Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1261: CHƯƠNG 1260: TIỂU PHÚ BÀ NHẬP KHẨU ĐƯỜNG

Giang Cần vừa bóc hành vừa lên tiếng:

- Sắp ăn cơm rồi, không được ăn kẹo.

- Hiểu rồi.

Phùng Nam Thư đáp ứng một tiếng, sau đó khoảng ba phút, cô chạy tới phòng bếp, trên người đã thay chiếc áo bông Viên Hữu Cầm mua cho cô năm ngoái. Cái phối đồ này nếu đặt ở trên người người khác, chắc chắn sẽ biến thành cô thôn nữ đầu đình. Nhưng với Phùng Nam Thư, vẫn không che giấu được khí chất bạch phú mỹ cao lãnh.

Lúc này Giang Cần đang đánh trứng, sau đó phi hành, rưới dịch trứng vào trong. Chỉ là vài động tác đơn giản, Giang tổng cũng phải hỏi có lợi hại hay không tận mấy lần. Tiểu phú bà quả nhiên là não bạn tốt thuần khiết, hỏi gì cũng khen lợi hại.

Nam sinh hình như đều thích hỏi bạn tốt khác giới có lợi hại hay không, thật sự là kỳ quái.

- Ha, không tệ này, trứng tráng có thích ăn không?

- Thích ăn.

Giang Cần giơ ngón tay cái lên, sau đó đảo qua đảo lại một chút:

- Trứng khối có thích ăn không?

Phùng Nam Thư gật đầu, hỏi gì cũng thích ăn.

Sau một lúc lâu, Giang Cần hô to một tiếng “trứng nát ra lò rồi”, hưng phấn như một đứa trẻ cao 1m8.

- Trước tiên cho cậu nếm thử mặn nhạt. Trình tự cho muối, mình không chắc lắm.

Giang Cần cầm lấy đũa, gắp một miếng đút cho Phùng Nam Thư.

Tiểu phú bà nghiêm trang nhìn hắn:

- Ngửi đã thơm rồi, lát nữa mình cùng cậu ăn.

- Cậu ngược lại rất biết dỗ người. - Giang Cần đặt đĩa xuống, không nhịn được cúi đầu hôn cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào của cô, lại dùng hai tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh.

Bất quá, điều khiến hắn bất ngờ là, trước đây hôn môi đều cảm thấy miệng đầy vị ngọt thanh mát, nhưng bây giờ ngoài vị ngọt còn có chút tê tê.

“?”

Hắn trêu chọc tiểu phú bà mềm mại trong ngực, cuối cùng tìm được một viên kẹo tròn.

Ngọt đến tê dại, không cần hỏi, nhất định là kẹo trần bì, quả nổ hương vị bùng nổ.

Nha đầu này, rời khỏi tầm mắt cái là đi ăn kẹo.

Hơn nữa còn dáng vẻ bạch phú mỹ cao lãnh, như thể trong miệng không có gì, rất biết diễn.

Giang Cần trực tiếp cuốn kẹo trong miệng cô đi, để lại một mình tiểu phú bà há miệng giả ngơ.

- Sắp ăn cơm rồi, còn ăn kẹo gì nữa, tịch thu.

- Ngao.

Phùng Nam Thư đưa tay quẹt khóe miệng, khẽ nheo mắt, vẻ mặt có chút kiêu kỳ. Cô không ngờ chỉ mới nếm thử mà đã bị phát hiện, còn bị tịch thu mất. Sau đó, cô ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn, chờ đợi bữa cơm.

Ngoài món trứng tráng, Giang Cần còn nấu thêm hai bát mì. Trên bệ cửa sổ phòng bếp có thịt băm mẹ đã chiên sẵn, vàng ruộm, béo ngậy, thơm phức. Mỗi muỗng thịt băm chan vào mì sợi, hương thơm lan tỏa khắp căn bếp.

Tốt lắm, lần đầu tiên nghiêm túc xuống bếp đã làm được hai món mặn. Tiểu phú bà về sau chắc chắn sẽ không lo đói bụng.

Tuy nhiên, một đĩa trứng gà xào và hai bát mì, khi bày lên bàn, trông vẫn có vẻ sơ sài, dù mì có thêm thịt băm thì vẫn sơ sài.

Giang Cần nhìn về phía tiểu phú bà, trong đầu hiện lên mấy chữ “Vợ nhặt”.

“...”

- Không đúng, là ‘bạn nhặt’ mới phải.

Giang Cần nhắm mắt sửa chữa suy nghĩ, nhưng chữ “vợ” kia cứ quẩn quanh mãi, cứng đầu không chịu biến mất, như thể bộ não này đã không thuộc về hắn.

Tiểu phú bà không hay biết Giang Cần đang nghĩ gì, chỉ tập trung thưởng thức bữa trưa, lòng tràn ngập niềm vui.

Đối với cô, sau khi mẹ mất, cho đến trước 18 tuổi, cô chưa từng có một mái ấm, cũng chẳng biết mình thuộc về nơi nào.

Cô chỉ là một kẻ lang thang, trôi dạt từ nơi này đến nơi khác...

