- Làm gì có, mẹ đang ở cửa, thấy xe con đấy. Nam Thư cũng về cùng con sao?
Phùng Nam Thư nghe Viên Hữu Cầm hỏi đến mình, ánh mắt bỗng sáng lên.
Giang Cần rất chó, há miệng gâu gâu:
- Không có ạ. Mẹ ơi, trên bàn có cây tề thái chú Ba cho, con muốn ăn sủi cảo nhân tề thái.
- Con muốn ăn gì mà quái dị vậy? Làm sủi cảo nhân tề thái phiền lắm, không có đâu!
- Mẹ thật sự là mẹ ruột của…
Giang Cần đưa điện thoại đến bên miệng Phùng Nam Thư, nháy mắt ra hiệu. Cô nàng lập tức lên tiếng:
- Dì ơi, cháu cũng về rồi ạ. Cháu cũng muốn ăn sủi cảo nhân tề thái.
Viên Hữu Cầm im lặng một chút rồi đáp:
- Thôi được… nhưng nhà hết giấm rồi. Bảo Giang Cần mua chút giấm về, dì sẽ làm sủi cảo cho hai đứa.
- Cám ơn dì ạ!
Giang Cần cúp điện thoại, quay sang nhìn Phùng Nam Thư, đắc ý nói:
- Thấy chưa, chỉ cần một chiêu là mẹ mình ngoan ngoãn nghe lời.
Phùng Nam Thư nghiêm túc gật đầu:
- Mình biết, mình chính là chiêu đó.
- Chuỗi sinh thái là như vậy đấy. Cậu nắm mẹ mình, mình nắm cậu, haha mình chính là 'thổ hoàng đế' nhà họ Giang!
Vị “thổ hoàng đế” vênh váo huênh hoang dắt Phùng Nam Thư xuống xe, ghé vào cửa hàng tiện lợi mua chai giấm rồi mới về nhà.
Lúc này, Viên Hữu Cầm vừa ăn mì xong, thay giày vào bếp rửa tay, chuẩn bị cùng Phùng Nam Thư làm sủi cảo.
- Sao hai đứa lại đột nhiên về thế? Trường chưa nghỉ mà?
- Dạ, cháu hơi nhớ nhà. - Phùng Nam Thư nhỏ nhẹ đáp.
Nghe vậy, lòng Viên Hữu Cầm mềm nhũn:
- Nhớ nhà thì cứ về. Giang Cần có xe mà, về dì sẽ làm sủi cảo cho cháu ăn.
Phùng Nam Thư nhẹ nhàng gật đầu, vừa làm sủi cảo, cái đầu nhỏ vừa lúc ẩn lúc hiện.
Giang Chính Hoành tan làm muộn hơn Viên Hữu Cầm. Về đến nhà, ông thấy hai người đang làm sủi cảo thì hơi ngạc nhiên:
- Ơ, trường chưa nghỉ mà, sao Nam Thư lại về rồi?
- Nam Thư nhớ nhà.
- Vẫn là Nam Thư ngoan. Nhìn Giang Cần xem, mười ngày nửa tháng chẳng gọi điện thoại về nhà, bây giờ còn không biết đang lang thang ở đâu!
Giang Cần ngồi trong phòng khách, sâu kín lên tiếng:
- Ba ơi, con đang ở phòng khách đây.
Giang Chính Hoành quay đầu nhìn Giang Cần:
- Vừa hay ba có chuyện muốn nói. Sau này con làm ăn nhỏ một chút đi.
- Sao ạ?
- Tuy ba thích uống rượu, nhưng ba không thích uống rượu với lãnh đạo. Bây giờ thì hay rồi, bất kể hẹn ai uống rượu, đều có lãnh đạo đến góp vui. Ba đã nói đừng dẫn người ngoài vào cũng vô dụng.
Đứng ở đầu ngọn gió, thống trị toàn bộ ngành mua nhóm mới nổi, phạm vi ảnh hưởng của Giang Cần ngày càng rộng, tích lũy tài phú cũng ngày càng nhiều.
Mắt thấy ổ đất Tế Châu bỗng nhiên bay ra một con phượng hoàng vàng, lãnh đạo địa phương tất nhiên là có ý tưởng.
Thành phố muốn phát triển không chỉ cần vốn, mà còn cần ngành nghề có thể kéo theo tuần hoàn kinh tế.
So với thành phố công nghiệp nặng làm giàu bằng khoáng sản như Lâm Xuyên, thành phố Tế Châu không có quá nhiều trụ cột sản nghiệp, càng cần chiêu thương.
Mà sứ mệnh của doanh nhân nhân dân không chỉ là kiếm tiền, mà hồi báo xã hội cũng là một điểm rất quan trọng.
Năm 2009, Đông ca đã xây dựng trung tâm chăm sóc khách hàng lớn nhất cả nước tại quê nhà Tú Thành, cung cấp gần 30.000 việc làm. Nhờ vào trung tâm này, Tú Thành cũng đang ngừng số hóa sản nghiệp, cố gắng phát triển kinh tế, dựa vào lĩnh vực thương mại điện tử.
