhỏ.
Kiếp trước khi còn phiêu bạt, hắn gần như đều ăn ngoài, tận dụng các loại ưu đãi của ứng dụng đặt đồ ăn. Có đôi khi ba ứng dụng cùng lúc, hắn có thể dễ dàng đặt được một bàn đầy thức ăn, cả tuần không trùng món, căn bản không cần dùng đến nồi niêu. Còn chuyện ăn uống có lành mạnh hay không, người làm công như hắn chẳng có quyền suy nghĩ.
Sau đó, vì tiền, hắn chuyển sang làm nhân viên bán hàng, mỗi ngày đi tiếp khách, thậm chí không có thời gian về phòng trọ ngủ.
Cho nên, tài nấu nướng của Giang tổng quả thực… khó khăn.
Đang lúc này, trong phòng khách truyền đến âm thanh xé túi nilon, nghe sột soạt, khiến hắn cảnh giác.
- Phùng Nam Thư, cậu đang làm gì vậy?
Vừa dứt lời, âm thanh trong phòng khách lập tức im bặt.
- Không, không làm gì cả.