Mãi đến Tết năm ấy, được Giang Cần đưa về ăn cơm tất niên, tiểu phú bà mới lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là “gia đình”.

Sau đó, chỉ cần ở bên cạnh hắn, cô có thể kiêu ngạo, thậm chí dám nói dối ca ca rằng mình không ăn kẹo.

Giang Cần chưa từng đọc nhật ký của cô, không biết cô có niềm đam mê mãnh liệt với những viên kẹo đầy màu sắc.

Nhưng vì sợ cô bị sâu răng, hắn vẫn luôn kiểm soát cô.

Tình bạn phiên bản 1.0 chỉ có thể nắm tay, ôm ấp, không thể hôn. Nếu cô lén ăn kẹo, hắn cũng chẳng có cách nào.

Nhưng sau khi nâng cấp lên phiên bản 2.0, hôn môi không còn là điều cấm kỵ. Cho nên, dù kẹo có bị ăn vào miệng, vẫn phải tịch thu.

Bữa trưa kết thúc, tuyết lại bắt đầu rơi trên thành phố Lâm Xuyên. Bông tuyết bay lả tả, lớp tuyết mới dần phủ lên lớp tuyết cũ.

Hai người khoác áo lông ra ngoài chơi. Đầu tiên, dạo quanh khu ẩm thực, thưởng thức các món ăn vặt, sau đó quay lại con phố nhỏ trước kia, tìm đến chợ thương phẩm nơi hai người họ từng ghé thăm trong lần đầu tiên đi chơi cùng nhau.

Chú mèo cam ngày nào vẫn nằm ườn bên trong cửa hàng, không còn cảnh tượng nằm phơi nắng ngoài hiên.

Chiếc xe lắc lư đã biến mất, thay vào đó là một đống hàng hóa chuyển phát nhanh lộn xộn.

Cainiao Guoguo của Alibaba vẫn chưa ra mắt, nhưng sự phát triển của thương mại điện tử đã mang đến cơ hội kinh doanh cho nhiều chủ cửa hàng tạp hóa. Bọn họ tận dụng khoảng sân trước cửa làm điểm trung chuyển tạm thời, thu và phát hàng hóa.

Tất nhiên, dịch vụ này không miễn phí. Bọn họ thu năm đồng mỗi tháng, chỉ hỗ trợ lưu trữ hàng hóa.

Đặc biệt, những cửa hàng nhỏ, ngoài việc giữ hàng cho khách mua online, thậm chí còn hỗ trợ mua hộ bằng tài khoản của mình. Chuyện này rất phổ biến vào thời này.

Giống như thẻ điện thoại trước đây, cũng được bán hộ bởi các cửa hàng tạp hóa hay sạp báo.

Hơn ba năm, nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn, nhưng mọi thứ đều đang thay đổi. Trường trung học Thành Nam chuyển đi, xe lắc lư cũng không còn.

Chỉ có tình bạn, vẫn trường tồn.

Giang Cần nắm tay Phùng Nam Thư đi về phía trước. Cửa hàng không còn chiếc xe lắc lư ngày nào, vài bước phía trước là cửa hàng bán đồ lưu niệm, nơi bày bán đủ loại giấy chứng nhận giả.

Giấy chứng nhận soái ca, mỹ nữ... mà hai người từng thấy vào kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp trung học.

Lúc này, những giấy chứng nhận này dường như đã được đổi mới, chủng loại phong phú hơn trước.

Ánh mắt Giang Cần lướt qua kệ hàng, bỗng sáng lên khi nhìn thấy một cơ hội kinh doanh lớn ở hàng thứ ba: giấy chứng nhận phú nhị đại.

- Ông chủ, cái này bao nhiêu tiền?

- Năm đồng.

- Chà, mình mà bán lại cho Tào thiếu gia, chẳng phải kiếm được một hai trăm sao!

Giang Cần mua một tờ chứng nhận phú nhị đại, rồi tiện tay cầm thêm tờ chứng nhận bạn tốt ở hàng thứ tư:

- Tiểu phú bà, có muốn mua giấy chứng nhận không?

Phùng Nam Thư liếc nhìn:

- Ca ca, đừng tiêu tiền lung tung.

- Chỉ có năm đồng thôi mà.

- Nhưng mình không muốn cái này.

- Hả? Vậy cậu muốn loại nào?

- Dù sao mình cũng không muốn cái này.

Giang Cần nghiêm mặt nhìn cô:

- Chúng ta không phải là bạn tốt sao?

- Là bạn tốt, nhưng mình không muốn cái này.

Phùng Nam Thư giả vờ không hiểu, nhưng vẫn kiên quyết không lấy. Giang Cần cố nài ép, cô liền bỏ chạy, nhanh như chớp, hắn đuổi theo cũng không kịp.

Đến hơn bốn giờ chiều, Giang Cần và Phùng Nam Thư đang trên xe buýt từ trung tâm thành phố trở về thì nhận được điện thoại của Viên Hữu Cầm.

- Con trai, con từ trường về à? - Giọng Viên Hữu Cầm vang lên.

- Vâng, sao mẹ biết? À, chắc chú Ba nói với mẹ rồi. Trưa nay bọn con gặp chú ấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!