(*) Chú: Đông ca - Lưu Cường Đông (JD.com)
Nghe nói trong thời gian mấy năm sau đó, Tú Thành chỉ riêng khu công nghiệp thương mại điện tử đã xây dựng ba cái, toàn bộ kinh tế đều tiến vào tuần hoàn lành mạnh.
Có thể nói tài nguyên và năng lực của một doanh nhân thành công, quả thật có thể mang đến cơ hội không nhỏ cho thành phố.
Các lãnh đạo Tế Châu thi thoảng mời Giang Chính Hoành uống rượu, cũng là chủ ý chờ thời cơ chín muồi mời Giang Cần về quê đầu tư.
Mà Giang Chính Hoành đem chuyện uống rượu nói ra, cũng là nhắc nhở con trai, để cho hắn hiểu được ý đồ của lãnh đạo thành phố Tế Châu.
- Sản nghiệp càng làm càng lớn, không nhỏ được.
- Tương lai còn có thể càng ngày càng lớn, nhận nuôi càng nhiều đồng tiền lưu lạc, cho chúng một gia đình ấm áp...
- Nhưng có nhiều thứ quả thật có thể đem về làm ở Tế Châu. Như vậy chẳng những có thể thúc đẩy Tế Châu phát triển, cũng có thể vì con hạ thấp một chút phí tổn nhân lực.
Giang Chính Hoành thay giày, ngồi xuống sô pha:
- Lượng sức mà đi, có thể làm được là được, không thể làm được là không được, không nên làm khó chính mình.
Giang Cần khẽ gật đầu:
- Ba cũng vậy, muốn uống thì uống, không muốn thì thôi.
Giang Chính Hoành vừa bưng trà nóng hổi vừa đáp:
- Trong từ điển của ba con không có chữ 'không muốn uống'... Mau ăn cơm, ăn cơm thôi!
Nói rồi ông vội vã đến bàn ăn.
Món sủi cảo quả thật cầu kỳ. Lão Giang ở nhà bình thường chẳng được hưởng thụ, Tiểu Giang cũng vậy. Hai người đều nhờ phúc của Phùng Nam Thư mới được thưởng thức.
Chứ bình thường, đãi ngộ thế này chỉ có dịp lễ Tết mới có.
- Ơ? Sao lại có hai loại nhân?
Viên Hữu Cầm ngạc nhiên nhìn Giang Cần:
- Cây tề thái không nhiều, gói một mẻ cũng mất công, nên mẹ tranh thủ làm thêm nhân rau hẹ với phần thịt còn lại.
Phùng Nam Thư ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, nhẹ nhàng nói:
- Cháu chỉ ăn được nhân cây tề thái thôi.
Giang Cần mỉm cười, gắp một chiếc sủi cảo rau hẹ đưa đến miệng Phùng Nam Thư:
- Thế cái này thì sao?
- Cái nào cũng ngon.
- Cậu thật biết cách lấy lòng mẹ mình.
Viên Hữu Cầm nhìn Giang Cần chăm sóc Phùng Nam Thư một cách tự nhiên và dịu dàng như thế, ánh mắt bất giác liếc về phía Giang Chính Hoành.
Cái thằng con trai, suốt ngày ở nhà chơi trò bạn tốt, giờ thì lộ tẩy rồi nhé! Nhìn cái thủ pháp thành thạo kia kìa, chắc ở trường suốt ngày đút cho con bé ăn.
Chà chà, sắp được bế cháu nội rồi đây!
Viên Hữu Cầm gắp một miếng thịt mỡ cho Phùng Nam Thư, nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, trong lòng chợt dâng lên cảm giác như đang đón Tết sớm.
Còn Phùng Nam Thư ngồi cạnh Giang Cần, cầm đũa, gương mặt ửng hồng như hơi men, chiếc vòng gia bảo trên tay vẫn đung đưa nhè nhẹ.
Một nhà bốn người, lại đoàn viên.
Sáng hôm sau, Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành xin nghỉ phép hai ngày. Hàng tháng Giang Cần vẫn gửi tiền đều đặn, hai vợ chồng thực ra không thiếu thốn gì, đi làm chủ yếu để cho khuây khỏa, không muốn ở nhà quá nhàn rỗi.
Bây giờ Giang Cần và Phùng Nam Thư đã về, hai ông bà cũng không vội đi làm nữa.
Thế là sáng sớm, Viên Hữu Cầm đã dậy chuẩn bị điểm tâm, giặt giũ quần áo, bận rộn mà lòng đầy vui vẻ.
- Giang Cần, con có quần áo nào cần giặt không?
- Có ạ, đều ở trong túi sau cửa.
- Thế còn Nam Thư?
- Của cô ấy cũng ở trong túi con.
Viên Hữu Cầm lau tay, lấy túi của Giang Cần ra, lôi vài bộ quần áo ném vào máy giặt.
Lục tìm một hồi, bà bỗng thấy hai bộ đồ bạn tốt.
Một bộ hình tam giác với chú hổ con ngáo ngơ, một bộ hình tứ giác cũng với chú hổ con ngáo ngơ.
Viên Hữu Cầm nín thở, lặng lẽ nhét hai bộ đồ trở lại, trong đầu đã mường tượng cảnh cháu chắt chạy lon ton khắp nhà.
Hai đứa nhỏ này, ở trường chắc không chỉ đút cơm cho nhau đâu nhỉ...